Hai Ta Kết Hôn Sao

Lượt đọc: 3209 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »
Chương 151

❊ ❊ ❊

Lúc Xán Xán từ trong phòng đi ra ngoài, ánh mắt Tô mụ thật là kỳ quái.

Bởi vì chưa ăn cơm, Xán Xán có chút suy yếu, “Mẹ, sao vậy?”

Tô mụ giảm thấp thanh âm xuống, “Xán Xán, ngươi đàng hoàng nói cho mụmụ nghe, rốt cuộc sau lưng Noãn Noãn ngươi đã gặp bao nhiêu người đànông ở ngoài?”

Xán Xán sốc, “Mẹ, người đang nói cái gì a?”

“Ngươi chớ khẩn trương, mụ mụ biết ngươi cùng Noãn Noãn không phải làthật, ta trách cứ ngươi cũng vô dụng. Khoan nói tới chuyện có thể thànhra như vậy, ngươi cùng hắn… Sớm muộn cũng ly hôn…”

Vừa nói đến hai chữ ly hôn, trong lòng Xán Xán căng thẳng, “Mẹ, người rốt cuộc muốn nói cái gì?”

“Ta là nói, chuyện quá khứ coi như xong. Nếu như ngươi vẫn còn có những người khác để chọn, mụ mụ sẽ không phản đối…” Vừa nói, nàng hướng phòng khách ý vị thâm trường nhìn thoáng qua.

Cuối cùng Xán Xán đã ý thức được chuyện gì, bận rộn nhìn lại thăm dò, trong nháy mắt ngây ngẩn cả người.

Chỉ thấy hiện ra trong mắt của nàng một thân ảnh quen thuộc ngồi trênghế sa lon trong phòng khách, bỗng nhiên quay mặt lại, hướng nàng cườinhợt nhạt một tiếng.

“Xán Xán, đã lâu không gặp.”

Lạc Thiểu Tuấn! ! !

Sao hắn lại đến đây? Tại sao hắn lại tới đây? Hắn tới làm gì? …

Vô số vấn đề quanh quẩn ở trong đầu Xán Xán, vốn đã rất loạn, bây giờ càng rối loạn hơn.

“Ngươi tới làm gì? Ai u!” Bị lão mụ nhéo một cái, nàng xoa eo, quay đầu lại nhìn lão mụ, “Mẹ! Người làm gì mà nhéo con?” Bây giờ ngang hôngnàng không có nhiều thịt, bị nhéo sẽ rất đau có biết không?

Tômụ hung hăng trợn mắt nhìn nàng một cái, rồi sau đó lấy tốc độ nhanhnhất thay một khuôn mặt tươi cười, “Lạc tiên sinh, Xán Xán gần đây ngãbệnh, đầu óc có chút hồ đồ, ngươi đừng trách.”

“Ngã bệnh sao?” Lạc Thiểu Tuấn lo lắng đứng lên, “Xán Xán, làm sao ngươi gầy như vậy?”

Nói nhảm! Không ăn cơm thì làm sao mập lên được?

Xán Xán tức giận liếc hắn một cái, từ lần trước ở công ty Lạc ThiểuTuấn nói xấu nàng như vậy, hình tượng của hắn đã tự động từ nhà tư bảnvạn ác xuống cấp thành chồn, mà nàng chính là một con gà mái nhỏ đángthương.

Chồn tới nhà gà hỏi thăm, vĩnh viễn cũng không phải là chuyện tốt đẹp gì!

“Cũng bởi vì bị bệnh cho nên ăn không ngon.” Tô mụ ở một bên bận rộn giải thích.

“Xán Xán, ngươi không ăn cơm?”

Không thể không ăn, chẳng qua là so với bình thường ăn ít hơn một chútthôi, có như vậy mà cũng ngạc nhiên sao? Hơn nữa, món ăn lão mụ nấu cũng không ngon như Triệu Noãn Noãn nấu…

“Vậy không được!” Lạc Thiểu Tuấn một phát nắm được tay nàng, “Đi! Ta dẫn ngươi đi ăn cơm!”

Không đợi Xán Xán hoãn quá thần lai, Tô mụ ở một bên đã liều mạng gậtđầu, “Lạc tiên sinh, Xán Xán nhà chúng ta lúc này phiền ngươi chiếu cố.”

“Yên tâm đi, bá mẫu, cháu nhất định sẽ chiếu cố tốt Xán Xán.”

Xán Xán chỉ có thể ở một bên, im lặng, im lặng, không thể nói gì.

Mặc dù là bị Lạc Thiểu Tuấn mạnh mẽ lôi ra khỏi cửa, nhưng cuối cùng nàng cũng không bị giam lỏng nữa, coi như có chút an ủi.

Đã lâu không được ở dưới ánh sáng mặt trời như vậy, gió quất vào mặtmang theo ty tỷ ấm áp, xuyên qua sợi tóc, vung lên toái phát, khó thấyđược một bầu trời rực rỡ như vậy.

Nàng chỉ lo ngắm nhìn phía trước đi tới, không để ý tới người đi theo phía sau.

“Xán Xán.” Lạc Thiểu Tuấn đi lên trước mấy bước, gọi nàng lại.

Xán Xán quay đầu lại, cảnh giác nhìn hắn, “Có chuyện gì?”

“Chuyện hôm đó, thật xin lỗi…” Ngày đó là tự nhiên hắn cố ý ở trước mặt Triệu Noãn Noãn nói xấu nàng, làm hại nàng cuối cùng đã chạy trốn.

“Không có gì phải xin lỗi.” Xán Xán nhàn nhạt trả lời hắn, “Dù sao…cũng là chuyện đã qua.” Bây giờ Triệu Noãn Noãn nhất định đã rất chánnàng? Có thể ngay cả nàng cũng không muốn nhìn thấy…

Câu trả lời của nàng, làm cho Lạc Thiểu Tuấn có một trận cao hứng, “Ngươi tha thứ cho ta?”

“Đúng.”

“Vậy chúng ta bắt đầu lại một lần nữa có được hay không?” Hắn khẩn cấpnói ra lời giấu dưới đáy lòng, không có âm mưu, không có quỷ kế, chẳngqua là tràn đầy thực tâm.

Xán Xán nhíu mày, “Ta không hiểu ngươi đang nói gì.”

Lạc Thiểu Tuấn nóng nảy, kéo nàng, “Xán Xán, ta thích ngươi! Nói vậy ngươi đã hiểu chưa?”

Bên đường được tỏ tình, nhưng tại sao trong lòng nàng không có một chút cảm giác vui vẻ nào?

“Không…”

“Xán Xán! Ngươi cự tuyệt ta sao?” Trong mắt Lạc Thiểu Tuấn xuất hiện ánh mắt khẩn cầu.

Nàng không phản bác được, yên lặng nhìn chăm chú vào hắn, một lúc lâumới chậm rãi phun ra một câu nói, “Ngươi biết thực sự thích một người sẽ như thế nào không?”

Lạc Thiểu Tuấn bị hỏi đến ngây ngẩn cả người.

Thích một người?

Hắn chỉ biết là những năm qua hắn chưa từng quên nàng, nhớ rõ mặt mũikiên định lúc nàng lớn tiếng trách cứ hắn, cho tới nay không thể quênđược, cái dải đầy ánh mặt trời sau giờ ngọ kia, sáng ngời trong phònghọc, ánh mặt trời giống như một nụ cười sáng lạn.

Lúc nào cũng nhớ tới, chẳng bao giờ quên.

Chẳng lẽ không phải là thích sao?

“Ta chỉ biết yêu một người thì nên thành thật với người đó.” Xán Xánnhìn Lạc Thiểu Tuấn, khi hắn lựa chọn lừa gạt nàng, hết thảy cũng đã kết thúc.

“Cho nên, thật xin lỗi…” Nàng nói xong, xoay người rời đi.

“đợi một chút!” Lạc Thiểu Tuấn gọi nàng lại, “Ngươi thích Triệu Noãn Noãn, có phải không?”

Chân vừa rời lề đột nhiên dừng lại.

“Theo như ngươi nói, nếu như ngươi không thừa nhận, vậy nói rõ ra làngươi không thích hắn đúng không?” Trong mắt của hắn ôm hy vọng, hy vọng nàng có thể xoay người, nhìn mình một chút.

Xong nàng thủy chung không có xoay người lại.

“Đúng, ta thích hắn.”

Nói xong nàng rời đi không tiếng động, hòa vào dòng người như thủytriều trên đường cái, rất nhanh không thấy bóng dáng đâu nữa.

Chỉ còn lại Lạc Thiểu Tuấn cô linh đứng lặng ở đầu đường, người đi đường bên cạnh vội vã đi qua, không có ai chú ý tới ánh mắt tuyệt vọng củahắn.

Hắn nhắm mắt lại, trước mắt hết thày mọi thứ cũng hóa thành nụ cười sáng lạn của Xán Xán.

Mọi thứ đều chưa bắt đầu, mà cũng không bao giờ bắt đầu cả…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »