Sau khi Triệu Thiên Đạo đi, Diệp Huyên hỏi: “Tiểu Bút, Vô Biên Chủ này sẽ giúp chúng ta thật sao?”
Bút Đại Đạo cười nói: “Chỉ cần là đánh Pháp giới, chắc chắn ông ta sẽ giúp, đương nhiên, cậu nói chuyện phải khéo léo chút! Nếu không, có thể tên kia sẽ không bằng lòng, dù sao, tên kia cũng là người vô cùng thông minh!”
Diệp Huyên khẽ gật đầu: “Ta hiểu rồi!”
Đúng lúc này, Triệu Thiên Đạo xuất hiện: “Tìm được rồi!”
Advertisement
Nghe vậy, Diệp Huyên kinh ngạc: “Tìm được rồi?”
Triệu Thiên Đạo gật đầu: “Ông ta đang ở Hư Vô Chi Địa!”
Advertisement
Hư Vô Chi Địa!
Diệp Huyên nhíu mày, đó không phải là nơi ẩn náu của các cao thủ bá chủ Viễn Cổ hay sao?
Vô Biên Chủ đến bên đó làm gì?
Chẳng lẽ đi làm màu?
…
Hư Vô Chi Địa!
Ngày hôm nay, ba người bỗng đi đến trước một ngọn núi lớn, ngọn núi cao vút đến tận mây trắng, nhìn không thấy đỉnh.
Núi Hư Vô!
Người đàn ông cầm đầu chính là Vô Biên Chủ, mà bên cạnh ông ta thì chính là Tăng Vô và Thần Minh kia!
Tăng Vô hơi tò mò hỏi: “Vậy pháp tắc đứng ở vị trí thứ nhất là cái gì?”
Tăng Vô nhíu mày: “Bọn họ đều ẩn náu ở nơi này?”
Tăng Vô gật đầu: “Hiểu rồi! Mà ông thì có thể muốn làm gì thì làm đó ở bên ngoài, cũng có nghĩa là, thực lực của ông vượt xa người ở nơi này, đúng không?”
Tăng Vô: “…”
Thần Minh đột nhiên nói: “Vô Biên, Pháp Thần là kẻ mạnh nhất sao?”
Thần Minh trầm giọng nói: “Nói như vậy, thế lực chủ nhân bút Đại Đạo khống chế mạnh mẽ hơn chúng ta tưởng tượng nhiều!”
Nói đến đây, ông ta khẽ lắc đầu: “Một mình y căn bản không quản hết được nhiều thế lực như vậy, cộng thêm y gặp phải phiền phức mới, cho nên bây giờ trật tự của vùng vũ trụ này vô cùng lộn xộn, đương nhiên, chuyện này không liên quan gì đến ta cả, ha ha…”