Tăng Vô và Thần Minh: “…”
Lúc này, một ảnh ảo đột nhiên xuất hiện trên không trung vùng đồng bằng này, ảnh ảo ấy nhìn chằm chằm Vô Biên Chủ với ánh mắt cực kỳ lạnh lẽo.
Nói xong ông ta tung ra một quyền.
Advertisement
Bùm!
Ảnh ảo khổng lồ hoá thành hư vô.
Lúc này một giọng nói từ nơi xa xôi vọng lại: “Vô Biên Chủ, ngươi đừng có mà quá đáng!”
Advertisement
“Ta khinh!”
Giọng nói của Tu Thánh Vương lại vang lên: “Vốn là trận chiến sinh tử, tại sao ta không thể dùng ngoại vật?”
Tu Thánh Vương im lặng một lúc mới nói: “Chiến tranh không ngại dối lừa, đây chẳng phải điều mà người của vũ trụ bình hành các ngươi nói ư? Ta ăn gian thì sao?”
“Mẹ kiếp!”
Tu Thánh Vương hờ hững nói: “Vô Biên Chủ, người phụ nữ kia đã chết rồi, bây giờ ngươi nói những lời này thì có ích gì?”
Tu Thánh Vương im lặng một lúc mới nói: “Vậy ngươi chửi đi! Cứ chửi thoải mái, ta hứa sẽ không chửi lại!”
Nói xong ảnh ảo đó hoàn toàn biến mất.
“Ta khinh!”
Tăng Vô do dự rồi hỏi: “Thánh Điện Hư Không là nơi nào?”
Tăng Vô và Thần Minh nhìn nhau, trong lòng hai người đều rất kinh hãi.
Họ có thể cảm nhận được vị Thánh Vương kia rất dè chừng Vô Biên Chủ.
Nói rồi ông ta nhìn xuống dưới bảo: “Bây giờ lão tử khá mong chờ Kháo Sơn Vương kia tới vũ trụ thứ nguyên đấy. Đối phó với người vô liêm sỉ chỉ có người nào vô liêm sỉ hơn họ thì mới có tác dụng!”
Tăng Vô: “…”
Thần Minh chợt nói: “Vô Biên Chủ, năm xưa Thánh Vương gian lận, vì sao ông không ngăn cản?”
Thần Minh trầm giọng nói: “Đúng là vô liêm sỉ thật”.