Vô Biên Chủ gật đầu.
Advertisement
Diệp Huyên lại hỏi: “Nếu chủ nhân bút Đại Đạo không ngăn cản ông thì ông có thể diệt được bọn họ không?”
Advertisement
Có lẽ…
Diệp Huyên im lặng.
Rõ ràng dù cho chủ nhân bút Đại Đạo không ra tay thì Vô Biên Chủ cũng không chắc chắn mình có thể diệt được Pháp giới.
Diệp Huyên hạ giọng nói: “Vô Biên, ông hiểu biết rộng, có thể nói cho ta biết thái độ của chủ nhân bút Đại Đạo với ta không?”
Diệp Huyên im lặng.
Diệp Huyên lắc đầu, mỉm cười: “Ít ra ông cũng không ngu ngốc động đến ta, nhưng bọn họ thì không”.
Ông ta vừa nói vừa lắc đầu: “Đấy vẫn chưa phải là chuyện đáng sợ nhất, đáng sợ nhất là lợi ích, chẳng hạn như pháp tắc, mỗi pháp tắc trấn thủ một phương, nhưng nó vẫn có thể nâng cấp. Thế là nó sẽ nghĩ cách để nâng cấp bản thân, mà muốn nâng cấp thì đương nhiên phải cần tài nguyên, cũng tức là mấy pháp tắc, đạo tắc, thiên đạo đó sẽ dần bắt đầu tranh giành lợi ích cho bản thân. Vốn dĩ chức trách của chúng là bảo vệ lợi ích cho thế giới nhưng khi chúng bắt đầu tranh giành lợi ích với chúng sinh thì …”
Ông ta nói đến đây thì nhìn sang Diệp Huyên: “Ngươi hiểu ý ta không?”
Diệp Huyên gật đầu.
Diệp Huyên im lặng.