Đương nhiên cũng đã muộn rồi!
Oanh!
Người đàn ông thứ nguyên bị cố định tại chỗ, linh hồn bị kiếm Thanh Huyên trói lại!
Advertisement
Tất cả mọi người đều hoá đá.
Thế là thắng rồi sao?
Advertisement
Sở Thiên nhìn Diệp Huyên chăm chú, không biết đang nghĩ gì.
Tăng Vô thoáng do dự, sau đó nói: “Thừa nhận một người ưu tú khó lắm sao?”
Tăng Vô chắp hai tay không đáp.
Dứt lời, ông ta nhìn Diệp Huyên phía xa, sau đó nói: “Hắn bây giờ chỉ có thể xem là tạm được thôi, so với hai yêu nghiệt chân chính của Thứ Nguyên tộc vẫn có chênh lệch khá lớn! Vì chiêu kiếm khi nãy là chiêu kiếm mạnh nhất của hắn, nó có thể uy hiếp được hai thiên tài kia của Thứ Nguyên tộc, nhưng không thể thắng nổi bọn họ, hiểu không?”
Tăng Vô trầm giọng hỏi: “Bọn họ sẽ xuất hiện chứ?”
Tăng Vô nhìn Diệp Huyên phía xa, nhẹ giọng nói: “Hy vọng Kháo Sơn Vương này gặp dữ hoá lành!”
Tăng Vô nghiêm túc nói: “Bây giờ Kháo Sơn Vương đang đại diện cho vũ trụ bình hành chúng ta!”
Tăng Vô chắp hai tay, không nói thêm gì nữa.
Diệp Huyên ở phía xa nhìn người đàn ông thứ nguyên bị kiếm của hắn trói lại kia, hắn mở lòng bàn tay, nhẫn chứa đồ trên người người đàn ông bay vào tay hắn, hắn nhìn thoáng qua, hơi nhếch môi, sau đó nhìn về phía người đàn ông: “Bảo người nhà ngươi đến chuộc ngươi đi! Đương nhiên nếu ngươi cảm thấy khó xử thì có thể tự sát, ta sẽ không ngăn cản ngươi!”
Người đàn ông nhìn Diệp Huyên: “Chiêu kiếm khi nãy của ngươi tên gì? Ta cảm nhận được rất nhiều lực lượng khác nhau!”
Diệp Huyên bình tĩnh đáp: “Đừng hỏi những chuyện không có ý nghĩa này nữa! Bảo người nhà ngươi đưa tiền đi!”
Người đàn ông im lặng một lát rồi nói: “Ngươi muốn bao nhiêu!”
