Diệp Huyên cười đáp: “Vô Biên, lại gặp nhau rồi!”
Advertisement
Diệp Huyên trầm giọng nói: “Vô Biên, ông có biết Thiên Tường không?”
Diệp Huyên gật đầu.
Advertisement
Diệp Huyên cười: “Chỉ tò mò thôi!”
Diệp Huyên vội hỏi: “Sao lại nói thế?”
Diệp Huyên im lặng một lát rồi nói: “Chuyện nhỏ thế này chắc không cần muội muội của ta phải ra tay đâu?”
Diệp Huyên cười khẽ, tỏ vẻ không tin!
Cho hắn một trăm năm, không dám nói sẽ đạt tới trình độ như Tam Kiếm, nhưng Diệp Huyên hắn chắc chắn là người mạnh nhất dưới Tam Kiếm!
Phải biết rằng, một trăm năm tu luyện trong Tiểu Tháp là bao nhiêu năm?
Rất nhiều rất nhiều năm!
Cũng chịu thôi, hắn không giỏi toán…
Diệp Huyên cười hỏi: “Ở trong mắt Vô Biên ông cũng là như thế à?”
Diệp Huyên mỉm cười: “Ta cũng có ý đó!”
Vô Biên cười to, sau đó vung tay áo, trong nháy mắt, ông ta và Diệp Huyên cùng xuất hiện trong một vùng hư không.
Ra vẻ!
Diệp Huyên cười nói: “Vô Biên, cược đi, ta sẽ để ông ra tay trước, nếu ông không thể giết ta bằng một chiêu, thì sau này gặp ta ông phải chào một tiếng đại ca, sao nào? Đương nhiên, nếu ta không đỡ được…”
Diệp Huyên cười nói: “Được thôi!”