Vô Biên Chủ thầm khinh bỉ trong lòng!
Diệp Huyên nhìn kiếm Thanh Huyên trong tay, khẽ cong môi. Hai bên dung hợp với nhau, có thể nói là cả hai đều được tăng lên một mảng lớn!
Mà lúc này, hắn cũng hiểu được một đạo lý chính là mình mới là trung tâm, dù là tu Tín Ngưỡng Chi Lực cũng phải tu bản thân trước. Bản thân có mạnh thì Tín Ngưỡng Chi Lực mới có thể mạnh hơn!
Advertisement
...
Đắc ý?
Không!
Tự tin!
Advertisement
Lúc này, Diệp Huyên quả thực rất tự tin.
Diệp Huyên im lặng.
Diệp Huyên khẽ gật đầu, lúc này, cảm giác của hắn so với lúc trước khác hoàn toàn!
Hoang Lâm gật đầu: “Được!”
Nói xong, ông ta quay người rời đi.
Diệp Huyên hỏi: “Đỉnh cao nào?”
Diệp Huyên im lặng.
Kiểu người như Thanh Nhi, tương lai có lẽ cũng rất khó sẽ xuất hiện lại nhỉ?
Rất nhanh chóng, ba người đã đến một khu mộ, giương mắt nhìn thì có đến mấy chục vạn ngôi mộ.
Hoang Lâm khẽ nói: “Đây đều là những người trong Đại Hoang Tộc ta tử trận năm đó!”
Diệp Huyên im lặng.
Ân oán giữa Đại Hoang Tộc và Thái Sơ Tộc, hắn không biết, cũng không đánh giá.
Tranh chấp giữa các đại tộc, nhiều lúc không nói đúng sai, mà chỉ nói đến lợi ích!
Lúc này, Hoang Lâm nhìn Vô Biên Chủ, Vô Biên Chủ khẽ gật đầu.