Chủ nhân bút Đại Đạo không còn?
Là ai đồn thế?
Thiên Đạo do dự rồi nói: “Công tử đây là?”
Diệp Huyên lạnh lùng đáp: “Diệp Huyên”.
Thiên Đạo lắc đầu: “Chưa từng nghe”.
Advertisement
Diệp Huyên bình thản đáp: “Ngươi bị đánh là đáng đời”.
Thiên Đạo: “…”
Advertisement
Vô Đạo gật đầu: “Đúng vậy”.
Vô Biên Chủ chau mày.
Lúc này Diệp Huyên bỗng lên tiếng: “Vô Biên, ông muốn có đạo hỏa đó à?”
Diệp Huyên hơi tò mò: “Tác dụng gì?”
Diệp Huyên chau mày: “Thời không không độ là gì?”
Diệp Huyên hỏi: “Đặc biệt như thế nào?”
Diệp Huyên: “…”
Lúc này Thiên Đạo đứng bên cạnh nhìn hai người họ rồi nói: “Hai vị, hai vị từ bên ngoài đến sao?”
Diệp Huyên gật đầu: “Đúng vậy”.
Thiên Đạo do dự một lúc rồi lại hỏi: “Hai vị là người của Đạo Môn sao?”
Diệp Huyên gật đầu, mỉm cười, nói: “Đúng vậy”.
Thiên Đạo lặng thinh.
Người của Đạo Môn.
Thiên Đạo hạ giọng nói: “Không biết”.
Vô Biên Chủ đang định nói chuyện thì bỗng có mười luồng khí tức mạnh đến đáng sợ từ trên trời giáng xuống.
Thiên Đạo cảm nhận được những khí tức đó thì mặt liền biến sắc: “Là cao thủ Đế Quốc Cổ”.
Diệp Huyên quay đầu lại nhìn lên bầu trời, ở đó có một người đàn ông trung niên áo trắng, đằng sau ông ta còn có mười hai người áo đen.
Rắc rắc.
Giọng nói bỗng dừng lại vì có một bàn tay bóp chặt lấy cổ họng của ông ta.
Trước sự chứng kiến của tất cả mọi người, Vô Biên Chủ vung mạnh tay.
Ầm.