Hai Ta Kết Hôn Sao

Lượt đọc: 3375 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »
Chương 154

❊ ❊ ❊

Ngay cả chính Tô Xán Xán cũng không biết, đến tột cùng là làm sao nàngcó thể chạy một hơi tới cửa cư xá được, một hơi chạy qua mấy con phố,cho đến khi phía sau không còn tiếng bước chân truy đuổi, nàng mới lấylại tinh thần, sau đó hai chân như nhũn ra, đầu óc choáng váng.

Nàng chuyển qua một góc đường, dựa vào tường, từng ngụm từng ngụm thởhổn hển. Hồi tưởng lại màn mới phát sinh vừa rồi, chợt cảm thấy đôi môitê dại, đầu lưỡi còn lưu lại mùi máu tươi, cũng không biết là của hắnhay là của nàng.

Hô hấp của nàng đã loạn, tim đập loạn, suynghĩ cũng loạn. Triệu Noãn Noãn hôn nàng thật sự là quá bất ngờ, bất ngờ đến mức nàng chưa kịp suy nghĩ, bất ngờ đến mức nàng còn chưa kịp chuẩn bị nữa chỉ biết bối rối chạy trốn.

Đây là nụ hôn đầu của nàng, nhưng duới tình huống như thế, cho một… một người không nên cho?

Trong lòng không khỏi cả kinh, lời vừa rồi của Triệu Noãn Noãn vừa vang vọng bên tai.

“Ta không thích ngươi, ta không thích ngươi, ta không thích ngươi…”

Không thích? Không thích tại sao còn hôn nàng? Chẳng lẽ nàng sai lầm rồi, thật ra thì hắn chẳng qua muốn…đùa bỡn nàng?

“Sẽ không đâu!” Thiên Sứ bên trái bỗng nhiên bay ra, “Xán Xán, nhất định là hắn đã thích ngươi nên mới hôn ngươi!”

“Ngu ngốc!” Ác ma bên phải cầm cái dĩa ăn cũng nhảy ra ngoài, “Hắn cũng nói rõ là không thích ngươi, ngươi đừng ở chỗ này nằm mơ !”

Vòng trên đầu Thiên Sứ lóe sáng lên, “Ngươi mới là ngu ngốc! Lời của nam nhân một câu cũng không thể tin ! Hành động mới biểu đạt thực tâm củahọ.”

Dĩa ăn trên tay ác quỷ cũng sáng lên, “Ngươi chỉ dùng nửa người dưới để suy nghĩ thôi sao?”

Thiên Sứ thánh khiết nhất thời đỏ mặt, “Yêu nữ! Ý nghĩ của ngươi cũng chỉ có thể xấu xa hèn hạ như vậy thôi sao?”

“Cắt! Đừng có giả bộ thuần khiết! Bây giờ chẳng còn Thánh mẫu nữa đâu!”

“Sao ngươi dám nói như vậy?” Thiên Sứ đem quần lụa mỏng màu trắng của nàng vung qua bên cạnh, đưa tay bày thế.

Ác Ma vén tay áo lên, “Tới đây! Xem kẻ nào phách lối?”

“Được rồi!” Rốt cục Xán Xán nổi giận, “Đánh cái gì? Có hiểu thế nào làhài hòa xã hội không? Thật tốn công Đảng cùng nhân dân bồi dưỡng cácngươi hai mươi mấy năm!”

Xôn xao ——

Thiên Sứ cùng Ác Ma đều biến mất.

Cuối cùng, Đảng cùng nhân dân vẫn không thể nào giải quyết được vấn đề của Xán Xán.

Đêm đã khuya, đèn nê ông đầu đường đã tắt đi, chỉ còn lại ánh sáng lẳng lặng lốm đa lốm đốm.

Ở thành phố J, trong PUB nổi danh nhất “Hành lang thời gian gấp khúc”,màn đêm mới vừa kéo tới. Lúc ánh đèn lóe ra sắc thái mê huyễn vào conmắt mọi người, thực tế nơi này là chỗ tốt nhất để quên.

Một góc quầy ba, bị ánh đèn quên lãng, có một thân ảnh ngồi đó, chén thủy tinhtrong tay chứa chất lỏng tiên diễm, theo lực đạo ngón tay chậm rãi đungđưa, chiết xạ mê huyễn quang.

“Lão bản, có người tìm ngươi.” Vẻ mặt người này có chút kỳ quái.

“Không gặp.”

Trả lời dứt khoát như vậy, người nọ ngẩn người, “Nhưng là…”

“Nói không gặp là không gặp?” Hôm nay tâm tình hắn không tốt, khẩu khí to hơn thường ngày.

Sau đó người nọ le lưỡi rời đi, đi tới gần người mặc bạch y cách đókhông xa lặng lẽ nói, “Tiểu Bạch, nguyện đánh cuộc thì phải chịu thua,đưa tiền!”

Mặt Tiểu Bạch đen lên đem tiền kín đáo đưa cho hắn, vừa nghĩ vừa không phục, “Lão bản nói gì? Sao ta lại thua?”

“Lão bản nói không gặp sao có thể giả được?”

“Ngươi có nói cho lão bản biết là ai tới tìm hắn không?”

“Ngươi ngu ngốc a! Nếu lão bản biết là cái nữ nhân lần trước kia đếntìm hắn, tính tình hắn còn có thể có tốt như vậy sao? Chúng ta đã sớm bị đuổi việc rồi!” Người nọ khinh bỉ nhìn Tiểu Bạch một cái.

“Ngươi ăn quịt! Ta đánh cuộc nếu lão bản biết đó là nàng, tuyệt đối sẽ ra gặp nàng!”

“Ngươi cho rằng lão bản ngu giống ngươi a? Nếu bạn gái của ngươi biết ngươi bất lực, ngươi có dám gặp nàng không?”

Nói hết lời này, hai người cũng sửng sốt. Sau đó thổi phù một tiếng, đồng thời phun.

Bất lực?

Bất lực!

“Ha ha ha ha ha…”

“Các ngươi cười cái gì?”

Xa xa đã nhìn thấy hai nam bồi bàn ngồi bên quầy rượu giao đầu tiếpnhĩ, vẻ mặt quái dị, còn không ngừng hướng mình mà nhìn, Cao Vũ đoán ratrong lòng hai người này có quỷ.

“Lão bản? !” Hai người cườiphá bụng, nụ cười nhất thời cứng lại ở trên mặt, “Không có, không có gì… Chúng ta không có cười ngươi… Ai u!” Tiểu Bạch còn chưa nói xong, đã bị người bên cạnh hung hăng đụng một cái.

Cao Vũ nhíu mày, “Là sao? Nói ra ta nghe một chút, nếu chuyện buồn cười thật ta sẽ tăng lương cho.”

Hai tiểu bồi bàn cùng sốc, yếu ớt nói, “Lão bản, nếu như nghe xong mà khóc thì sẽ trừ tiền lương sao?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »