Hai Ta Kết Hôn Sao

Lượt đọc: 3433 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »
Chương 125

❊ ❊ ❊

Xán Xán lớn như vậy, lần đầu tiên biết cái gì được gọi là “Thực không biết vị” .

Rõ ràng là phòng ăn xa hoa nhất, đắt tiền nhất, trong chén là thứ rượuđỏ tốt nhất, nhưng vừa nhìn thấy người ngồi phía đối diện, nàng muốn ănnhưng hoàn toàn cầm lên không nổi .

Có người nào làm thêm giờ trong phòng ăn a?

“Tổng tài… Tôi cảm thấy điều này không tốt lắm đâu…” Xán Xán cúi đầu, yếu ớt nói.

Lạc Thiểu Tuấn nhướn mi, “Có cái gì không tốt?”

“Tất cả mọi người ở trong công ty làm thêm giờ, nhưng tôi chạy tới nơinày ăn cơm… Tôi cảm thấy được đối với những nhân viên khác là rất khôngcông bằng…” Nói xong vẫn không quên làm ra bộ dạng một lòng lo cho nướclo cho dân, tội nghiệp nhìn Lạc Thiểu Tuấn.

Lạc Thiểu Tuấn gật đầu, “Điều cô nói cũng không phải là không có đạo lý.”

Xán Xán ở một bên liều mạng gật đầu, Lạc đồng chí a! Ngài cuối cùng cũng suy nghĩ cẩn thận!

“Cô yên tâm, có tôi ở đây, sẽ không để cho loại chuyện này phát sinh ởcông ty của chúng ta!” Vừa nói, rất nghĩa khí vỗ vỗ vai của nàng, “Chonên, tôi sẽ không phát tiền lương làm thêm giờ cho cô.”

Xán Xán hóa đá …

Như vậy lại càng không tốt!

“Sao vậy? Biện pháp này của tôi không tốt sao?”

Xán Xán vừa ngoan tâm, bất cứ giá nào!

“Tốt! Tổng tài ngài nói thật sự là quá tốt!”

Người khác đi theo còn có tiền cầm, nàng theo ăn bồi uống bồi cười, thậm chí ngay cả tiền lương làm thêm cũng không có!

Xán Xán ngửa mặt lên trời Trường Khiếu: Thiên Lý ở đâu a!

Bi thống rốt cục làm cho Xán Xán một lần nữa vùng lên, nàng quyết định—— hóa bi phẫn thành thức ăn, thề phải đem tiền lương làm thêm giờ ăntrở lại!

“Tổng tài, tôi muốn gọi cánh gà nướng!”

“Có thể.”

“Tổng tài, tôi muốn một chén súp ngọt!”

“Đồng ý.”

“Tổng tài, tôi muốn một chén rượu đỏ!”

“Được!”

Kết quả là, Lạc Thiểu Tuấn ngạc nhiên phát hiện, hôm nay khẩu vị của Xán Xán rất tốt.

“Xán Xán, khẩu vị của cô hôm nay dường như rất tốt?”

“Báo cáo tổng tài, khẩu vị của tôi từ trước đến giờ đều rất tốt.”

“Là sao?” Lạc Thiểu Tuấn ưu nhã giơ chén rượu lên, “Nhưng lần trướcthời điểm chúng ta xem mặt, khẩu vị của cô nhìn qua không có tốt nhưvậy?”

“Nói nhảm!” Xán Xán liếc hắn một cái, “Lần trước đó làxem mặt, muốn giả bộ căng thẳng! Lúc này là làm thêm giờ, dĩ nhiên không cần liều mạng nữa!”

Lạc Thiểu Tuấn bật cười, quan sát gươngmặt nàng hơi có chút đỏ lên, nha đầu này dường như đã uống nhiều, lạidám nói những lời như thế.

Hắn bất động thanh sắc nhấp một hớprượu đỏ, chậm rãi nói, “Thật ra thì cô không cần phân chia rõ ràng nhưvậy, lúc này cũng có thể coi như đang xem mặt.”

Xán Xán không chút nghĩ ngợi, thốt lên, “Không được!”

Lông mày Lạc Thiểu Tuấn khẽ đội lên, thấp giọng nói, “Tại sao?”

“Bởi vì…” Bởi vì tác dụng của rượu cồn, Xán Xán suy nghĩ chậm trễ không ít, “Noãn Noãn ca không thích…” Nàng vừa nói, vừa phối hợp uống một hớp rượu đỏ.

MD! Uống ngon thật!

Mắt Lạc Thiểu Tuấn híp lại, ” Noãn Noãn ca với cô có quan hệ gì?”

“Hắn là ta…” Cũng may, nàng chẳng qua là chuếnh choáng say, sửng sốt một hồi lâu, “Hắn chính là Noãn Noãn ca của tôi.”

Lạc Thiểu Tuấn ngoắc ngoắc khóe miệng, dưới mắt kiếng gọng vàng conngươi âm thầm phát quang, nhẹ giọng thử dò xét, “Các ngươi… không cónhững quan hệ khác?”

Những quan hệ khác?

Trong đầu Xán Xán bỗng nhiên hiện lên hai chữ “Lão công”, sau đó đầu óc nàng càng hỗn loạn hơn, “Tổng tài, tôi có thể có một chén rượu đỏ khác không?”

Lạc Thiểu Tuấn như có điều suy nghĩ nhìn nàng, giơ tay lên gọi bồi bàn tới, “Rót rượu cho vị tiểu thư này.”

Chất lỏng hồng hồng trong chén rượu đung đưa, dưới ánh đèn, lóe lên mê huyễn quang mang.

Thời điểm cơm nước xong, Xán Xán đã say đến thất thất bát bát .

“Đi thôi.” Lạc Thiểu Tuấn vươn tay.

Xán Xán chần chờ vài giây, gật đầu, đem tay đáp tới.

Hai người đi ra khỏi phòng ăn, đêm đã khuya, dưới bãi đỗ xe không có một bóng người.

Lạc Thiểu Tuấn vịn Xán Xán, đi tới bên cạnh xe của mình, mở cửa xe, nhẹ giọng nói, “Đi, tôi đưa cô về nhà.”

Xán Xán buông tay hắn ra có chút đần độn lắc đầu, “Không được… Noãn Noãn ca đã nói sẽ đến đón tôi…”

“Tôi đưa cô về cũng giống vậy mà?” Ngữ khí của hắn dường như có chút khó chịu.

Xán Xán hé mắt, thốt lên, “Anh không giống!”

Hắn bất động thanh sắc, chậm rãi đến gần nàng, hạ thấp thanh âm, dùngcái loại thanh âm nhẹ nhàng ở bên tai nàng nói, “Có cái gì không giống?”

Xán Xán đang ngất ngất núc ních, bỗng nhiên cảm giác được cómột cổ áp lực cường đại hướng tới mình, thật vất vả nhìn chăm chú, đậpvào mắt chính là ánh mắt sáng tỏ của Lạc Thiểu Tuấn, nàng sợ hết hồn,cuối cùng cũng tỉnh rượu vài phần.

Bận rộn lui về phía sau, một chút đã áp vào trên cửa xe.

Lạc Thiểu Tuấn còn đang tiến tới gần, thân thể hai người đã áp vào nhau.

Xán Xán nóng nảy, đưa tay phải đẩy hắn ra, “Anh đừng đến gần tôi như vậy.”

Lạc Thiểu Tuấn sắc mặt chợt âm xuống, đè nén cơn giận của mình, vữngvàng bắt được cổ tay của nàng, nắm ở cổ tay của nàng nhẹ nhàng xoa, “Xán Xán, chúng ta bắt đầu một lần nữa được không?”

Bị một cái ôn nhu kia, Xán Xán lại có chút ít ngất ngư, mờ mịt nhìn hắn.

Thấy nàng không có phản kháng, tâm tình Lạc Thiểu Tuấn vui sướng không ít, “Thật ra thì, cô rất là khả ái.”

Khả ái? Xán Xán trừng mắt nhìn, dùng cái từ này hình dung bộ dạng thật không tệ…

“Tôi thích.”

“A?”

“Tô Xán Xán, tôi thích cô.”

Thích?

Thích! ! !

Xán Xán giật mình một cái, rốt cục tỉnh lại, không chút suy nghĩ, mãnh liệt đẩy Lạc Thiểu Tuấn đang muốn hôn mình ra.

Lạc Thiểu Tuấn không nghĩ tới tiểu bạch thỏ mơ hồ trong ngực mình cóthể phản kháng! Hơn nữa còn là dùng khí lực lớn như vậy, hắn nhất thờikhông chuẩn bị, lại bị nàng đẩy thiếu chút nữa đứng không vững.

Lòng tự ái tự nhiên không cho phép nàng làm như vậy.

Hắn đi tới, một tay kiềm chế nàng vào trong ngực mình.

“Được rồi, ngươi say rồi.” Rõ ràng là giọng nói nhàn nhạt, nhưng tràn đầy ý vị nguy hiểm.

“Ta không có say! Ngươi buông ra!” Xán Xán liều mạng giãy dụa, bất đắcdĩ khí lực của hai người là không cùng một đẳng cấp, nàng giãy dụa kịchliệt, hắn ngược lại càng ôm chặt.

Lạc Thiểu Tuấn lần nữa gợilên khóe miệng, lúc này trong tươi cười không có ánh mặt trời ấm áp nữa, hắn ghé vào bên tai nàng, nhẹ nhàng nói, “Chớ ngốc ngếch, ngươi trốnkhông thoát đâu.”

“Buông! Ngươi buông ra… Noãn Noãn ca!”

Con ngươi đen nhánh kia bỗng hiện lên một đạo hàn quang, tay hắn thậtchặt bưng lấy mặt của nàng, “Nhớ kỹ, sau này được ở trước mặt của ta gọi tên nam nhân khác. Vĩnh viễn không được!” Bộ ngực dâng lên một cổ ghentuông nồng đậm, hắn liền muốn hôn nàng.

Ta đã để ý đồ vật gì thì vĩnh viễn là của ta.

“Buông nàng ra!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »