Vừa nói ông ta vừa lắc đầu: “Rất nhiều người đều chết trong sự huênh hoang của chính mình. Nhất là một số người sau khi có thực lực thì kiêu ngạo, chẳng coi ai ra gì, nhưng không biết rằng có suy nghĩ này thì thường đều cách cái chết không còn xa!”
Advertisement
Tăng Vô đột nhiên nói: “Nếu đã biết Kháo Sơn Vương không dễ động đến thì sao chủ nhân bút Đại đạo không nhắc nhở những pháp tắc này?”
Advertisement
Tăng Vô gật đầu: “Đúng thế”.
Tăng Vô trầm giọng hỏi: “Nếu là khả năng thứ hai thì để chủ nhân bút Đại đạo tự làm chẳng lẽ không được sao?”
Tăng Vô nói: “Phàm Tông cũng làm chuyện như vậy sao?”
Một tỷ!
Tăng Vô và Thần Minh đều choáng váng!
Bọn họ biết rõ Cổ Tinh quý giá nhường nào, có thể nói là thứ cần thiết đối với người tu luyện sau Thiên Đạo Cảnh, tu sĩ bình thường có mấy chục nghìn Cổ Tinh thôi đã là cực kỳ lợi hại rồi.
Mà Pháp Thần lại có tới một tỷ viên.
Quan trọng nhất là nàng ta còn có cả Đạo Tinh!
