Hai Ta Kết Hôn Sao

Lượt đọc: 3404 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »
Chương 147

❊ ❊ ❊

“Gặp chuyện bất bình một tiếng thét a! Hấp tấp xông vào Cửu Châu a! Ai bì nổi…”

Tất cả mọi người bị thanh âm dũng cảm này làm rung động !

Ánh mắt giao hội, Dương Tiếu đồng học một thân Hồng Y chân đạp bàn thấp, tay sáp eo nhỏ, mắt sáng như đuốc.

Hát lên nào! Âm cao! Âm cao! Dương Tiếu đồng học cuối cùng cũng thànhcông! Không để cho nam chính có bất kỳ cơ hội nào, để cho bọn họ về nhàsớm sao! Pavarotti, Vitas, lưu vào giờ khắc vui mừng này linh hồn PhụThể, Dương Tiếu đồng học là một đại biểu cho giới ca hát lịch sử cùngtruyền thống lâu đời của Trung Quốc, giờ khắc này hắn không phải chỉ làmột người hát vang, không phải là một người! …

Cái gì? Ngươikhông biết xảy ra chuyện gì? Được rồi, chúng ta đem ống kính trở lại mới vừa rồi, thời điểm Cao Vũ uống chén rượu thứ năm.

“Cưng ơi, người ta có bạn trai tốt uống hộ đó!”

Dương Tiếu đồng học nhất thời khí huyết công tâm, “Tiểu bảo bối, ta cũng có thể !”

“Có thật không?” Có sao trong mắt Nhan Như Ngọc.

“Không tin ta uống cho ngươi xem!”

$*&% (*@#%

Lại là Ô Nha hôi vừa bay qua… ( Ô Nha: kháo! Ngươi không thể đổi loại chim khác sao? Sỉ nhục Ô Nha này mệt chết đi được a! )

Cho chúng ta đem ống kính quay lại hiện trường lần nữa.

Dương Tiếu đồng học còn đang hát, ở bên cạnh hắn là Nhan Như Ngọc như si như say.

“Cưng ơi, ngươi hát thật hay quá!”

Thiên lôi đánh xuống, thây ngang khắp đồng.

Ôm thái độ thật tình chịu trách nhiệm đối với người bị hại tại chỗ, Xán Xán quyết định liều chết ngăn cản, “Như Ngọc, ngươi bao hắn đừng hátnữa?”

“Tại sao? Ta cảm thấy được cưng nhà ta hát nghe rất kháa? Nga! Ta biết rồi, ngươi cũng muốn hát có phải không? Đến đây, đừngkhách khí…”

Xán Xán quay đầu lại, nhìn qua nhiều ánh mắt nóng bỏng.

Không tiếng động nói với Xán Xán, ngươi hát đi, ngươi hát so với hắn hát còn tốt hơn!

“Ta hát nữa.” Cao Vũ vừa thốt lên, hiện trường trong nháy mắt an tĩnh.

Không nghe lầm chứ? Uống mười chén rượu trắng còn có thể ca hát? Còn là người địa cầu sao?

Vẻ mặt Xán Xán cũng đầy nghi ngờ.

“Ta muốn hát.” Hắn nhìn chăm chú vào nàng, chậm rãi niệm chú ra giaiđiệu kia, “Ta phải như thế nào mới có thể ôm ngươi, ôm thật chặt, ta vẫn ở bên ngươi, ngươi từ bằng hữu trở thành tình nhân, từ khổ sở chuyểnthành vui vẻ, đem cái chìa khóa giao cho ngươi, nhưng ngươi xoay ngườiđem ta nhốt lại… Love you, Love you, May I love you? Tell me what to domới có thể làm cho ngươi không cô đơn, ta cũng không cô độc, cùng nhautìm Hạnh phúc, khiến cho thế giới này từng bước từng bước từ hoa lệ đếnhoang vu… Tell me you love me too ta tiếp tục cho đi đủ để không tintình yêu đối với ta là vĩnh viễn tàn khốc, ta hy vọng xa vời, thời giansẽ vì ta mà chúc phúc…”

Thanh âm của hắn như thế trong suốt, phảng phất tiếng đàn, chậm rãi chảy xuôi vào trong lòng người nghe.

Làm một âm cuối cùng rơi xuống, bốn phía tĩnh lặng không tiếng động như cũ.

Sau đó, không biết là người nào la một tiếng, “Hay!”

Mọi người rối rít từ trong say mê thức tỉnh, tiện đà như nước thủy triều vỗ tay ủng hộ.

Quá cảm động ! Nhan Như Ngọc đồng học nghe được cơ hồ lệ rơi đầy mặt,Xán Xán, ngươi rốt cuộc đã tìm được hạnh phúc của mình a!

“Xán Xán, nam nhân này thật rất tốt! Hôn hắn đi!”

“Đúng! Tô Xán Xán, hôn hắn đi!”

“Tô Xán Xán!”

“Tô Xán Xán…”

Thanh âm mấy chục người, la vang cả ngày.

Xán Xán lúng túng được không gì sánh kịp, mới vừa rồi, thật sự nàngnghe mê mẩn, nhưng khi giai điệu này vang trong đầu, nàng nhớ tới làkhuôn mặt một người khác…

May I love you?

Cao Vũ mỉm cười đi tới, dừng ở trước mặt nàng, môi mỏng khẽ mở, “Xán Xán…”

Nàng kinh ngạc ngẩng đầu, đụng vào hắn đau chảy nước mắt.

“Ta thật giống như… Có chút say…”

“A?”

Vừa đột nhiên xuất hiện, mắt thấy hắn muốn ngã xuống.

Không nên! Nàng theo bản năng đưa tay muốn đỡ lấy.

Xôn xao ——

Cửa gỗ được mở ra, thanh âm một nữ nhân nổi giận đùng đùng.

“Tô Xán Xán, ngươi đang làm gì đó?”

Hết thảy động tác cũng ngừng lại, trong phòng yên lặng như tờ.

Xán Xán từ trong khiếp sợ lấy lại tinh thần, yếu ớt mở miệng, “Mẹ…”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »