Diệp Huyên nhìn ông ta: “Làm gì?”
Diệp Huyên bảo: “Vô Biên, có chuyện gì thì ông cứ nói đi”.
Diệp Huyên chớp mắt: “Ông muốn dùng Tiểu Tháp?”
Advertisement
Diệp Huyên hơi khó hiểu: “Vì sao?”
Advertisement
Diệp Huyên cười: “Vô Biên, không phải ông ghét nhất là bật hack sao?”
Diệp Huyên không nói nên lời.
Nghe vậy, Diệp Huyên hơi nhíu mày: “Chưa phải người mạnh nhất ở đây?”
Diệp Huyên im lặng.
Như vậy muốn Thái Sơ Thần tộc thuần phục có vẻ là hơi khó.
“Ha!”
Diệp Huyên cười: “Ông muốn mượn Tiểu Tháp để tu luyện hả?”
Vô Biên Chủ gật đầu.
Diệp Huyên nói: “Được, nhưng ta có một điều kiện!”
Diệp Huyên suy nghĩ một hồi rồi bảo: “Ông thấy bây giờ ta nên nâng cao thực lực bằng cách nào?”
Diệp Huyên khẽ gật đầu: “Ta hiểu rồi”.
Nói xong ông ta đi vào Tiểu Tháp.
Cuối cùng Vô Biên Chủ vẫn khuất phục trước hiện thực.
Hết cách, đối mặt với kẻ không ngừng được ban phúc, cho dù ông ta dùng kiếm Thanh Huyên cũng chẳng thể đánh bại được.