Tăng Vô nhìn xung quanh rồi nói: “Vô Biên Chủ, chúng ta đến vũ trụ thứ nguyên chín rồi sao?”
Vô Biên Chủ gật đầu.
Advertisement
Tăng Vô chắp tay lại: “Suốt chặng đường chúng ta không bị cản trở, cũng không có người thứ nguyên nào tới gây sự với ông cả!”
Advertisement
Tăng Vô gật đầu.
Tăng Vô: “…”
Lúc này, Thần Minh chợt chỉ vào phía xa: “Đó là gì vậy?”
Tăng Vô ngẩng đầu, ở nơi không xa có mười ba cột sắt cực lớn, mà trên mười ba cột sắt ấy có trói mười ba người, mười hai nam, một nữ!
Thần Minh nghiêm nghị nói: “Đây chính là những cường giả của vũ trụ bình hành chinh chiến với vũ trụ thứ nguyên năm đó sao?”
Vô Biên Chủ gật đầu.
Một lúc sau, ba người bước đến trước một trong những cột sắt đó, trên cột sắt là một người đàn ông trung niên, tứ chi của ông ta bị bốn thanh kiếm đen kịt ghim lại, còn có một thanh kiếm màu đỏ đang cắm giữa hai hàng chân mày của ông ta.
Tăng Vô đột nhiên nói: “Không đánh lại, vì sao ông ta không chạy?”
Nghe vậy, vẻ mặt Vô Biên Chủ cứng đờ.
Mặt Tăng Vô đầy vạch đen!
Người đã không còn nữa rồi thì sao hỏi được?
Diệp Huyên: “???”
Vô Biên Chủ tiếp tục đi đến cột sắt tiếp theo, trên cột sắt này cũng có một người đàn ông trung niên, người này tóc dài đến vai, tuy bị ghim nhưng đầu vẫn ngẩng cao, hơn nữa hai mắt đều đang mở.
