Hai Ta Kết Hôn Sao

Lượt đọc: 3304 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »
Chương 116

❊ ❊ ❊

So sánh với việc có thể ở nhà tự do tự tại như vậy, công việc đúng làcực khổ rất nhiều, hơn nữa Trưởng phòng quản lý nhân sự Bạch Tinh Tinhyêu cầu đặc biệt nghiêm khắc, chỉ với sức làm việc một tuần, Xán Xán mệt mỏi gầy đi một vòng.

“Ngươi gầy đi.” Buổi sáng, lúc Triệu Noãn Noãn đưa Xán Xán đi làm phát ra cảm thán như vậy.

Xán Xán đang dựa vào cửa sổ xe ngủ gà ngủ gật, nghe câu Triệu Noãn Noãn vừa nói, lập tức thức tỉnh, “Thật? Thật gầy đi?”

Triệu Noãn Noãn gật đầu, chăm chú lái xe, nhưng trong lòng đã tính toán thực đơn tối hôm nay, là nên làm những món ăn bổ nhất cho nàng.

Bởi vì buổi sáng được Triệu Noãn Noãn nói gầy đi, thời điểm Xán Xánbước vào cửa công ty, sôi nổi, tâm tình đặc biệt tốt. Mới đi vào thangmáy, cửa chậm rãi đóng lại, bỗng nhiên có người nhanh chóng đi vào.

“Sao vậy? Có chuyện gì vui vẻ sao?” Lạc Thiểu Tuấn xoay người, hướng về phía nàng khẽ cười.

Xán Xán nhất thời có chút không được tự nhiên, thời điểm trong lòngđang vui vẻ đột nhiên nhô ra một đầu người? Đặc biệt, người này còn làĐại lão bản của mình.

“Không có gì.” Nàng cười xấu hổ, đưa tay nhấn nút thang máy.

Lạc Thiểu Tuấn bất động thanh sắc, nhìn lơ đãng nói, “Chuyện cao hứng, cũng nguyện không cùng ta chia sẻ sao?”

Xán Xán sửng sốt, vội vàng giải thích, “Thật ra thì cũng không có đạisự gì, chỉ là buổi sáng hôm nay, Noãn Noãn ca nói ta gầy đi.”

“Nga?” Lạc Thiểu Tuấn dừng một chút, tựa hồ đang đánh giá nàng, sau đó gật đầu nói, “Hình như là gầy đi nha.”

“Thật? Ngươi cũng cảm thấy sao?” Xán Xán cười ra cả trong ánh mắt, lớnnhư vậy, cùng một ngày được hai người nói mình gầy, đây là lần đâu tiêna! Xem ra lúc này thân hình mình thật có hi vọng sẽ gầy đi.

Đang vui vẻ, bỗng nhiên cảm giác được phía trước có đại cường khí đangnhích tới gần mình, Xán Xán vừa ngẩng đầu, phát hiện Lạc Thiểu Tuấnchẳng biết lúc nào đã nhích tới gần mình mấy bước. Vốn thang máy mặc dùkhông lớn, nhưng chỉ đứng hai người bọn họ vẫn là dư sức có thừa, nhưnghắn không phải đứng quá gần hay sao? Đâu phải hai người đang đứng chenchúc ở một nơi nhỏ hẹp hẻo lãnh?

Nàng có chút không thích ứngliền lui về sau một bước, lập tức cảm giác được phía sau một tấm lạnhnhư băng, thì ra là đã thối lui đến góc.

Lạc Thiểu Tuấn khôngthèm để ý, ngược lại càng nhích tới gần nàng thêm một bước, ánh mắtthẳng tắp rơi vào trên mặt của nàng, sau đó chậm rãi mở miệng, “Gầy nhìn thật xinh đẹp, lúc trước tròn trịa nhìn thật đáng yêu…” Thanh âm đuôinày tựa hồ bị hắn cố ý kéo dài, mang theo từng chút ít nhả ra, cái loạicảm giác ngứa ngáy này, cái này là…

Cảm giác được tán tỉnh! ! !

Xán Xán kinh động cũng không dám động đậy, rất sợ mình không cẩn thận đụng vào hắn.

Lạc Thiểu Tuấn cũng không gấp, tiếp tục dùng cái loại ngữ điệu này hỏi nàng, “Ngươi cảm thấy… Ta nói có đúng hay không?”

Lúc này, không chỉ là cả người, ngay cả mỗi một cái lông măng trênngười cũng tựa hồ căng thẳng, nàng bỗng nhiên có loại một loại ý nghĩlướt qua trong đầu, đó là hung hăng đạp hắn một cước.

Dĩ nhiên, vô luận là lý luận hay là thực tế, điều này cũng là không thể được.

Kết quả là, cửa thang máy “Đinh ——”một tiếng đã mở ra, Xán Xán đẩy Lạc Thiểu Tuấn ra, xông ra ngoài.

“Ai u!” Đầu đụng vào trên một vật mềm nhũn, Xán Xán sờ cái đầu ngẩng lên, ngạc nhiên.

Chỉ thấy Bạch Tinh Tinh mặt đỏ tới mang tai nhìn nàng chằm chằm, haitay tựa hồ không biết nên để chỗ nào, phía sau nàng còn có đôi mắt lạnhcủa Tử Hà tiên tử.

Nàng mới vừa rồi đụng vào… Không phải là Bạch Tinh Tinh sao! ! !

Xán Xán đại hoảng, vội vàng cười làm lành, “Bạch quản lý, không… tôi xin lỗi.”

“Tô! Xán Xán! Xán Xán!” Bạch Tinh Tinh lời nói phát ra từng đợt, chẳngqua là ngại phía sau còn đứng Lạc Thiểu Tuấn nên không tiện phát tác,“Sau này bước đi cẩn thận một chút!”

“Được!” Xán Xán bận rộn gật đầu, sau đó liền lăn một vòng đào tẩu.

————————

Cơm trưa.

“Xán Xán!”

Bị Vương Xinh Đẹp hung hăng vỗ, Xán Xán đang dùng cơm một ngụm cơm nuốt xuống, thiếu chút nữa là nghẹn chết.

Không sai, sau một tuần lễ làm việc chung, Xán Xán phát hiện tất cả mọi người trừ Bạch Tinh Tinh cùng Tử Hà, mấy vị dị thường khác mới có thểsống chung tốt đẹp, đặc biệt là Ngô Hiểu Phi, chẳng những là nữ bát quái lại còn là tro cốt cấp hủ nữ, hai người gặp nhau nước mắt lưng tròng a!

Vì vậy vừa đến lúc nghỉ trưa, Vương Xinh Đẹp cũng rất không khách khí quấy rầy Xán Xán .

“Khụ khụ khụ…” Xán Xán đáng thương lau nước mắt đang trào ra ngoài, tức giận nhìn Vương Xinh Đẹp, “Ngươi muốn giết người sao?”

Vương Xinh Đẹp không thèm để ý chút nào, liếc nhìn Ôn Nhu ở một bênđang cuồng loạn nhìn tạp chí mỹ nữ, “Muốn giết, ta trước hết muốn giếtnàng!”

Ôn Nhu để tạp chí trong tay xuống, ánh mắt phóng hỏa bắn tới.

Bùm bùm, Xán Xán cả kinh một thân mồ hôi lạnh.

Chẳng lẽ đây chính là trong truyền thuyết, yêu người yêu đến muốn giết người sao?

“Xán Xán, nghe nói buổi sáng hôm nay ngươi rất dũng mãnh sao?” VươngXinh Đẹp từ nơi Ôn Nhu thu hồi ánh mắt, bát quái nhìn Xán Xán.

“Dũng mãnh?” Xán Xán nhất thời sững sờ không có đầu óc.

Lúc này, Ôn Nhu cũng để tạp chí xuống bu lại, “Đúng vậy! Ta nghe nóingươi buổi sáng rất dũng mãnh đi đến ăn đậu hủ của bạch cốt tinh, nhưthế nào? Cái ngực kia của nàng là thật hay già? Có cảm thấy được haykhông?”

“Còn nữa, nghe nói bạch cốt tinh là D nga? Thiệt hay giả?”

“Nói nhảm! Nàng nhiều nhất chỉ có C!”

“Đừng nói loạn, ta có năng lực nhìn rất tốt !”

“Vương Xinh Đẹp, ngươi không có lương tâm! Ngươi dấu ta len lén nhìn nhiều thiếu nữ khác?”

“Ngươi chết tám lần là ít…”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »