Diệp Huyên nhìn thoáng qua Thái Sơ Thần Thụ đó, tò mò hỏi: “Cây đó ngoài có thể ban phúc thì còn làm gì được nữa?”
Diệp Huyên sững người.
Advertisement
Diệp Huyên trầm giọng bảo: “Nối liền với thế giới Hư Chân?”
Diệp Huyên hỏi: “Không thể phá vỡ vũ trụ này và vách ngăn vũ trụ của vũ trụ Hư Chân à?”
Advertisement
Nói xong ông ta nhìn Diệp Huyên: “Ngươi có thể bảo muội ngươi thử”.
Diệp Huyên cười: “Vô Biên, ông không thể phá vỡ được à?”
Diệp Huyên im lặng.
Hắn biết Vô Biên Chủ vốn vô địch e là không thể vô địch ở đây được nữa.
Mặt Diệp Huyên đen sì: “Ta lên đây bình thường, không dùng quan hệ”.
Diệp Huyên cạn lời.
Diệp Huyên gật đầu: “Được”.
Nói xong ông ta định rời đi, lúc này Diệp Huyên bất chợt hỏi: “Vô Biên, ông gặp muội muội ta chưa? Là người mặc váy đen ấy”.
Diệp Huyên vội hỏi: “Muội ấy ở đâu?”
Người bảo vệ!
Diệp Huyên hơi híp mắt: “Người bảo vệ này mạnh nhường nào?”
Diệp Huyên nhìn Vô Biên không nói gì.
Nói xong ông ta biến mất.
Ngay sau đó, phía Thái Sơ Thần Thụ phát ra những âm thanh cực lớn.
Diệp Huyên lắc đầu, tiếp tục trị thương.