Diệp Huyên khẽ gật đầu: “Nếu bọn họ không thể đến thế giới Hư Chân, thì có thể để bọn họ đến thư viện Quan Huyên của ta!”
Vô Biên nhìn Diệp Huyên, không nói gì.
Ngay lúc này, Tín công chúa bỗng quay đầu nhìn qua, phía bên phải không xa, có một người đàn ông trung niên đứng đó, người đàn ông trung niên cởi trần, tóc dài xõa vai, tay phải nắm một thanh trường đao không có vỏ, ông ta từng bước đi về phía xa.
Advertisement
Diệp Huyên nhìn người đàn ông trung niên, ngay sau đó, vẻ mặt hắn bỗng trở nên nghiêm trọng!
Mạnh quá!
Advertisement
Người này khiến hắn cảm giác rất kinh khủng!
Khi đối mặt với mấy người Thanh Nhi, hắn không cảm thấy nguy hiểm, nhưng người trước mặt này, lại khiến hắn cảm thấy vô cùng nguy hiểm!
Người đàn ông trung niên bỗng bình tĩnh nói: “Người Thiên Mệnh! Lại còn đến hai người!”
Nói xong, ông ta dời mắt, tiếp tục đi về phía xa.
Nói rồi, ông ta chợt dừng lại rồi nói tiếp: “Người không cảnh giới chân chính!”
Diệp Huyên khẽ nhíu mày: “Giống như Thanh Nhi?”
Diệp Huyên gật đầu.
Diệp Huyên im lặng.
Diệp Huyên nói: “Thời không Tuế Nguyệt!”
Vẻ mặt Diệp Huyên cứng đờ!
Mà ngay lúc này, người đàn ông trung niên kia bỗng đi vào cánh cổng thời không khổng lồ phía xa, sau đó, một đầu người đầu máu chầm chậm lăn ra!
Chính là của người đàn ông trung niên kia!
Vẻ mặt Diệp Huyên và Tín công chúa cứng đờ.
Diệp Huyên do dự chốc lát rồi nói: “Hay là, chúng ta đổi ngày khác đến đi! Ta đi thăng cấp chút đã…”
Chết rồi!