Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 12067 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 22
phá thành

❊ ❊ ❊

- Tấn công!

- Đại Việt vạn tuế!

- Xung phong!

Quân đội chính quy đại Việt đẩy hai cổ sàn nỏ tiến lên, đi đầu là hai mươi trọng trang bộ binh dựng lên hai hàng thuẫn phía trước, khinh bộ binh hai bên cánh và cung tiễn thủ ở giữa, đích thân Lý Anh Tú áp trận.

- Cung tiễn thủ bắn áp chế.

Lệnh vừa lúc ban ra cung tiễn thủ đi lên phía trước một bước xếp thành hai hàng, hàng đầu là Liên Châu nỏ, hàng thứ hai là cường nỏ và cung.

- Phóng!

Hơn một trăm mũi tên từ Liên Châu nỏ đồng loạt phóng ra hướng về phía đầu thành bay đi, binh lính Hắc Mộc thành không đề phóng nhất thời bị đâm trúng ngã xuống một đám. Thế nhưng không đợi bọn hắn phản ứng hàng thứ hai cung tiễn thủ Đại Việt bước lên phóng tiễn. Lần hai này Hắc Mộc thành binh sĩ thậm chí còn bị thiệt hại nặng hơn bởi vì cường nỏ và cường cung độ chính xác cao hơn Liên Châu nỏ rất nhiều. Chỉ trong hai loạt bắn Hắc Mộc thành binh lính trực tiếp nằm xuống gần hai mươi người. Đám nông nô thấy sự dũng mãnh của binh lính Đại Việt liền hoan hô một tiếng, sĩ khí gia tăng xông lên đầu thành càng mạnh mẽ. Hắc Mộc thành binh lính chỉ biết núp sau bờ thành tránh tên, lác đác chỉ có vài mũi tên phóng xuống xem như đáp trả. Hắc Mộc thành chủ chém chết một nông nô vừa leo lên bờ thành, nhìn quân địch phía dưới đông như kiến cỏ. Toàn thân hai tầng giáp sắt hắn không hề sợ hãi mũi tên phóng đến, huống chi mũi tên của Đại Việt làm cũng không phải quá tốt, không xuyên thủng được giáp của hắn.

- Triệu tập toàn bộ binh sĩ lên đầu thành.

Hắc Mộc thành chủ quyết định dồn hết lực lượng của mình về phía bên này chiến đấu. Nhất thời sự kháng cự của Hắc Mộc thành liền mạnh hơn, có hai cung thủ vô tình bị mũi tên bắn trúng bị thương liền bị kéo ra phía sau. Binh sĩ Đại Việt đẩy xe công thành đến phá cửa, nhưng bên trong đã bị đè kín cây gỗ, nhất thời vẫn chưa phá vỡ được cổng thành.

Bên trong Hắc Mộc thành không ai biết mặt Đông của thành bảo những con thuyền Đại Việt đã tiếp cận đến vách đá. Lê Chân chỉ huy cả đội thuyền từ từ tiến gần đến sườn núi.

- Bẩm tướng quân, phía vách núi có đá ngầm, sóng lại lớn, thuyền của chúng ta rất khó áp sát đến.

Lê Chân nhíu mày, kế hoạch của Việt vương chính là dùng quân chủ lực thu hút kẻ địch, sau đó để thủy quân theo vách đá leo vào thành nội ứng ngoại hợp mở ra cửa thành. Nếu hiện tại thuyền không tiếp cận không thể leo vào được quân chủ lực sẽ bị thiệt hại nặng nề. Lê Chân nói.

- Cho thủy quân bơi đến leo lên vách đá, những người còn lại đổ bộ lên bờ biển hỗ trợ Việt vương.

- Tuân lệnh.

Ngay lập tức thủy quân Đại Việt liền nhảy xuống biển bơi đến bờ đá, mà Lê Chân cũng thay Quang Minh giáp bằng một bộ đồ bó sát ôm lấy cơ thể đầy đặng quyến rũ. Không một chút do dự Lê Chân đeo lấy trường kiếm trên lưng theo các binh sĩ nhảy xuống biển. Hơn một trăm người cứ thế bơi đến bờ đá, các con thuyền khác quay đi đến bờ biển. Sóng biển phía dưới Hắc Mộc thành rất lớn, lại có những mỏm đá ngầm nhô lên vì vậy sóng biển đánh vào dạt hay hay tạo thành những xoáy nước, dễ cuốn người đi. Những thủy quân này chính là khí Lê Chân đến Giác Long cốc liền xây dựng nên. Người Việt rất tinh thông thủy tính, giỏi về thủy chiến, chịu được giá lạnh, ngày xưa thời Bắc thuộc bị áp bức bóc lột, dân Việt vào mùa Đông còn phải lặn xuống dưới biển mò ngọc trai, rất nhiều người đã chết trong lòng biển mẹ.

Quay lại với đội quân của Lê Chân rất nhanh liền tiếp sát lấy bờ đá, một binh sĩ không cẩn thận bị sóng dập vào đập đầu vào mỏm đá, không chờ mọi người kịp phản ứng binh sĩ xấu số liền bị sóng biển cuống đi. Lê Chân nói quyết đoán nói.

- Năm người mang theo dây thừng leo lên phía trên, những người khác co cụm lại chờ đợi, giữ chặt lấy bờ đá, đừng để bị sóng biển lôi đi.

- Tuân lệnh.

Năm binh sĩ lập tức rời khỏi nước leo lên vách đá cao tầm hai mươi mét. Những người khác cùng với Lê Chân dựa sát vào nhau chống lại sóng biển. Năm binh sĩ khó khăn leo lên vách núi dựng đứng, tuy cũng có chỗ để bám vào nhưng chỉ cần sơ sẩy một chút sẽ bị ngã xuống biển. May mắn binh sĩ Đại Việt được Lê Chân huấn luyện rất tốt, nhanh chóng năm binh sĩ đã leo lên được trên vách núi thả dây xuống. Lê Chân vui mừng ra lệnh.

- Mau, nhanh chóng leo lên phía trên.

Quay lại chiến trường, quân còn lại của Lê Chân cuối cùng cũng hội quân với Lý Anh Tú, nghe đến Lê Chân cũng tự mình nhảy xuống biển Lý Anh Tú vội vàng muốn chạy ra ngăn cản nhưng bị Cao Lỗ níu lại nói.

- Bẩm Việt vương, Chân tướng quân tự mình dẫn quân đương nhiên là có chỗ nắm chắc, ngài không cần quá lo lắng, huống chi giờ quân ta đang lúc xung phong ngài rời đi chỉ sợ bị suy giảm sĩ khí.

Lý Anh Tú mới bình tĩnh lại, cũng là hắn quá mức lo lắng, một viên tướng thực sự rất đáng giá, huống chi Lê Chân lại là nữ nhi làm hắn suy nghĩ bị ảnh hưởng. Lý Anh Tú nói.

- Tăng mạnh cường độ tấn công, ta muốn Chân tướng quân có thể an toàn không bị bọn chúng phát hiện.

Nhất thời thế công của quân Đại Việt càng dũng mãnh, thậm chí vài binh lính Đại Việt đã leo lên đầu thành chém giết với quân Hắc Mộc thành. Hắc Mộc thành chủ tự mình đánh nhau với những binh sĩ này giật mình nhận ra bọn hắn đều là quân tinh nhuệ được huấn luyện kỹ càng, binh lính Hắc Mộc thành bình thường không phải là đối thủ, Hắc Mộc thành chủ dựa vào khôi giáp chắc chắn đẩy thẳng một đường đẩy lui xuống quân Đại Việt liền nắm lấy một binh sĩ Hắc Mộc thành quát.

- Mau đến chỗ tên Swits nói với hắn ta đáp ứng điều kiện của hắn, bảo hắn mau mau đem người đến.

Thế nhưng Hắc Mộc thành chủ không biết rằng Swits hiện tại đã nghe được báo cáo chiến trường từ một người áo đen. Swits trầm ngâm hỏi.

- Ngươi nói quân Đại Việt rất dũng mãnh sao?

Người áo đen trả lời.

- Đúng vậy đại nhân, quân Đại Việt leo lên thành quân Hắc Mộc thành không thể đánh lại. Nếu là chúng ta tham chiến thì cũng miễn cưỡng, nhưng quân Đại Việt rất đông, vừa mới phát hiện có một đội tàu tiến đến, có lẽ là quân tiếp viện của bọn họ.

- Lại còn có cả đội tàu!

Swits kinh ngạc, xem ra vương quốc mới nghe danh này không phải đơn giản, là thương nhân hắn đương nhiên phải cân nhắc lợi và hại khi giao tiếp với những đối thủ chính trị. Bỗng nhiên một người khác chạy vào nói.

- Bẩm đại nhân, một đội người ngoại lai đã từ phía Đông xâm nhập vào Hắc Mộc thành, đang chạy đến cửa thành.

Hắc Mộc thành chỉ có một cửa thành ở phía Nam. Đội người này xuất hiện phía Đông, kết hợp với đội thuyền Swits rất nhanh liền đoán được đội người này chính là quân Đại Việt xâm nhập. Một người khác lại đến nói.

- Bẩm đại nhân, Hắc Mộc lãnh chúa cho người đến nói rằng chấp nhận yêu cầu của ngài, xin ngài gửi quân tiếp viện.

Người áo đen hỏi.

- Đại nhân chúng ta có giúp bọn hắn không.

Swits lắc đầu cười lạnh.

- Chúng ta là thương nhân, nếu đối thủ không quá mạnh chúng ta sẽ giúp hắn một chút, nhưng vương quốc Đại Việt này sức mạnh quá bí ẩn, chúng ta không thể mạo hiểm. Giết người đưa tin đi.

- Tuân lệnh.

Trở lại với Lê Chân sau khi leo lên được mỏm đá liền chạy đến tường Đông của Hắc Mộc thành, nơi này không có cửa, cũng không có ai canh gác, Lê Chân dùng móc câu và dây thừng leo lên tường thành nhanh chóng chạy về phía Nam liền thấy vài binh sĩ Hắc Mộc thành đang dùng cây gỗ chặn lại cổng thành. Lê Chân rút ra trường kiếm chỉ về phía trước.

- Đại Việt vạn tuế! Giết!

- Xung phong!

Quân Hắc Mộc thành hoàn toàn bất ngờ khi quân Đại Việt đột ngột xuất hiện từ bên trong thành đánh đến, vài binh sĩ ngay lập tức bị Lê Chân chém chết tại chỗ. Các binh sĩ Đại Việt lập tức gỡ bỏ cây gỗ chặn cổng thành ra. Hắc Mộc thành chủ cũng phát hiện ra sự việc phía dưới.

- Làm sao bọn hắn có thể vào được. Theo ta, nhanh nhanh.

Hắn dẫn theo mười binh sĩ chạy xuống ý đồ đoạt lại cổng thành, một cuộc hỗn chiến liền xảy ra. Quân Đại Việt đông hơn nhưng phải chia người đi mở cổng thành, lại trang bị chỉ có mình trần và đoản kiếm, Hắc Mộc lãnh chúa dựa vào trang bị một đường liền xông đến đối mặt với Lê Chân, lúc này Lê Chân quần áo ướt đẫm bó sát vào thân thể, gương mặt có hơi trắng bạch vì lạnh nhưng vẫn tỏa ra vẻ đẹp ngời ngời, Hắc Mộc lãnh chúa vừa thầm hô cô gái này thật sinh đẹp Lê Chân liền đã công đến. Một thân nhẹ nhàng, trường kiếm phiêu miểu, đối lập lại là Hắc Mộc lãnh chúa toàn thân giáp trụ, động tác chậm chạp. Hắc Mộc lãnh chúa không chạm được đến người Lê Chân mà Lê Chân đâm đến trường kiếm cũng không đâm thủng được áo giáp của Hắc Mộc lãnh chúa. Nhưng rất nhanh cổng thành đã được quân Đại Việt mở ra.

Lý Anh Tú nôn nóng chờ đợi bên ngoài, bổng nhiên cổng thành Hắc Mộc mở rộng, Lý Anh Tú vui mừng rút kiếm ra lệnh.

- Toàn bộ binh sĩ, tấn công.

Nói rồi hắn tự mình dẫn theo hai mươi binh sĩ Tĩnh Hải quân xông vào cửa thành liền thấy Lê Chân đang chiến đấu với Hắc Mộc lãnh chúa, liền vội nói.

- Mau hỗ trợ Chân tướng quân.

Cao Lỗ ngay lập tức xuống ngựa chạy đến, trên tay Cao Lỗ không phải là rìu hay kiếm mà là một thanh đại chùy. Đây chính là sau khi biết được thế giới này có trộng trang kỵ sĩ Lý Anh Tú liền bảo Cao Lỗ rèn ra. Chùy chính là khắc tinh của bản giáp, chỉ cần trúng một chùy dù là bọc giáp thì kỵ sĩ đảm bảo không chết cũng bị thương nặng. Bởi vậy mà đại kiếm của kỵ sĩ lưỡi không quá sắc bén nhưng chuôi lại rất nặng, tác dụng chính là làm thành chùy để quất nhau.

- Ăn của ta một chùy.

Cao Lỗ quát lên một tiếng một chiêu hoành tảo thiên quân xuất ra, Hắc Mộc lãnh chúa đỡ không kịp liền bị quả chùy nặng gần một trăm ký đánh vào giữa ngực, áo giáp thậm chí lõm vào một lỗ. Hắc Mộc lãnh chúa kêu thảm một tiếng liền bay ra xa không dậy nổi bị binh sĩ Đại Việt bắt lấy. Thấy lãnh chúa cũng bị bắt Hắc Mộc binh sĩ liền nhanh chóng đầu hàng. Cuộc viễn chinh đầu tiên của Đại Việt toàn thắng.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »