Hai Ta Kết Hôn Sao

Lượt đọc: 3382 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »
Chương 112

❊ ❊ ❊

Xán Xán lớn như vậy, lần đầu phát hiện mình có thể chạy trốn nhanh nhưvậy. Chờ đến lúc hoãn quá thần lai, đã cách tiệm châu báu kia hơn ba con đường.

Nàng dừng bước lại, lúc này mới cảm thấy cặp chân nặngnhư chì, đã sớm mệt mỏi thở hồng hộc. Mới mùa xuân, nhưng trên trán xuất hiện những hạt mồ hôi, đưa tay muốn gạt đi, bỗng nhiên, nàng giật mình.

Trên ngón tay trái mới vừa rồi Triệu Noãn Noãn thay nàng đeo chiếc nhẫn lên.

Hù dọa! Chạy trốn quá nhanh, đã quên mất chiếc nhẫn vẫn còn mang trêntay mình! Vừa liên tưởng đến mình mới vừa chạy như điên trên đường, làmsao cảm thấy giống như là vừa mới cướp tiệm châu báu a? -_- [] [] []

Nàng cứ như vậy vẫn ngẩn người nhìn chiếc nhẫn thật lâu, đưa tay muốntháo nó ra, đầu ngón tay mới đụng chiếc nhẫn rồi lại bỗng nhiên khôngnỡ, cho nên cứ như vậy ở nơi đó giằng co, không biết nên làm thế nào cho phải.

Hôm nay trời vốn âm u, từ khi nàng một mình chạy sau,mây đen lại càng dày đặc, không đầy một lát, một ít buồn bực là bầu trời bao la rốt cục phiêu khởi mưa bụi.

Một giọt mưa lạnh như băng bận rộn xẹt qua mặt nàng, Xán Xán rốt cục từ trong trầm tư hoãn quá thần lai.

Trời mưa rồi?

Nàng ngơ ngác nhìn trời, bốn phía người đi đường rối rít chuẩn bị khởiđộng áo mưa, duy chỉ có nàng, trừ trên tay là chiếc nhẫn này, không mang gì cả.

Nàng nghĩ trở về tìm Triệu Noãn Noãn, nhưng thấy khôngtốt, dù sao mới vừa rồi mình đột nhiên chạy đi, thật sự quá đường đột,nàng không biết phải giải thích thế nào? Muốn về nhà, nhưng trên ngườilại không có đồng nào. Mắt thấy, mưa càng ngày càng to, người đi đườngbên cạnh vội vã, người nào cũng không chú ý tới một mình nàng cô linhđứng ở đầu đường.

Loại tư vị đứng ở đầu đường này, làm cho nàng bỗng nhiên rất có khát vọng lúc này có thể có người đứng ở sau lưngnàng, vì nàng mà che dù.

Bỗng nhiên, trên đầu thật sự có một chiếc dù che, bên tai truyền tới một thanh âm, “Tiểu thư, ngươi không mang dù sao?”

Chẳng lẽ thật sự nàng gặp được cái tình huống lãng mạn như trong tiểuthuyết thật sao? Xán Xán rất là kinh ngạc, vội vàng sửa sang lại đầu tóc rối bời, chậm rãi xoay người.

Người trước mặt này mặc dù không đẹp trai như Triệu Noãn Noãn, nhưng ít ra cũng không có thiếu lỗ mũi,hay thiếu con mắt nào, coi như cho qua đi! Quan trọng nhất là trong tayngười ta đang cầm dù! Nhất thời Xán Xán rất là cảm động, xem ra giá thịtrường của mình cũng không có kém như trong tưởng tượng!

“Xin chào… Ta quên mang dù…” Hai má ửng đỏ, ra vẻ kiều sáp.

“Đây!” Nam nhân đưa cho nàng một cây dù, khuôn mặt tươi cười dịu dàng, “Hai mươi đồng.”

“Cái gì… Hai mươi đồng?” Xán Xán nhất thời không kịp phản ứng.

Người nọ nhất thời dừng cười, nói từng chữ một, “Tiểu thư, bây giờ trời đang mưa a! Một cái dù bán hai mươi đồng, đã rất rẻ a!”

Xán Xán đã hóa đá .

“Làm sao? Còn chê đắt? Vậy thì mười tám! Không thể ít hơn được nữa !”

Xán Xán mặt không chút thay đổi xoay người, bước nhanh về phía trước.

Phía sau, vị nhân huynh kia còn gọi theo, “Mười tám cũng còn chê đắt a? Ta cũng có thể bán mười năm! Thôi quên đi, quên đi, tôi sẽ giảm giá cho cô!”

Xán Xán tăng nhanh bước chân.

“Ai! Ngươi đừng chạy nhanh như vậy a! Mười đồng, mười đồng hãy cầm lấy đi…”

Sự thật chứng minh, trời mưa xuống gặp phải người xa lạ che dù cho, hắn rất có thể chỉ là người bán dù.

Không có dù che, không thể làm gì khác hơn là tìm chỗ tránh mưa, cũngmay ven đường đúng lúc có một quán cà phê, trên cửa có một mái che. XánXán hướng tới đó, trên người đã bị mưa xối không ít, tóc ướt nhẹp dínhtrên mặt, đặc biệt chật vật.

“Uy uy uy, nói các ngươi đó! Đừng đứng ở cửa cản trở a! Đi qua chút, đi qua chút!”

Người nếu là xui xẻo, uống miếng nước cũng rắt kẽ răng. Có mấy ngườiđứng ở cửa quán cà phê tránh mưa bị bà chủ la một tiếng, trên vẻ mặt tất cả đều là chán ghét, ai cũng không muốn phiền toái, có mấy người đãchuẩn bị xông vào trong mưa to lần nữa.

“Cửa này thuộc về công cộng, ngươi tại sao lại đuổi chúng ta đi a?”

Xán Xán đứng dậy, mặc dù một thân chật vật nhưng trợn mắt tương đốilớn, nàng đời này xem thường nhất là loại người có điệu bộ này!

“Ngươi nói cái gì đó? Đây cũng là cửa nhà hàng chúng ta, để cho cácngươi đứng nơi này tránh mưa, cửa hàng chúng ta làm sao mở cửa làm ăn a? Muốn tránh mưa, ngay cả tiền ly cà phê cũng không trả nổi, các ngươilàm nghề gì a?” Lão bản nương giọng nói đầy vẻ gây sự, những người chung quanh vốn định giúp đỡ Xán Xán lập tức rụt trở về, chỉ ở bên cạnh xemnáo nhiệt.

“Ngươi này làm sao không nói đạo lý a? Cửa hàng ngươi nhỏ như vậy, chúng ta đứng ở bên cạnh, phiền gì đến ngươi?”

“Chính là phiền đến ta, sao nào? Sao nào?” Thân hình cao lớn của lãobản nương bước ra ngoài cửa một bước, Xán Xán chỉ có thể lui về sau mộtbước, nàng cứ như vậy bị buộc phải lui từng bước, tiếng mắng khôngngừng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »