Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 12203 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 61
đại chiến

❊ ❊ ❊

- Chiến thắng!

- Ura!

Binh sĩ Đại Việt hướng liên quân đang rút chạy điên cuồng gào thét vui mừng, trận chiến này bọn họ bị thương chỉ vài chục người, hi sinh ba người nhưng làm kẻ địch thương vong ít nhất ba trăm người, có thể nói là một chiến thắng vẻ vang. Trần Bình Trọng ra lệnh.

- Thu dọn chiến trường, đưa người bị thương về phía sau.

- Tuân lệnh tướng quân.

Qua trận chiến này Trần Bình Trọng cũng hoàn toàn nhận được sự kính ngưỡng từ đám lính hung hãn. Dù sao quân đội nói chuyện với nhau chính là bằng thực lực, lần này Trần Bình Trọng không những đánh giết tướng địch, còn sỉ nhục chúng một phen liền thu được sự tôn trọng từ binh lính.

Tại ngọn núi bên cạnh, khu chỉ huy Lý Anh Tú cùng Phạm Tu cũng quan sát được rõ ràng trận chiến. Ba quả núi khá gần nhau, khu chỉ huy là đỉnh cao nhất, hoàn toàn có thể quan sát được tình hình địch quân và quân ta, điều phối quân chi viện đến các chiến trường.

- Trận chiến này đánh rất đẹp đẽ.

Lý Anh Tú không khỏi khen Trần Bình Trọng một lần. Phạm Tu cũng gật gù nói.

- Trần tướng quân quả nhiên là anh tài. Chỉ là trận chiến còn dài, đây mới chỉ là thăm dò của bọn chúng mà thôi.

Lý Anh Tú cũng gật đầu đồng ý.

- Lão tướng quân nói đúng.

Phạm Tu nói không hề sai chút nào. Nhìn đám người hầu khiêng thi thể của Jackson trở về Crow cũng không thèm nhìn một cái chỉ hừ lạnh một tiếng.

- Đồ vô dụng.

Hắn cũng quan sát rõ ràng, đồ ngu này không biết địa thế bất lợi, cứ nhao nhao xông lên, lao ra khiêu chiến lại thua trận làm mất sĩ khí. Thế nhưng trước mặt các phong thần hắn cũng không thể không nói.

- Người đâu, đưa di hài Jackson nam tước bảo quản cẩn thận, sau đó đưa về quần đảo Sắt đi.

Dựa vào lần thăm dò vừa rồi Crow đối với cung tiễn của Đại Việt cũng vô cùng kinh ngạc. Có thể bắn ra nhiều mũi tên như thế Đại Việt ắt hẳng có vũ khí bí mật, hắn cần phải đề phòng loại cung tiễn này. Crow phân phối lại binh sĩ, chia làm ba quân. Đi trước là bộ binh xếp thành phương trận chậm rãi tiến lên, đi sau là cung tiễn thủ, tay cầm cung, lưng đeo khiên, có kỵ binh bảo vệ hai bên cánh. Sau cùng là quân dự bị đóng vai trò hậu quân. Lần này tấn công Crow đích thân chỉ huy, huy động lực lượng đến một vạn binh sĩ.

Crow cưỡi ngựa lên phía trước đội hình vung vẩy trường kiếm hô lên.

- Người vào chiến lũy đầu tiên sẽ được mười đồng vàng Dinar. Hỡi các chiến binh của quần đảo Sắt, cho bọn chuột nhắt run sợ dưới sức mạnh của các ngươi đi. Tấn công!

- Tấn công.

Liên quân xung phong về phía chiến lũy. Cung tiễn thủ liên quân ngay từ khoảng cách ngoài hai trăm mét đã bắt đầu bắn áp chế. Bọn hắn dùng đều là trường cung, tầm bắn xa hơn cung phức hợp, nhất thời làm binh sĩ bên trên đầu lũy không ngóc đầu lên được.

Trần Bình Trọng ở trên chiến lũy nâng khiên qua đầu tránh những loạt mưa tên phóng xuống. Tên rơi xuống không phải rất chính xác, nhưng lại quá nhiều, đầy đủ bốn ngàn mũi tên một lần. Trần Bình Trọng nhòm qua lỗ châu mai xác nhận vị trí của đội hình địch liền hô lên.

- Hai trăm mười mét, máy bắn đá, phóng.

Phành, phành, phành.

Ba cổ máy bắn đá phía sau chiến lũy liền phóng ra từng chùm đá, mỗi viên không quá to, chỉ hơn nắm tay một chút thôi, nhưng nếu bị đạp phải chắc chắn là đầu rơi máu chảy.

Ầm, ầm, ầm.

Đội hình cung thủ liên quân không kịp đề phòng liền bị một trận mưa đá tập kích, cung thủ cũng không có mặc giáp sắt nên bị đá đập đến sưng đầu mẻ tráng, nằm đất la liệt.

Đội cung thủ liên quân nhất thời bị vô hiệu hóa, quân Đại Việt được một tia thở dốc. Trần Bình Trọng ra lệnh.

- Cung nỏ thủ, bắn tự do, phóng.

Vừa thấy cung thủ Đại Việt xuất hiện, các quý tộc lãnh binh phía dưới đội bình bộ binh liền ra lệnh nâng thuẫn. Liên Châu nỏ, phức hợp cung, cường nỏ liên tiếp phóng ra, cung tên bay ngợp trời trút xuống đầu đám bộ binh đi phía trước. Tuy có thuẫn bài bảo vệ chỗ hiểm yếu nhưng liên tục có binh sĩ bị trúng tên vào chân, tay, ngã lăn ra đất liền bị mũi tên ghim thành con nhím.

Đại Việt vừa bắn được hai loạt liền lần nữa bị cung tiễn thủ liên quân áp chế. Thế nhưng khi đám bộ binh tiến lại gần bọn hắn cũng không dám bắn bừa như lúc nãy mà buột phải di chuyển vào trong một trăm mét bởi vì sợ ngộ thương đến đồng đội.

Chiến trường hiện tại thực sự mới mở ra, cung tiễn thủ hai bên đối xạ, Đại Việt lợi thế liên châu nỏ phóng ra được nhiều mũi tên, nhưng liên quân lợi thế số đông, cùng độ chính xác cao hơn, hai bên nhất thời bất phân thắng bại. Nhưng lúc này bộ binh cũng áp sát được vào chân lũy, bắt đầu leo lên phía trên. Thánh Dực quân cũng trở lại lũy cùng quân giặc giáp lá cà.

Thánh Dực quân hung hãn, không sợ chết, vô cùng tinh nhuệ, nhưng số lượng ít ỏi, quân quần đảo Sắt quanh năm đánh nhau nên cũng vô cùng hung hăng, đánh thẳng vào đội hình của dân binh. Dân binh Đại Việt tuy không tinh nhuệ bằng nhưng lại có lòng yêu nước, ý chí cực cao, bằng mọi giá cũng đánh liên quân xuống khỏi chiến lũy. Bờ chiến lũy chỉ dài hai trăm mét, nhưng dần dần trở thành một cái cối xay thịt người thực sực. Hai bên giết đến đỏ mắt, không tiếc dùng tích mạng mình đổi lấy mạng đối phương.

- Đám này thật là điên cuồng.

Crow kinh ngạc nhìn chiến trường phía trước, dưới sự tấn công của năm ngàn binh sĩ, vậy mà chiến lũy của Đại Việt vẫn đứng vững, không chút nào bị lấn áp. Hơn nữa số thương vong của liên quân dần gia tăng, đã đến ba con số.

- Lão tướng quân, chúng ta vẫn chưa xuất binh sao?

Lý Anh Tú nhìn Trần Bình Trọng thống lĩnh binh sĩ đau khổ chiến đấu có chút nôn nóng hỏi. Phạm Tu nhìn chăm chăm vào chiến trường khẽ lắc đầu.

- Bệ hạ bình tĩnh, lúc này còn chưa phải lúc.

- Vì Đại Việt, giết cho ta.

Trần Bình Trọng quát lớn chém chết một tên binh lính liên quân vừa mới leo lên đến chiến lũy, xung quanh hắn đầy rẫy xác chết, trên Sơn Văn giáp cũng có vài vết xước, nếu không phải Sơn Văn giáp chất lượng tốt, có lẽ giờ nằm trên đất đã là Trần Bình Trọng rồi. Thánh Dực quân cũng lâm vào điên cuồng, áo lót màu xanh từ khi nào đã chuyển thành sẫm màu, không biết là máu của quân địch hay là máu của bọn hắn. Nhưng Thánh Dực quân cơ hồ chỉ còn đứng được năm mươi người. Đám liên quân binh lính cũng vô cùng sợ hãi đám khùng này, chỉ biết quay sang đè đầu dân binh mà đánh.

- Vì Đại Việt. Giết! Giết! Giết!

Thánh Dực quân chỉ còn năm mươi người nhưng vẫn gầm rống làm giật thót mình đám binh lính liên quân, đội hình Thánh Dực quân lớn lên một vòng chém giết, lần nữa đẩy liên quân rơi xuống khỏi chiến lũy.

- Chết tiệt. Tiếp tục tấn công cho ta.

Crow công tước nhìn đánh hoài vẫn không hạ được thành liền tiếp tục tung thêm hai ngàn quân dự bị vào trận chiến, quân Đại Việt càng vất vả hơn chống đỡ. Lúc này Phạm Tu cũng ra lệnh.

- Xuất kích.

Một ngàn binh sĩ từ trên sườn núi tràn xuống thung lũng đi cứu viện Trần Bình Trọng rất nhanh bị Crow phát hiện.

- Wilson tử tước, ngươi dẫn hai trăm kỵ sĩ cùng hai ngàn quân đi tiêu diệt bọn chúng cho ta.

- Tuân lệnh công tước.

Tiêu diện viện binh Đại Việt Crow vậy mà dùng đến hai trăm kỵ sĩ, là lực lượng tinh nhuệ, nòng cốt nhất của Crow, mỗi kỵ sĩ trong người đều mang tước vị ít nhất là tước sĩ. Bọn hắn vô cùng tinh nhuệ, lại đượng trang bị toàn thân trọng giáp, như những cỗ xe tăng trên chiến trường.

Thống lĩnh một ngàn binh sĩ đến cứu viện chính là Trần Thư. Vừa nhìn thấy kẻ địch phía trước liền dứt khoác ra lệnh.

- Tiền quân đổi thành hậu quân, rút lui.

Đội hình quân Đại Việt lập tức thay đổi, có trật tự rút về bên trong hẻm núi. Wilson thấy con mồi của mình muốn bỏ chạy liên ra lệnh.

- Đuổi theo, một đầu người đổi mười đồng Dinar, giết cho ta.

Đám kỵ binh khát máu liền tách khỏi bộ binh chạy đuổi theo quân Đại Việt vào trong hèm núi.

Nhìn thấy kỵ binh địch chạy đế hẻm núi trong mắt Trần Thư liền hiện lên sát cơ.

- Người đâu, phát tín hiệu.

Một mũi tên phóng lên trời mang theo tiếng rít lên báo hiệu, hai bên hẻm núi liền xuất hiện số lớn quân Đại Việt, thì ra từ đầu bọn hắn đã mai phục sẵn, một ngàn binh lính chỉ là để dẫn dụ mà thôi.

- Phóng.

Từ hai bên hẻm núi mũi tên, mũi lao như mưa rơi xuống đầu hai trăm kỵ binh, dù có được bọc giáp có thể chống mũi tên, nhưng mũi lao cũng không phải là dễ đón đỡ như vậy. Mặc dù không thể kết liễu được tính mạng bọn hắn nhưng dư sức có thể đánh bọn kỵ sĩ rơi xuống ngựa, nằm bất động bị đánh mà thôi.

- Lùi lại là chết, tấn công cho ta.

Wilson lúc này vậy mà tỉnh táo ra lệnh, dựa vào hơn một trăm kỵ binh còn sót lại tiếp tục tấn công, trọng tiềm thức của bọn hắn, bộ binh không bao giờ có thể đón đỡ được kỵ binh xung phong.

Ý nghĩ của Wilson là rất đúng, nhưng tiếc là Đại Việt binh lính cũng không muốn dùng bộ binh trực tiếp đối đầu với hắn. Chỉ thấy phương trận bộ binh phía trước mở ra, xuất hiện đến hai mươi con chiến tượng khổng lồ, đứng trên chiến tượng là quản tượng và lính phóng lao.

- Giết.

GREEET.

Bầy chiến tượng đằm đằm sát khí liền xông lên phía trước mang theo tiếng gầm rút kinh người, đám kỵ sĩ đang trên đà xung phong lại không thể quay ngựa lại. Như mặt trăng đâm vào Trái Đất, không đúng, chính là trứng va vào đá, trọng trang kỵ binh vừa va chạm với chiến tượng liền như một tờ giấy bị xé toạt ra, người ngã, ngựa đổ, không chịu nổi một kích. Mà trong đầu Wilson lúc này chỉ có một suy nghĩ: Chạy trốn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »