Tăng Vô nhìn thấy Diệp Huyên thì chắp tay chữ thập, mỉm cười.
Thần Minh dự một lúc rồi cũng chắp tay lại, xem như chào hỏi.
Diệp Huyên mỉm cười, nói: “Chào hai vị tiền bối”.
Advertisement
Advertisement
Diệp Huyên hạ giọng đáp: “Ta không muốn phiền đến muội ấy chỉ vì những chuyện nhỏ thế này”.
Diệp Huyên suy nghĩ rồi nói: “Với thực lực bây giờ của ta vẫn chưa đủ sức đối diện với Pháp giới sao?”
Diệp Huyên im lặng một lúc rồi nói: “Ta đã rất nỗ lực rồi”.
Diệp Huyên thở dài.
Diệp Huyên kể hết đầu đuôi câu chuyện một lượt.
Diệp Huyên gật đầu.
Vô Biên Chủ im lặng.
Diệp Huyên mỉm cười, nói: “Chẳng phải ta muốn xây dựng lại trật tự hoàn toàn mới sao? Vậy là bút Đại Đạo đã chịu theo ta”.
Vẻ mặt Vô Biên Chủ đột nhiên trở nên kỳ lạ.
Diệp Huyên nghe thấy vậy thì ngây ra.
Diệp Huyên hơi thắc mắc, hỏi: “Nghĩa là sao?”
