Ông ta nói xong bèn xoay người đi về phía xa.
Tăng Vô đứng tại chỗ quay đầu nhìn Thần Minh hỏi: "Ngươi sợ chủ nhân bút Đại Đạo không?"
Advertisement
Thần Minh ngẫm nghĩ rồi đáp: "Không biết bắt đầu từ lúc nào, sao ta cứ cảm thấy ngoài cô gái váy trắng kia ra thì ai cũng y như nhau...”
Tăng Vô gật đầu: "Ta cũng vậy...”
Advertisement
Một lát sau, biển đen đằng xa đã hoàn toàn lùi về!
Lúc này, một tòa di tích cổ xưa chợt xuất hiện giữa khoảng không này.
Đằng xa, chín Đại Thánh Vương cũng đứng dậy đi về phía tòa di tích kia!
Vô Biên Chủ không có trả lời.
Cổ Thánh Vương cũng không để ý, nói tiếp: "Theo ta được biết, hồi đó ngươi từng ngăn cản Cổ Thiên Đế đi đến cấm địa Thần Hoang. Nhưng, lão ta cũng không có nghe ngươi! Nói cách khác, ngươi biết chuyến đi đó lão ta sẽ chết đúng không?'
Bát Đại Thánh Vương còn lại nghe vậy cũng nhìn về phía Vô Biên Chủ.
Cổ Thánh Vương nặng nề nói: "Mặc dù chúng ta là kẻ địch của Cổ Thiên Đế, nhưng với thực lực của lão ta, một chọi một thì chín người chúng ta chưa chắc đã là đối thủ! Mà với thực lực khủng bố ấy...”
Ông ta nói đến đây cũng không nói tiếp.
Cổ Thánh Vương nhíu mày hỏi: "Chọn sai đường?'
Cổ Thánh Vương trầm giọng lặp lại: "Vận mệnh?"
Ông ta nói xong, lắc đầu thở dài: "Lão ta đúng là rất đáng tiếc! Vốn dĩ có thể tiến xa hơn!"
Cổ Thánh Vương nặng nề hỏi: "Các hạ có thân với chủ nhân bút Đại Đạo không?"
