Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 12274 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 83
thi võ (2)

❊ ❊ ❊

Năm mươi tuyển thủ bắt đầu bắt thăm, họ rút lấy đũa trong ống đũa, đầu dưới của đũa có sơn màu khác nhau phân chia đội lần lược là đỏ, lục, lam, vàng, cam, chàm, tím, trắng, xám, đen. Sau khi rút thăm xong tuyển thủ sẽ được phát cho một miến khăn vải cột bên tay trái để phân biệt, sau đó lựa chọn vũ khí cho mình. Vũ khí bọn họ được sử dụng đều làm bằng gỗ, đầu có bịt vải bông bọc phấn, người nào bị đâm trúng trên người dính phấn xem như bị loại bỏ.

Mười tổ lần lượt về vị trí của mình trên sàn đấu hình bát giác. Một hồi trống vang lên, năm đội lần lượt chuẩn bị, hồi trống thứ hai vang lên, cả năm mươi người gầm lên một tiếng liền tự lựa chọn mục tiêu cho mình, cả sàn đấu nhất thời lâm vào hỗn chiến.

Thời kỳ Lý-Trần toàn dân Việt quốc thượng võ, đặc biệt là thời Trần khi người ta gọi đó là hào khí Đông A. Từ thời xa xương người Việt đã có các lễ hội, tôn sùng võ lực tồn tại lâu nhất chính là đấu vật, những thanh niên thắng lợi trong đấu vật luôn rất có địa vị trong làng xã, các võ tướng trong các triều đình Đại Việt xuất thân bình dân đa phần đều có khởi nguồn từ những trận đấu vật như thế này. Điều đó cũng lý giải vì sao là cư dân của một nền văn hóa nông nghiệp nhưng người Việt quốc đánh trận cực kỳ giỏi, binh sĩ vô cùng tinh nhuệ, dũng cảm.

Khác với binh sĩ nông dân ở những quốc gia khác, trong dân gian Việt quốc tồn tại một thứ mà người ta gọi là võ cổ truyền tồn tại trong các làng, xã đã trở thành một hệ thống, các binh sĩ chiến đấu không phải bằng sức mạnh mà pha vào trong đó là các loại kỹ xảo riêng.

Các sứ thần cũng không chú ý lắm, đấu võ đối với bọn hắn cũng không có gì lạ, tại các thành thị lớn vẫn hay tổ chức các trận đấu giữa các võ sĩ, vô cùng huyết tinh, phấn khích. Đối với các quý tộc mà nói sinh tử chiến như vậy mới là thú vui nên có của quý tộc. Đại Việt đấu võ tuy rất quyết liệt nhưng không gây nên được hứng thú của bọn hắn.

Thế nhưng dần dần sự khác biệt đã được hiện ra. Đã xuất hiện những tiểu tổ thống nhất được chỉ huy. Lý Anh Tú vui vẻ phát hiện hai tổ do Trương Duy Nhất và Đỗ Cung vậy mà liên minh lại đối kháng với các tổ khác. Trong trận đấu Lý Anh Tú cho phép các đội có thể dụng bất cứ thủ đoạn nào để vượt qua. Sàn đấu chính là một chiến trường thu nhỏ, không có sự khoan dung, nhân nhượng ở đây. Lý Anh Tú muốn đưa bọn họ vào tình huống khó khăn, từ đó hình thành nên tính cách độc lập giải quyết tình huống của chỉ huy.

Thường trong các trận chiến phong kiến một trận đánh số quân thiệt hại do hỗn chiến thường không vượt quá 5%. Con số thương vong lớn chủ yếu đến từ vỡ trận, binh sĩ kỷ luật yếu kém thấy trận vỡ liền bỏ chạy dẫn đến thương vong, mất tích rất nhiều. Do đó năng lực của chỉ huy của quan quân cấp cơ sở vô cùng quan trọng. Lý Anh Tú cũng ý thức được điều này. Tuy binh sĩ đi ra từ hệ thống vô cùng kỷ luật và dũng cảm nhưng bên trong quân đội Đại Việt cũng không phải chỉ có binh sĩ người Việt đấy. Không thể đòi hỏi ai cũng dũng cảm như binh sĩ đi ra từ các trại lính được.

Lý Anh Tú có một phát hiện đặc biệt hơn là tổ màu đỏ, lại được chỉ huy do một người thanh niên trẻ, người này da trắng như bạch ngọc, mày kiếm, đôi mắt sáng ngời, sống mũi cao có thể nói dung mạo của thanh niên này không hề thua kém những ngôi sao Hàn quốc ở thời hiện đại, vô cùng đẹp trai theo chuẩn người Á Đông. Tổ màu đỏ vậy mà năm người lập thành một mũi nhọn lấy đội trưởng làm người dẫn đầu chủ động xuyên phá vào các đội khác. Lý Anh Tú còn phát hiện người này võ lực không hề tầm thường, một thanh trường thương xuất ra như rồng, rất nhanh, chính xác mà cũng rất tàn nhẫn, nếu không phải đầu thương có bịt bông thì ít nhất đã có hai tuyển thủ bị hắn giết chết.

Một đội nữa gây nên sự chú ý của Lý Anh Tú là đội màu vàng được chỉ huy cũng bởi một thành niên. Thanh niên vóc người không quá cao lớn, nhưng mặt mày sáng sủa, rất lanh lợi, vừa nhìn liền biết là một người rất thông minh. Tổ do người này chỉ huy năm người vậy mà tự hành kết thành một viên trận tổ chức phối hợp phòng ngự với các đội xung quanh, mỗi bước đều nhịp nhàng theo hiệu lệnh của người chỉ huy. Các tổ khác vây công bọn họ nhưng vẫn không làm được gì.

Phạm Tu đương nhiên cũng phát hiện ra điều này. Đối với Trương Duy Nhất và Đỗ Cung hắn không lạ, vòng đầu tiên đối với bọn họ không phải là việc khó. Nhưng biểu hiện của hai thanh niên đội đỏ và vàng làm Phạm Tu rất bất ngờ. Mặc dù cuộc thi chưa kết thúc nhưng Phạm Tu chắc chắn rằng đây chính là nhân tại mà bọn họ muốn tìm kiếm. Phạm Tu quay sang Lê Phụng Hiểu hỏi.

- Hai người chỉ huy đội đỏ và vàng tên là gì?

Lê Phụng Hiểu cười khổ nói.

- Thái úy, ngài đùa ta từ lúc tổ chức đến giờ có đến hàng ngàn thí sinh ta làm sao có tể nhớ hết tên hết mặt bọn họ.

Phạm Tu xụ mặt nói.

- Cuối tháng này trừ lương của ngươi.

Lê Phụng Hiểu cười ha hả, hắn cũng biết Thái úy đang đùa hắn đây.

Lý Anh Tú chợt ồ lên một tiếng, trên sàn đấu lại xuất hiện thêm một đội mới có năng lực. Đội màu đen vậy mà được chỉ huy bởi một thiếu niên xem chừng mới mười mấy tuổi mà thôi. Toàn bộ thành viên đội đen đều là người bản địa, không biết là vận khí hay không người bản địa lọt vào top 50 cũng chỉ mười hai người vậy mà có năm người đều xếp vào đội màu đen. Đội này chiến thuật, chiến lược không có gì đặc biệt nhưng vô cùng hung hãn, không sợ chết, dùng sự liều lĩnh của mình phối hợp đánh các đội khác khí thế vậy mà không gì cản nổi.

Pavong trên sắc mặt cũng không bình tĩnh. Khác với các sứ thần khác, hắn biết vũ lực là đại biểu sức mạnh cho một quốc gia, nhưng vũ lực cá nhân là chưa đủ. Biểu hiện của các binh sĩ Đại Việt chính là đủ để đào tạo thành tướng quân sau này. Phương Đông có câu “ngàn quân dễ kiếm, một tướng khó cầu” câu này hắn cũng hiểu được. Giả sử một năm Đại Việt lại tổ chức một cuộc thi như thế này, hệ thống tướng lĩnh của Đại Việt sẽ tuyệt đối không hề tầm thường.

Quả nhiên đúng như Lý Anh Tú ba tổ này cùng với hai tổ của Đỗ Cung và Trương Duy Nhất là những người đứng lại trên sân cuối cùng trở thành hai mươi lăm tuyển thủ bước vào vòng trong. Đối với kết quả này Lý Anh Tú rất hài lòng, nhất là biểu hiện của năm người chỉ huy, bọn họ có những phương án khác nhau để giành được mục tiêu cuối cùng. Nền tảng như vậy quân đội Đại Việt sẽ càng linh hoạt hơn trong chiến trận, kỷ luật hơn trong chiến đấu.

Y sư sau đó liền lên đài lôi các tuyển thủ bị thương đem đi chưa trị, mà hai mươi lăm người cũng bước vào vòng trong. Vòng này gồm ba hạng mục gọi là ba môn phối hợp. Đầu tiên là vượt chướng ngại vật bao gồm rào chắn, cầu khỉ, bập bênh, đu dây, kẽm gai. Vòng thứ hai là bắn cung, cung tên cách bia một trăm mét phải bắn trúng hồng tâm mới được đi qua, vòng thứ ba là cưỡi ngựa bắn cung và mã chiến, nghĩa là cưỡi ngựa bắn trúng bia, sau đó chộp lấy trường thương đâm trúng hình nộm là có thể chiến thằng. Chỉ lấy mười người đầu tiên mà thôi. Trong quá trình thi đấu các tuyển thủ có thể sử dụng mọi thủ đoạn để chiến thắng.

Võ đài bị dọn đi, thay vào đó là các loại chướng ngại vật, Lý Anh Tú dặn dò công bộ làm giống như những dụng cụ trong huấn luyện quân đội hiện đại. Một hồi trông vang lên hai mươi lăm tuyển thủ xếp thành một hàng ngang chờ lệnh. Một tiếng kèn vừa hiện hai mươi lăm người lập tức xuất phát. Vạch xuất phát cách chướng ngại vật đầu tiên cũng chỉ có hai mươi mét, hai mươi lăm người nhưng chỉ có năm đường xuất phát do đó trong hai mươi mét này giữa các tuyển thủ cũng không ngừng chiến đấu, dùng mọi kỹ xảo để vượt lên đồng thời ngăn trở đối phương.

Ầm.

Đội trưởng đội đỏ khi nãy vậy dùng một cú song phi đá ra Đỗ Cung mượn lực phóng lên phía trước, hắn nhào lộn một vòng liền trở thành người đầu tiên phóng được đến rào chắn thứ nhất, sau đó là đội trưởng đội vàng và Trương Duy Nhất, đội trưởng đội Đen cùng một binh sĩ người bản địa cũng tiếp cận được với rào chắn, Đỗ Cung vì ngã xuống một lần buồn bực xếp vị trí thứ tám.

Rào chắn chỉ có năm cái rất dễ dàng vượt qua, cầu khỉ lại đối với những tuyển thủ bản địa thân hình to cao tương đối khó, bọn hắn di chuyển nhanh ngược lại không giữ được thăng bằng liền ngã sấp xuống phải làm lại từ đầu. Ngược lại các tuyển thủ Việt tộc lại vượt qua khá dễ dàng. Đội trưởng đội đỏ vẫn dẫn đầu, theo sát là đội trưởng đội vàng, Trương Duy Nhất. Đỗ Cung vậy mà vương lên được vị trí thứ năm.

Lý Anh Tú đối với sự trưởng thành của Trương Duy Nhất rất hài lòng. Xuất thân ban đầu của Trương Duy Nhất và Đỗ Cung cũng chỉ là Thiên Tử quân bình thường kèm theo một chức vị thập trưởng mà thôi. Trải qua gần một năm theo Lý Anh Tú chinh chiến, chiến lực của hai người đã tăng lên không ít, Lý Anh Tú cũng nuôi hi vọng đào tạo bọn hắn thành sĩ quan cấp cao.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »