Hai Ta Kết Hôn Sao

Lượt đọc: 3369 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »
Chương 107

❊ ❊ ❊

Nhịn xuống! Nhịn xuống! Nhất định phải nhịn xuống! Nhẫn, nhẫn, không nhịn được…

“Ha ha ha ha ha…” Xán Xán ôm bụng, ngón tay chỉ trước mặt Triệu Noãn Noãn, cười đến dường như cùng gió rít.

Quá, quá khôi hài!

Chỉ thấy trên người Triệu Noãn Noãn mặc một áo sơ mi trắng, bên ngoàimặc một chiếc áo ghi lê màu đất, phía dưới mặc một chiếc quần Tây màuxám tro thêm một chiếc thắt lưng màu đen, bởi vì cỡ nhỏ, nên phía dướinhư bị chia làm hai khúc, làm đôi tất trắng lộ ra ngoài một cách lộliễu, phối hợp với một đôi giày da trâu đã được lau đến sáng loáng, hiệu quả kia… không kém hai phần đầu!

“Đừng cười!” Sắc mặt TriệuNoãn Noãn một trận hồng một trận đen, nghiêm mặt từ trong kẽ răng nặn ra mấy chữ, “Ngươi cũng không khá hơn chút nào đâu…”

Nhất thời, nụ cười Xán Xán cứng lại.

Triệu Noãn Noãn nói không sai, nàng cũng không khá hơn chút nào! Phầnbao phủ bên ngoài áo sơ mi cổ lông màu hồng là áo khoác ô vuông màu thổhoàng, trên miệng túi còn may hai cái nơ con bướm, một cái quần Tây ốnglớn màu tím, đi trên đường gió cũng có thể thổi vào được…

“Lãođầu tử, ông nhìn cái đôi vợ chồng son này, thật giống như chúng ta thờicòn trẻ nha?” Triệu mụ mụ vẻ mặt vui mừng, liên tiếp gật đầu.

Triệu ba ba ý vị thâm trường gật đầu, “Trẻ tuổi thật tốt a…”

Rắc…rắc…, hai người cũng ngã.

“Mẹ, hay là chúng con mặc đồ ngủ đi ra ngoài …” Xán Xán vẻ mặt đưa đám, bộ dạng như vậy đừng nói là đi ra ngoài gặp người, làm người cũng khóa!

Triệu Noãn Noãn cũng dĩ hòa.”Mẹ, chúng con đi ra ngoài cũng không mang tiền, không bằng đi về trước…”

“Lão đầu tử, tiền!” Triệu mụ mụ một tay đưa ra, Triệu ba ba cung kính đưa lên thẻ tín dụng.

“Cầm đi!” Nàng đem thẻ tín dụng vứt qua, “Mật mã sinh nhật của ngươi,thoải mái dùng, lão mẹ trả tiền!” Nhỏ dần vẫn không quên bổ sung mộtcâu, “Trước buổi trưa mà không để cho ta thấy chiếc nhẫn, cũng đừng nhận ta đây là mẹ ngươi!”

O (╯□╰ )o

Xán Xán cơ hồ cúi đầu đi xuống lầu, Triệu Noãn Noãn bước nhanh theo ở phía sau.

Lúc xuống lầu đúng lúc bị bà Lý lầu trên đang ôm cháu gái bắt gặp, tiểu nha đầu còn chưa có thể nói, hai mắt to nhìn chằm chằm, bàn tay mập mạp chỉ a chỉ.

“Hồ… Con bướm…”

Lý bà ngoại lập tức dạy dỗ, “Bé thật thông minh, trên miệng túi của a di có hai nơ con bướm!”

Xán Xán mặt cúi thấp hơn, liền lăn một vòng chạy đi.

Thật sự là quá mất mặt! ! !

“Ta xem… Chúng ta tốt nhất là lên trở về trước…” Lên xe, Triệu Noãn Noãn đề nghị.

“Không được! Mẹ ngươi đã nói như vậy, vạn nhất chúng ta không mua nhẫnđem về, nàng kích động, thật đoạn tuyệt quan hệ mẫu tử với ngươi thì làm sao bây giờ?”

“Chắc… hẳn là không có khoa trương như vậy chứ…” Triệu Noãn Noãn bị nàng nói xong có chút chột dạ, lão mẹ này của hắntính tình rất là bướng bỉnh, thật có thể làm ra cái chuyện kinh thiênđộng địa đó.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »