Ông ta nói xong lại lắc đầu: "Ngươi biết thứ đáng sợ nhất là gì không? Chính là Nghịch Thiên Đạo, chưa có đủ thực lực thì đừng nên đi khiêu khích y!"
Đông Trần im lặng.
Advertisement
Vua Dựa Dẫm?
Đông Trần ngơ ngác, hỏi: "Vua Dựa Dẫm gì?"
Advertisement
Đông Trần trầm giọng hỏi ngược lại: "Toàn bộ vũ trụ?"
Sắc mặt Đông Trần chợt trở nên nghiêm trọng: "Vô Biên, có thể nói là tại sao không?"
Đông Trần nặng nề nói: "Vậy họ còn chọc vào hắn!"
Đông Trần cười khổ: "Ta đã rời khỏi Nghịch Thiên Đạo! Sao có thể bị liên lụy chứ?"
Sắc mặt Đông Trần cứng lại.
Đông Trần hỏi: "Ngươi định đi đâu?"
Đông Trần: "..."
...
Bên kia, Diệp Huyên vẫn tu luyện, kiếm ý Nhân Gian của hắn đang không ngừng mạnh lên.
Song Diệp Huyên không biết lúc này có một người đang tìm kiếm người đến cứu hắn!
Người này chính là Thiên Đạo!
Từ sau khi biết Diệp Huyên rơi vào tay Nghịch Thiên Đạo, Thiên Đạo không có lúc nào là rảnh, vẫn đi khắp nơi tìm kiếm cao thủ.
Hôm nay, Thiên Đạo đi tới bên trong một tòa thành cổ xưa.
Là Thiên Đạo nên nó đã sống rất rất lâu, trong những năm tháng dài dòng ấy, đương nhiên là sẽ biết một số cao thủ đỉnh cấp lánh đời!
Thiên Đạo đi vào một quán trà nhỏ, việc buôn bán của nơi đây cũng không được tốt, chỉ có mấy tu sĩ.
Một ông lão sau quầy thấy Thiên Đạo bước vào thì chợt mở mắt ra. Thiên Đạo trực tiếp đi đến trước mặt ông ta chào hỏi: "Thương Huyền, lâu rồi không gặp!"
Ông lão tên Thương Huyền cười nói: "Thiên Đạo, sao hôm nay lại có rảnh mà đến quản trà nhỏ của ta vậy!"
