Diệp Huyên gật đầu.
Diệp Huyên im lặng.
Advertisement
Advertisement
Diệp Huyên gật đầu: “Ông nói không sai”.
Diệp Huyên lắc đầu: “Ông sai rồi”.
Diệp Huyên bình thản đáp: “Không có muội muội thì còn có cha ta, có cha ta thì ai dám làm gì ta?”
Ông ta nói xong thì quay lưng đi lên núi.
Thần Minh và Tăng Vô vội đi theo.
Đúng lúc đó, một con yêu thú đột nhiên xuất hiện trước mặt ba người họ.
Con yêu thú đó là con yêu thú đánh nhau với Diệp Huyên trước đó.
Vô Biên Chủ liếc nhìn con yêu thú rồi dắt theo Thần Minh và Tăng Vô đi lên núi.
Con yêu thú nhìn Vô Biên, sau đó lùi sang một bên, không cản đường.
Còn Diệp Huyên thì vội chạy theo, nhưng lúc đó con yêu thú lại chặn ngay trước mặt hắn.
Diệp Huyên chau mày: “Làm gì thế?”
Con yêu thú nhìn Diệp Huyên: “Ngươi không thể lên đó”.
Diệp Huyên hơi thắc mắc: “Tại sao bọn họ lên được còn ta thì không?”
Yêu thú im lặng một lúc rồi nói: “Ta đánh không lại ông ta, nếu không để ông ta lên thì có thể ông ta sẽ đánh chết ta, ngươi nói xem ta có nên để ông ta đi không?"
“Đệch”.
Diệp Huyên liền thấy bị sỉ nhục: “Có phải ngươi nghĩ ta không thể đánh chết ngươi không?”
Yêu thú gật đầu: “Đúng vậy”.
Diệp Huyên: “…”
Có thể nhẫn, nhưng không thể nhục!