Hai Ta Kết Hôn Sao

Lượt đọc: 3446 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »
Chương 160

❊ ❊ ❊

Đối với Xán Xán mà nói, hôn lễ này tới thật sự là quá bất ngờ, bất ngờđến quả thực giống như một giấc mộng. Khi bọn hắn tay nắm tay đi rangoài, dọc theo đường đã có không ít thân bằng hảo hữu đến, mọi ngườirối rít nắm tay mỉm cười chúc phúc.

“Xán Xán!” Nhan Như Ngọcmặc một thân sườn xám đỏ thẫm hấp tấp lao đến, tơ lụa màu đỏ thêu hoamẫu đơn màu xanh biếc, nhiều đóa hoa nở, phá lệ bắt mắt.

Nhan Như Ngọc vọt tới trước mặt nàng, lập tức đưa tay hung hăng vỗ trên vai nàng, “Xán Xán, ngươi quá không có suy nghĩ !”

Một chưởng hung hung tới, làm nàng thiếu chút nữa hộc máu, “Như Ngọc, ngươi làm gì vậy?”

“Thành thật khai báo, ngươi mờ ám như vậy từ lúc nào? Ta còn lo lắngngươi tìm không được bạn trai, kết quả thậm chí ngươi còn bẻ cong thànhthẳng được nha…”

“Hư!” Xán Xán bận rộn che miệng của nàng, “Đừng để cho ba mẹ ta nghe thấy.”

“Có chuyện gì?” Nhan Như Ngọc nhún nhún vai không sao cả, “Dù sao ngươi cũng đã bẻ thẳng lại được.”

Bẻ thẳng?

Chợt nghe này từ, Xán Xán còn có chút hoảng hốt, không nhịn được quayđầu lại liếc nhìn Triệu Noãn Noãn, hắn đang hướng mình mỉm cười, tronglòng bỗng dưng ấm áp ngọt ngào như ăn mật.

“A ơ, còn nhìn trộm nữa!” Nhan Như Ngọc ở một bên cười gian.

Xán Xán đỏ mặt lên, “Nói cái gì đó…” Bỗng nhiên nàng ý thức được cáigì, ngẩng đầu nhìn Nhan Như Ngọc, “Như Ngọc, hôm nay ngươi tới làm gì ?”

Làm gì? Nhan Như Ngọc ngẩn người, “Ngươi không biết sao? Ta tới làm phù dâu cho ngươi a!”

Phù dâu! (⊙o⊙ )

“Vậy phù rể là..” Trong lòng Xán Xán đột nhiên dâng lên một dự cảm bất thường.

“Phù rể a?” Nhan Như Ngọc thẹn thùng cúi đầu, hướng Xán Xán nháy mắt mấy cái, “Còn không phải là… cưng nhà ta…”

Ở trong vô số hắc tuyến, Xán Xán chậm rãi đem ánh mắt chuyển đến cách đó không xa…

Quả nhiên là Dương Tiếu đồng học đồ sộ đứng đó, thân mặc một chiếc áodài đỏ thẫm thêu hình rồng, tóc vuốt keo bóng loáng trông thật chỉnh tề, cảm giác được có ánh mắt bắn tới, hắn nhẹ nhàng quay lại, hướng bọn họcười một tiếng phong tình vạn chủng.

Răng rắc ——

Xán Xán ngã.

“Làm sao ngươi để cho hắn để làm phù rể a?” Xán Xán đứng ở cửa, thừa dịp vắng khách đến oán trách Triệu Noãn Noãn.

Triệu Noãn Noãn có chút bất đắc dĩ, “Chuyện tới quá đột ngột, nhất thời ta tìm không được người…”

“Tìm không được người cũng không thể tìm hắn a!” Vừa nghĩ tới hội đồnghọc ngày đó hắn một khúc hảo hán ca, tâm Xán Xán cũng bất an.

“Vậy làm sao bây giờ?”

“Cái gì làm sao bây giờ?” Một thanh âm truyền đến, cắt đứt hai người đang thì thầm nói chuyện.

“Cao… Cao đại ca?” Xán Xán quay đầu, kinh ngạc nhìn hắn, chợt nhớ tớiquan hệ giữa hắn và Triệu Noãn Noãn, nhất thời có chút lúng túng.

Thế sự vạn lần thay đổi, ngày hôm qua bọn họ là một đôi, hôm nay nàng thành tân nương của Triệu Noãn Noãn.

Cái này có tính… là một hồi ba bận không?

“Sao vậy? Không hoan nghênh ta tới a?” Cao Vũ khiêu mi cười, ánh mắt ôn nhu nhìn về phía nàng.

“Làm sao có?” Nàng vội mở miệng, “Ta còn tưởng rằng… Ngươi sẽ không tới…”

“Yên tâm!” Cao Vũ vừa nói, đột nhiên nghiêng thân sát vào nàng, ghé vào bên tai nàng nhẹ nhàng nói, “Tiền ngươi nợ ta lần trước rất nhiều, nóigì ta cũng phải tới đòi lại phải không?”

“Ha hả…” Xán Xán cười khan, ở trong lòng thầm mắng, trí nhớ của nhà tư bản quả nhiên tốt!

“Xán Xán.” Đánh cười ha ha, bỗng nhiên vang lên một thanh âm quen thuộc.

Không đợi Xán Xán trả lời, Triệu Noãn Noãn đã bước lên trước một bước,che trước mặt nàng, cảnh giác nhìn Lạc Thiểu Tuấn, “Sao ngươi đến đây?”

Lạc Thiểu Tuấn bị hắn hỏi thì lúng túng, “Ngươi đừng hiểu lầm, ta…”

“Là ta đưa hắn đến!” Cao Vũ bỗng nhiên mở miệng, đi tới bên cạnh Lạc Thiểu Tuấn, đưa tay nắm lấy tay hắn.

“Ngươi, ngươi, các ngươi…” Xán Xán thấy vậy miệng đã thành hình chữ O,hai người kia lúc nào đã ở chung một chỗ ? Quá… Thật là quá quỷ dị!

“Làm sao? Các ngươi kết hôn, không cho phép ta mang gia quyến tới sao?” Nói xong, hắn mập mờ hướng Lạc Thiểu Tuấn liếc nhìn, Lạc Thiểu Tuấntỉnh táo hạng nhất thế nhưng đỏ mặt! ! !

“Xán Xán!” Nhan NhưNgọc ở một bên kích động đến chết đi sống lại, “Ngươi quả nhiên là chânnhân bất lộ tướng a!” Chẳng những đem cong bẻ thẳng, mà còn đem thẳngnam bẻ cho cong! Rất tốt! Rất cường đại!

Ách…

Chuyện này với nàng có quan hệ gì?

————–

Sáu giờ mười tám phút, hôn lễ chính thức bắt đầu, chú rể cùng tân nương vào lễ đường.

Xán Xán kéo tay Triệu Noãn Noãn, mỗi bước đi cũng là tiểu tâm dực dực.

Theo thường lệ người điều khiển chương trình nói nhảm thông suốt, sau đó lên tiếng mời tân nương cùng chú rễ tiến vào.

“Hôm nay tại đây, trước tiên tôi muốn cảm tạ một người phụ nữ rất quantrọng trong cuộc đời tôi.” Triệu Noãn Noãn nói xong, mắt ôn nhu nhìn Xán Xán, “Nếu không có nàng cũng không có tôi đứng ở chỗ này, tôi muốn nóivới nàng một tiếng —— “

Nhất thời tâm tình của Xán Xán đầy kích động,

“Mẹ! Cám ơn người!”

Rắc…rắc…, Xán Xán ngã xuống đất.

Thời điểm ngươi nói tới mẹ ngươi, có thể đừng nhìn ta được không? Lãng phí tình cảm!

“Kế tiếp, tôi còn muốn cảm tạ một người phụ nữ quan trọng khác nữa.”

Tinh thần Xán Xán vội vàng nổi lên, lúc này đến phiên nàng sao?

Ánh mắt ôn nhu của Triệu Noãn Noãn một lần nữa hướng tới, “Không cónàng, hôm nay tôi cũng không thể đứng ở chỗ này, cho nên tôi muốn nóivới nàng một tiếng —— “

Kích động! Kích động!

“Nhạc mẫu đại nhân, cám ơn người!”

“Sau đó, tôi còn muốn cám ơn ba ba của tôi, là người đã nuôi dưỡng tôi thành người…”

Kế tiếp, Triệu Noãn Noãn nói một tràng tên người, nghe được Xán Xán buồn ngủ, như cũ không đến phiên nàng.

Dưới loại không khí cả kinh này, nàng rốt cục thất thần thành công.

Không biết qua bao lâu, bỗng nhiên!

“Xán Xán? Xán Xán!”

“A?” Xán Xán lấy lại tinh thần, “Cái gì?”

Khuôn mặt Triệu Noãn Noãn đầy hắc tuyến, hắn chuẩn bị kỹ càng như vậymà chẳng lẽ nàng không nghe được gì sao? Trong lòng ôm một tia may mắnnhư cũ, “Ta mới nói cái gì, ngươi có nghe được không?”

“Ách… Thật giống như nghe được…” -_- [] [] []

Triệu Noãn Noãn mặt trầm xuống, “Tô Xán Xán, ngươi nghe kỹ cho ta!”

“Cái gì?”

“Tô Xán Xán, Ta! Yêu! Ngươi!”

Hắn nói xong, không đợi nàng lấy lại tinh thần, một phen giữ chặt hông của nàng, ở trước mắt bao người hôn nàng.

Nụ hôn này, công thành đoạt đất, không để cho nàng một không gian đểthở, đang lúc mọi người kinh hô trong miệng lưỡi quấn quýt, một nụ hônkéo dài năm phút đồng hồ.

Khi nụ hôn vừa dứt, Triệu Noãn Noãn chậm rãi buông nàng ra, ghé vào bên tai nàng thấp giọng nói, “Bây giờ, nghe được chưa?”

“Nghe… Nghe được…” Xán Xán thất thần gật đầu.

Đừng nói là bây giờ, cả đời này cũng không thể quên được !

Bởi vì bị nụ hôn nóng bỏng tiêu chuẩn hôn đến tứ chi tê dại, đầu óc say xe, đến lượt tân nương lên tiếng, Xán Xán đứng ở trên đài, một câu cũng không nói ra được.

“Bây giờ xin mời tân nương nói với mọi người vài lời!” Người điều khiển chương trình nhắc nhở một lần nữa.

“Ta…” Xán Xán ánh mắt mê ly nhìn chăm chú về phía trước, “Ta… Ta hyvọng mọi người có thể ăn uống no say, ngàn vạn lần không nên để đồ ănthừa…”

Trầm mặc mấy hồi, hiện trường hôn lễ bộc phát ra tiếng vỗ tay như sấm.

Đúng! Hôn lễ, chính là muốn ăn uống no say, đem tiền biếu ăn trở lại hết thảy!

Có tân nương ở trên cổ động, khẩu vị của tân khách hôn lễ phá lệ thậtlà tốt, món ăn trên mặt bàn nhanh chóng co lại, rượu nối tiếp nhau rađi, không khí có khuynh hướng trở nên gay cấn.

“Ngươi uống ít thôi.” Triệu Noãn Noãn ở một bên nhắc nhở nàng, “Đợi lát nữa còn có chuyện trọng yếu phải làm.”

Chuyện trọng yếu? Xán Xán mê man nhìn Triệu Noãn Noãn, “Chuyện gì?”

“Chính là…” Khóe miệng của hắn khẽ nhếch lên, “Rồi ngươi sẽ biết.”

“Chán! Không nói thì đừng nói ra!” Xán Xán nói thầm một câu, giơ chén rượu lên, lại muốn tiếp rượu mời.

“đợi một chút!” Triệu Noãn Noãn ngăn cản nàng, “Ngươi, ngươi giúp nàng uống đi?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »