Hai Ta Kết Hôn Sao

Lượt đọc: 3341 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »
Chương 148

❊ ❊ ❊

Sự thật chứng minh, nếu là xui xẻo, uống nước cũng có thể rắt kẽ răng.

Tỷ như Tô Xán Xán, thật vất vả tham gia hội đồng học một lần thì gặpphải cha mẹ của mình cùng công công bà bà (bố chồng, mẹ chồng) cùng nhau ở cách vách bao phòng ăn cơm, nhân tiện thảo luận một chút hôn lễ củanữ nhi nhà mình.

Khiến cho họp hội đồng học thành bắt kẻ thông dâm, bắt kẻ thông dâm rất đúng tự nhiên là do Tô Xán Xán của chúng ta xui xẻo.

Tô mụ phát hỏa thứ nhất, giận đỏ mặt, xông qua níu lấy lỗ tai Xán Xán,“Tô Xán Xán, ngươi tới đây cho ta!” Nàng sống hơn nửa đời người, nằm mơcũng không nghĩ tới, con gái của mình có bản lãnh hồng hạnh xuất tường!Hơn nữa còn là làm trò trước mặt thông gia, cái này làm mẹ như nàng làmsao chịu nổi?

“Ai u!” Xán Xán bị đau, bị lão mụ lôi đi vài bước, “Mẹ, người làm gì thế? Mau buông!”

“Ngươi còn không biết xấu hổ hỏi ta tại sao? Bản thân ta muốn hỏi ngươi, ngươi đang làm gì thế?”

Người chậm lụt còn không có ý thức được mình bây giờ đang bị bắt gian,“Noãn Noãn ca, không phải là hắn đang ở công ty làm việc sao?”

“Xú nha đầu ngươi còn mặt mũi nói vậy, lão công ngươi đang liều mạng làm việc nuôi sống ngươi, nhưng ngươi cho hắn cắm sừng, ngươi chán sống rồi có phải hay không?”

Lão công? !

Ánh mắt mọi người tại chỗ trong nháy mắt cũng lớn gấp đôi, ngay cả Dương Tiếu đồng học uốngrượu say cũng thanh tỉnh trong nháy mắt.

“Tiểu bảo bối, thì ra là bằng hữu của ngươi đã có lão công a?”

Vẻ mặt Nhan Như Ngọc kinh ngạc, “Ta, ta cũng không biết…”

“Oh, no! Tiểu bảo bối, ngươi không biết… Thật ra có phải ngươi cũng đã có lão công?”

“Cưng ơi, làm sao ngươi có thể hoài nghi ta như vậy? Ô ô ô…”

“Tiểu bảo bối! Là lỗi của ta, ngươi đừng khóc …”

Trẻ nhỏ Ô Nha lần nữa phải ra sân bay qua bay qua…

Trong nháy mắt tẻ ngắt, Tô mụ ý thức được việc xấu trong nhà không thểgiương ra ngoài, hét lớn một tiếng, “Nhìn cái gì vậy? Đi hết đi!”

Xôn xao ——

Trong khoảnh khắc, giỏ xách giỏ xách, đóng gói đóng gói, toàn bộ chimthú toán loạn, hiện trường bắt kẻ thông dâm rốt cục chỉ còn lại có nhânvật chính.

“Xán Xán, ngươi…” Triệu mụ mụ vẫn không nói một lờirốt cục không nhịn được, nhưng khi đã mở miệng lại không biết nên tiếptục như thế nào, chỉ có thể dùng ánh mắt phức tạp nhìn con dâu mìnhthương yêu nhất, không nói gì nữa.

“Mẹ!” Nàng có thói quen đemTriệu mụ mụ gọi là mẹ, gặp ánh mắt mang theo thất vọng của nàng, tâmbỗng nhiên sinh khó chịu, “Người hiểu lầm rồi… Chúng con không phải nhưvậy…”

“Hiểu lầm?” Tô mụ giận không kềm được, “Tận mắt thấychuyện này, ngươi còn nói đây là hiểu lầm? Ngươi khi dễ lão mẹ ta hồ đồcó phải không? Nói! Người này là ai vậy? Hôm nay ngươi phải nói rõ ràngcho ta!”

“Hắn là…” Xán Xán không nói gì, muốn nói rõ thân phận Cao Vũ quả thật khó khăn.

“Ngươi không nói có đúng không? Ta đánh chết ngươi Xú nha đầu!” Tô mụ vừa nói, vừa tìm vũ khí.

Cái này, Xán Xán luống cuống.

Nhớ mang máng, lão mụ không phải là người ưa sử dụng bạo lực, bởi vì theo nàng kẻ sử dụng bạo lực không phải là người.

Mục tiêu bị khóa, trong góc gian phòng không bày gì mà lại đặt một cây gỗ.

Tô mụ tóm lấy cây gỗ, hướng Xán Xán vọt tới, ngoài miệng nói lẩm bẩm,“Xú nha đầu, ngươi học người ta hồng hạnh xuất tường phải không? Ta đánh chết ngươi!”

Mắt thấy cây gỗ sẽ rơi xuống, Xán Xán chỉ đành nhắm mắt.

“Ai u! Đau chết! Muốn giết người ! Cứu mạng a…” -_- [] [] []

“Đừng kêu !” Cao Vũ bị đau cắn răng, từ trong miệng nặn ra một câu nói, “Vừa rồi không có đánh tới ngươi, ngươi kêu gì?”

Xán Xán lúc này mới len lén mở mắt ra, sốc.

Cao Vũ chẳng biết từ lúc nào đã chắn trước mặt nàng, thay nàng bị đánhmột gậy kia, từ vẻ mặt có thể thấy được, lão mụ lúc này là sinh khíthật, lực đạo rất mạnh.

Bất đắc dĩ nhìn mắt Xán Xán, Cao Vũxoay người, đau rát từ trên lưng truyền đến, trên mặt vẫn mỉm cười nhưcũ, “A di, người đừng làm khó dễ Xán Xán, là cháu nhất định theo nàngtới đây.”

Tô mụ cũng u mê, nàng không nghĩ tới, người nam nhân này có thể không chút do dự xông lên đỡ thay Xán Xán một gậy kia.

“Các ngươi… Tức chết ta!” Nàng đem cây gỗ ném xuống, không nói thêm gì nữa.

“Cao tiên sinh…” Triệu mụ mụ bất khả tư nghị nhìn Cao Vũ, “Ngươi làmnhư vậy… Không làm … thất vọng Noãn Noãn nhà chúng ta sao? Hắn là đồnghọc của ngươi…” Không nghĩ tới, ban đầu gặp mặt Cao Vũ một lần còn rấtcó hảo cảm, dĩ nhiên không nghĩ hắn là người thứ ba của con dâu nhàmình, Triệu mụ mụ nhất thời có chút không chịu được. Nàng đưa mắt nhìnsang Xán Xán, “Xán Xán, làm sao ngươi có thể…”

Trong lòng XánXán khó chịu, mực dù đây chỉ là giả, nhưng cho tới bây giờ nàng khôngnghĩ tới muốn thương tổn người nào, đặc biệt là Triệu mụ mụ, vẻ mặt nàng giờ phút này làm cho Xán Xán tràn đầy đau lòng.

“Mẹ…”

“Ngươi đừng gọi ta là mẹ!” Triệu mụ mụ cắt đứt lời nàng, chậm rãi luivề phía sau mấy bước, ánh mắt hồng hồng, “Ta hưởng không nổi…”

Một câu nói nhẹ nhàng, cho dù so với một gậy của lão mẹ còn đau đớn hơn, tâm Xán Xán phảng phất bị khoét đi một khối, lỗ mũi đau xót, lại có lệvọng động rơi.

“Mẹ… Con…”

“Chớ nói.” Triệu mụ mụ bình tĩnh cắt đứt lời nàng, “Chuyện này nên để chúng ta giải quyết.”

Ai đó hãy kết thúc chuyện này đi.

Lúc Triệu Noãn Noãn nhận được điện thoại, chạy thật nhanh về nhà, nhìnqua tràng diện giằng co, trong lòng dâng lên dự cảm bất thường. Sau đó,đến ngồi trên ghế sa lon cạnh Xán Xán, bên cạnh nàng là Cao Vũ. Tronglòng trầm xuống.

“Mẹ!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »