Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 12135 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 45
thừa mệnh hoàng đế

❊ ❊ ❊

Lý Anh Tú không ngờ hoàn thành nhiệm vụ này hệ thống lại ban thưởng nhiều đến vậy, thậm chí còn vượt qua cả ban thưởng cho một trận đánh, chỉ là không có ban thưởng điểm chiến công, nhưng bù lại lại có một lượt triệu hoán. Còn có kỳ quan công trình là cái gì?

“Ở mỗi thời đại chủ đều có thể được ban thưởng những kỳ quan công trình, những công trình này mang những chức năng đặc biệt, mời ký chủ tự hành kiểm tra.”

Lý Anh Tú tỏ vẻ đã hiểu, lại tiếp tục quan sát phần thưởn kỳ lạ thứ hai. Quốc kỳ.

Quốc kỳ: Biểu trưng cho một quốc gia độc lập, toàn vẹn lãnh thổ. Có quốc kỳ vận nước tăng lên.

Chỉ một dòng chữ giới thiệu đơn giản rất mơ hồ mà thôi. Lý Anh Tú cũng không rõ ràng tác dụng của nó lắm.

- Chúng ta về thủ phủ thôi.

Lý Anh Tú dưới sự ngưỡng vọng của toàn thể nhân dân Đại Việt trở về thủ phủ. Hiện tại Cổ Loa đã mở rộng không biết bao nhiêu lần, đến được lớp thành trung tâm cũng phải mất đến mười phút. Lý Anh Tú bước vào trong liền thấy thủ phủ vẫn không hề thay đổi, vẫn chỉ là một tòa nhà mộc mạc, hẳng vì vậy mà hệ thống muốn hắn phải xây dựng hoàng cung. Khi hoàng cung làm thành có nghĩa là thủ phủ cũng đã hoàn thành nghĩa vụ của nó.

Giữa căn phòng bình thường Lý Anh Tú nhóm họp các vị đại thần, trên ghế của hắn đã đặt sẵn một con ấn bằng vàng, phía trên là một con rồng vàng uốn lượn. Lý Anh Tú thấy kỳ lạ hệ thống liền hiện lên thống tin.

Ngọc tỷ: Tượng trưng cho quyền lực tối đa cho Hoàng Đế bản thân mang theo khí vận của quốc gia.

Lại một câu giải thích khá mơ hồ, Lý Anh Tú biết nó là ngọc tỷ là được. Hắn giao cho Trần Thư đem cất đi, Trần Thư hiện tại luôn sát cạnh bên hắn, nhìn giống như Thái Giám Tổng Quản hơn là một cận vệ đi.

Lý Anh Tú dẫn theo ba vị đại thần bước vào trong, trên bệ đá cổ đã có sẵn năm mươi binh sĩ mặc giáp đứng sẵn đó. Lý Anh Tú tiếc một chút là lần này không có một Bách phu trưởng như Trần Thư mà chỉ là binh sĩ bình thường mà thôi. Lý Anh Tú gọi Trần Thư nói.

- Trần Thư, dẫn bọn hắn về nơi đóng quân.

- Tuân lệnh bệ hạ.

Trần Thư bất chợt thay đổi xưng hô làm Lý Anh Tú cảm thấy kỳ lạ. Đúng rồi, hiện tại hắn đã lên ngôi lập quốc, Việt vương này hẳng là phải thay đổi. Lý Anh Tú kêu gọi hệ thống triệu hoán.

“Đinh, chúc mừng ký chủ triệu hoán thành công danh tướng Thái Úy Phạm Cự Lượng.”

Phạm Cự Lượng: Danh tướng thời tiền Lê, làm tướng hai đời vua Đinh, thăng chức Thái Úy thời Lê Đại Hành, văn võ song toàn. Tư chất (SS). Kỹ năng: Tinh thống thống binh thủy chiến.

Lý Anh Tú kinh hỉ, không ngờ lại có thể triệu hoán đến Phạm Cự Lượng. Đây là vị tướng thứ hai liên quan đến thủy quân đặt chân đến dị giới. Lê Chân và Phạm Cự Lượng đều tinh thông thủy chiến, nhưng nếu nói huấn luyện thủy binh Lê Chân có một tay thì việc thống binh Phạm Cự Lượng hơn hẳng. Có lẽ vì liên quan đến thời đại, thời kỳ của Lê Chân các chiến thuyền còn khá thô sơ, thủy chiến không phải là mũi nhọn nhưng Đại Cồ Việt của Lê Hoàn đã có những chiến hạm khá lớn để tham gia chiến tranh. Trong chiến tranh chống Tống lần một chính Phạm Cự Lượng đã đại phá quân Tống trên sông Bạch Đằng.

Từ trong bệ đá cổ bước ra một người trung niên ăn mặc giáp trụ bằng sắt, hai vòng hộ tâm lấp lánh hai bên ngực (hiện tại Minh Quang giáp của Đại Việt chế tạo là một miến hộ tâm trước ngực thay cho hai miếng hộ tâm hai bên nguyên bản Minh Quan giáp), đầu đội mũ Đâu Mâu, bên hông đeo trường kiếm, tay cầm trường thương, gương mặt góc cạnh, uy vũ.

- Thần Phạm Cự Lượng bái kiến bệ hạ.

Phạm Cự Lượng quỳ một chân xuống chào Lý Anh Tú. Hắn vội vàng đỡ dậy nói.

- Phạm Thái Úy mau đứng lên. Thái Úy có thể đến thực là phúc của Đại Việt, hôm nay đúng ngày lập quốc, đi tiền viện chúng ta cũng thảo luận chính sự.

Phạm Cự Lượng qua đời lúc chỉ bốn mươi mốt tuổi nên hình dáng giữ lúc đỉnh phong tầm ba mươi chín, khi Phạm Cự Lượng đại phá quân Chiêm.

Chỉ một thoáng các vị đại thần cấp cao của Đại Việt đã làm quen với nhau vô cùng thân mật, chỉ thiếu điều xưng huynh gọi đệ mà thôi. Lý Anh Tú thấy vậy cũng vô cùng hài lòng. Ngồi trong phòng mọi người tự giác phân ra tả hữu. Các quan nội chính như Lữ Gia, Cao Lỗ ngồi bên cánh tả, Lê Chân cùng Phạm Cự Lượng ngồi bên cánh hữu. Lý Anh Tú nói.

- Hẳng mọi người đã biết hôm nay là ngày lập quốc của Đại Việt ta.

- Thần đã biết!

Cả bốn người đồng thanh nói, là người xuất thân từ hệ thống ai cũng cảm nhận được sự thay đổi, tự giác xưng hô hắn là bệ hạ mà không còn là Việt vương. Lý Anh Tú hỏi.

- Bảo Công hôm nay là ngày mấy?

- Bẩm bệ hạ, hôm nay là ngày một tháng mười hai theo lịch của dân bản địa, nghe nói năm nay là năm 1232.

Lữ Gia chuẩn mực nói. Lý Anh Tú gật đầu.

- Tốt, vậy từ nay Trẫm tuyên bố Đại Việt chính thức thành lập, quốc hiệu Đại Việt, đặt Niên hiệu là Thừa Mệnh, lấy ngày hôm nay làm ngày quốc khánh hằng năm. Ban bố cho cả thiên hạ biết rõ.

- Tuân mệnh bệ hạ.

Là tổng quản nội chính việc này tất nhiên rơi xuống đầu Lữ Gia chứ không ai khác. Lý Anh Tú tiếp tục nói.

- Bởi vì Đại Việt chúng ta người chưa nhiều nên Trẫm quyết định tổ chức hành chính như sau. Thành lập Cơ Mật viện giải quyết toàn bộ chính sự trong nước. Phong Lữ Gia làm Thái Sư Bình Chương Quân Quốc Trọng Sự đứng đầu Cơ Mật viện. Giúp việc cho Thái Sư là các Ti sự vụ, Lữ Thái Sư trực tiếp chọn lựa nhân sự rồi báo lên cho Trẫm.

- Thần tạ ơn bệ hạ.

Lữ Gia liền nhận mệnh cực khổ. Nói Cơ Mật viện nghe rất hoành tráng nhưng hiện tại chỉ có mình Lữ Gia, cùng lắm góp mặt thêm Cao Lỗ mà thôi. Việc còn lại đều phải do hắn chuyên tránh a. Nhưng rất nhanh thôi sẽ có đầy ắp nhân tài đổ vào, gánh nặng sẽ tinh giảm hơn nhiều. Lý Anh Tú lại nói.

- Phong Cao Lỗ làm Thạch Thần Bảo Định Công, trực tiếp quản lý lò rèn, nghiên cứu chế tạo vũ khí cho quân đội.

- Thần tạ ơn bệ hạ.

Lý Anh Tú theo nguyện vọng của Cao Lỗ, chỉ muốn nghiên cứu rèn vũ khí mà không muốn quản quá nhiều nội chính.

- Phong Lê Chân làm Thánh Chân công chúa kiêm phủ sứ xứ Giác Long kiêm đô đốc Bắc Hải thủy sư.

- Phong Phạm Tu làm Bình Định Công, Phục Man tướng quân chưởng quản Hải Đông quân.

- Phong Tinh Thiều làm phủ sứ xứ An Bang.

- Phong Thạch Tiến làm Hỏa Dương Bá chưởng quản Tiền cục.

- Phong Trần Thư Trung Dũng Bá, thống lĩnh Cấm quân.

- Phong Thánh Gióng…quên đi.

Một loạt danh hiệu, tước vị được Lý Anh Tú ban phát ra, người nào có công lao lớn liền được phong tước lớn, các tướng lĩnh mới đến chưa lập được công lao tạm thời giữ chức vụ mà không có tước vị, chỉ riêng Phạm Cự Lượng mới đến vẫn chưa được phân chức vụ phù hợp. Còn Thánh Gióng vẫn giữ nguyên bộ dáng trẻ con như vậy, luôn được nuôi dưỡng trong thủ phủ. Với tình hình Đại Việt hiện tại hẳn là không cần dùng đến, cứ để Thánh Gióng được một kiếp làm người bình thường a.

Một ngày sau cả Đại Việt đều biết được Việt vương hiện tại xưng là Thừa Mệnh hoàng đế, niên hiệu Thừa Mệnh, cả nước chia làm hai xứ và một thủ phủ. Từ nay bái kiến hoàng đế đều phải gọi là bệ hạ mà không phải là Việt vương nữa.

Hiện tại mùa Đông tuyết rơi, Lý Anh Tú cũng không vội vã xây cung điện. Bên ngoài thủ phủ, các vị đại thần được xây dựng nên một tòa nhà nằm trong thành trung tâm, vừa làm nơi ở, vừa làm nơi làm việc. Khi cần thiết Lý Anh Tú có thể gọi bọn họ trực tiếp đến thủ phủ.

Phạm Cự Lượng hay gọi là Lạng, ở đây ta cứ dùng tên mà ta tìm ra vậy. Đối với vị tướng này ta có thể nói một câu là rất biết thời thế, biết lấy lợi ích quốc gia đặt lên hàng đầu. Tuy hiện tại có lập luận nói ông chính là người dẫn đầu cuộc đảo chính ép Dương Vân Nga để Đinh Phế Đế nhường ngôi cho Lê Hoàn, nhưng cũng không thể phủ nhận công lao của ông "đánh Tống bình Chiêm".

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »