Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 12250 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 73
mẹ

❊ ❊ ❊

Tương truyền tại vị trí của chùa Một Cột ngày nay vào thời nhà Đường có một cột đá, phía trên có ngôi lầu ngọc, bên trong có tượng phật Quan Âm. Vua Lý Thái Tông thường đến đây cầu nguyện, vậy mà cầu được hoàng tử nối dõi, vua liền sai người tu sửa nơi đây thành chùa, và xây thêm một ngôi chùa nữa bên cạnh và gỏi cả quần thể là Diên Hựu tự.

Bên cạnh chùa Một Cột là một thửa ruộng nông. Lý Anh Tú vậy mà thấy giữa ruộng có một quả chuông lớn, bên trên đầy rùa là rùa. Không cần ai giới thiệu hắn cũng biết chắc chắn đây chính là một trong An Nam tứ đại khí - Chuông Quy Điền. Chuông này chính là do Ỷ Lan cho người đúc nặng đến một vạn hai nghìn cân đặt tên là “Giác thế chung” (chuông thức tỉnh thời). Buồn cười chính là chuông làm xong vì nặng quá nên treo lên không được mà để dưới đất lại đánh không kêu. Không biết tên nào đầu sỏ vậy mà lệnh vứt chuông xuống một thửa ruộng bên cạnh chùa Một Cột, vậy mà ném chuông xuống ruộng này liền có nhiều rùa đến ở, từ đó Giác thế chung cũng bị gọi là chuông Quy Điền.

Lý Anh Tú cũng không ngờ hệ thống còn có thể bê luôn chuông Quy Điền vào. Xem như là quà khuyến mãi đi. Dù sao Lý Anh Tú cũng không tính động đến nó, cùng lắm lâu lâu cho người đến đây bắt rùa nướng ăn mà thôi.

Đi Diên Hựu tự trở về sắc trời cũng đã tối. Lý Anh Tú từ khi lập quốc xong việc ăn uống của hắn không sơ sài như ngày xưa nữa mà do Ngự Thiện phòng chăm sóc. Nhưng Lý Anh Tú vì tiết kiệm nên một bữa ăn cũng chỉ dùng ba món ăn, một món canh mà thôi. Được ăn tối trong một cung điện sa hoa, rộng rãi, được người hầu phục vụ đến tận miệng nếu đổi lại là người khác liền vui vẻ không ngậm miệng lại được, thế nhưng Lý Anh Tú lại cảm thấy rất trống vắng. Bình thường trong thủ phủ hắn ăn cùng với Thánh Gióng, thỉnh thoảng còn có Cao Lỗ, Lữ Gia, nhưng bây giờ Thánh Gióng đã về trời, Cao Lỗ, Lữ Gia có phủ đệ riêng. Lý Anh Tú bắt đầu cảm nhận được vị trí của một vị hoàng đế. Vì sao hoàng đế thường xưng là quả nhân. Là để khẳng định quyền uy của mình là lớn nhất nhưng đồng thời quả nhân chính là người cô độc. Đúng vậy quân vương ngày xưa chính là cô độc. Lý Anh Tú giờ mang mệnh quân vương nhưng hắn lại sợ cô độc. Hắn cũng chỉ là một người bình thường, khao khát có một gia đình bình thường đầy đủ như bao người khác.

Thấy bệ hạ không động đũa viên Bách hộ lo lắng hỏi.

- Bệ hạ, thức ăn không ngon sao?

Lý Anh Tú lắc đầu nói.

- Không có việc gì. Đem lên cho Trẫm một bình rượu, thức ăn đem ra ngoài sân đi.

- Tuân lệnh bệ hạ.

Một cái sạp gỗ được khiêng ra đặt trước sân điện, một mâm thức ăn cùng một bình rượu. Lý Anh Tú ngồi vừa nhìn trăng vừa uống rượu, vầng trăng sáng dị giới nhứ chiếu sáng cõi lòng cô đơn u tối của hắn, thế nhưng cũng làm hắn thực sự nhớ nhà. Nhớ người cha nghiêm khắc hay cầm roi răng dạy hắn, nhớ người mẹ bao dung, hay bảo vệ hắn trước những trận đòn roi của cha. Cha hắn trải sẵn cho hắn một con đường có thể tìm một công việc ổn định, hắn không nghe quyết tâm đi con đường của mình. Mẹ hắn vẫn ủng hộ hắn, cha hắn dù không nói gì nhưng vẫn âm thầm ủng hộ con trai của mình. Thế nhưng lúc đó hắn rất vô tâm, xem nhưng đồng tiền cha mẹ đưa cho là điều hiển nhiên, tiêu xài phung phí. Giờ nhìn trăng nghĩ lại hắn chợt nhận ra theo năm tháng hắn lớn lên, cha mẹ hắn đã già. Cha không còn đủ sức để cầm roi rượt hắn chạy khắp nhà, giọng mẹ không còn thanh để hát cho hắn nghe những lời ru lúc nhỏ.

Lý Anh Tú khẽ ngâm giọng có chút thê lương.

Sàng tiền minh nguyệt quang

Nghi thị địa thượng sương

Cử đầu kháng minh nguyệt

Đê đầu tư cố hương.

- Ha ha ha.

Lý Anh Tú cười thê lương cô độc lại uống rượu. Uống đến khi mắt hắn đã nhòa đi, suy nghĩ cũng không còn tỉnh táo. Chợt một vòng tay ôm Lý Anh Tú vào ngực ôn nhu nói.

- Hài tử, ngươi không cô độc, cả Đại Việt này chính là gia đình của ngươi.

Lý Anh Tú khẽ ngước nhìn lên nhìn dung mạo của người này, hắn ủy khuất nói.

- Mẹ, con rất nhớ mẹ.

Hắn ôm chặt lấy người phụ nữ, trong lòng đột nhiên vô cùng ấm áp an ổn. Mắt hắn nặng trĩu, không kìm được liền ngủ đi.

Ánh nắng sớm làm Lý Anh Tú bừng tỉnh, hắn cảm thấy mình gối trên một thứ gì đó mềm mại, như là đùi của một ai đó. Đêm qua hắn đã gặp mẹ. Hả, mẹ sao?

Lý Anh Tú giật mình bật dậy, hắn vậy mà gối trên đùi của Ỷ Lan ngủ suốt đêm qua, mà nàng cũng để hắn cứ gối lên đùi nàng như vậy. Khi đó nàng thực sự có cảm giác của một người làm mẹ, hệt như ngày xưa nàng hay làm gối để vua Nhân Tông gối đầu lên vậy.

- Xin lỗi, đêm qua Trẫm uống say làm phiền thái hậu rồi.

Lý Anh Tú ngại ngùng nói. Không ngờ hắn lại nằm trên đùi nàng ngủ một đêm, hẳng là rất mỏi. Ỷ Lan mỉm cười hiền lành nói.

- Bệ hạ không cần khách khí. Chỉ cần bệ hạ thoải mái là được.

Nói rồi nàng toan đứng lên, nhưng bởi vì ngồi suốt một đêm máu koong lưu thông được, chân tê rần làm Ỷ Lan không thể đứng vững liền lảo đảo muốn ngã. Lý Anh Tú vội đỡ nàng nói.

- Để Trẫm dìu thái hậu về cung đi.

Nói rồi không cần Ỷ Lan đồng ý liền từng bước dìu nàng về Minh Nguyệt cung. Về đến Minh Nguyệt cung Ỷ Lan nói.

- Bệ hạ hẳn là đói đi. Ngự thiện phòng đã chuẩn bị sẵn cháo nóng, ngài ở lại dùng bữa sáng luôn đi.

Lát sau ngự thiện phòng đã mang lên một bát cháo lớn, Ỷ Lan cẩn thận múc cháo cho Lý Anh Tú. Đêm qua hắn uống rượu say giờ tỉnh lại trong bụng trống rỗng nên cũng không để ý cháo nóng liền húp vào. Ỷ Lan vội vàng quan tâm nói.

- Bệ hạ từ từ một chút kẻo nóng.

Trong lòng hắn chảy qua một cổ nước ấm, ngoài mẹ ra chưa ai từng quan tâm hắn như vậy. Lý Anh Tú bây giờ trong đầu muôn vàn suy nghĩ vẫn không quyết định được. Ỷ Lan nhìn hắn không ăn cháo liền hỏi.

- Bệ hạ, cháo không ngon sao?

Lý Anh Tú như quyết định điều gì đó quan trọng, hắn đặt chén cháo xuống bàn nhìn nàng nghiêm túc nói.

- Thái hậu, ngài có thể làm mẹ ta sao?

Lần này hắn xưng ta mà không phải xưng Trẫm. Ỷ Lan vô cùng giống mẹ hắn, trải qua một năm cô đơn nơi dị giới, lần lượt những người bên cạnh hắn ra đi, giữa quân - thần cũng không phải nói thân mật là thân mất, Lý Anh Tú thực sự rất cô đơn, hắn khao khát có được tình thân, có một gia đình. Thấy Ỷ Lan không phản ứng hắn thất vọng nói.

- Nếu không thể thì…

Không đợi hắn nói hết câu Ỷ Lan liền giật mình nói.

- Ta có thể không?

Vừa rồi nàng chính là bị câu hỏi của Lý Anh Tú làm giật mình. Lý Anh Tú lớn lên vô cùng giống con trai nàng - Càn Đức, đi đến dị giới này nàng cũng chỉ là một thân một mình, đem qua nhìn vẻ cô độc thê lương của Lý Anh Tú mẫu tính trong lòng nàng không khỏi nổi dậy. Lý Anh Tú không biết đêm qua lúc hắn ngủ Ỷ Lan đã vuốt ve khuôn mặt hắn không biết bao nhiêu lần, lúc đó nàng xem hắn chính là con nàng đi.

- Mẹ.

Lý Anh Tú dùng cách xưng hô để thay câu trả lời. Ỷ Lan che cái miệng không tin được nói.

- Bệ hạ…

- Mẹ có thể gọi ta là Anh Tú.

- Anh Tú, hoàng nhi.

Ỷ Lan vui mừng vậy mà gọi loạn lên. Nàng lần nữa ôm Lý Anh Tú vào ngực, Lý Anh Tú cũng nhắm mắt hưởng thụ tình yêu mẫu tử từ Ỷ Lan. (viết đoạn này ta cứ cảm thấy lạ lạ).

Đến tám giờ Lý Anh Tú vẫn đúng giờ lên triều, An Tư từ sớm đã đến giúp hắn mặc lên triều phục. Mặc dù trong cung đã tuyển cung nữ, không cần thiết An Tư phải làm nhưng nàng vẫn đến. Lý Anh Tú cũng bố trí cho nàng ở Minh Nguyệt cung bầu bạn với Ỷ Lan.

- Bái kiến bệ hạ.

Các bá quan quen thuộc hành lễ với hoàng đế bệ hạ. Lý Anh Tú nói.

- Các khanh miễn lễ. Hôm nay trẫm có việc muốn thông báo.

Các bá quan liền chăm chú lắng nghe xem hoàng đế muốn thông báo chuyện gì. Lý Anh Tú chầm chậm nói, giọng vang cả đại điện.

- Trẫm đã vừa nhận Ỷ Lan làm mẹ, phong Ỷ Lan làm Linh Nhân hoàng thái hậu, tiếp quản cung Minh Nguyệt.

- Linh Nhân hoàng thái hậu?

Các vị đại thần liền xôn xao lên, Ỷ Lan mới được triệu hoán đến nên ngoại trừ An Tư ra thì những vị quan lại khác vẫn chưa biết. Mấy vị đại thần thời Lý-Trần như Tô Hiến Thành, Lê Phụng Hiểu, Chu Văn An, Lê Văn Hưu,… tất cả mọi ánh mắt vậy mà đổ dồn về Lê Văn Thịnh.

-----------

Diên Hựu: Phúc lành lâu dài.

Bởi vì xây lên do vua Thái Tông cầu được hoàng tử nên bê luôn cái sức sinh sản vào đây.

Có những danh nhân ta triệu hoán đến nhưng cũng chẳng để làm gì, cũng chỉ là nhân vật phụ giới thiệu cho mọi người biết. Còn ảnh hưởng đến truyện vẫn là các ĐẠI THẦN trong lịch sử nước nhà.

Chương trước ghi sai về Chùa Diên Hựu đã sửa lại.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »