Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 12265 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 80
hỏa khí đại việt

❊ ❊ ❊

Lý Anh Tú đi theo Hồ Nguyên Trừng ra khỏi ngoài thành. Bởi xây nên hoàng cung, sau đó dân số kinh đô tăng nhanh lò rèn không còn phù hợp đặt bên trong thành nữa mà được dời ra ngoài thành. Lý Anh Tú cưỡi Song Vĩ Hồng chạy ra ngoài đến gần một giờ mới tới nơi, đủ thấy bình thường Hồ Nguyên Trừng ra vào kinh mệt nhóc cỡ nào.

Lò rèn được xây dựng lại trên một gò đất cao, chiếm diện tích đến bốn trăm mét vuông, bao gồm một trường bắn và khu lò rèn. Bởi đây là khu quân sự nên xung quanh đó một dặm không có dân cư mà thay vào đó là các đồn gác của binh lính. Lò rèn được mở rộng không còn là một lò như trước mà đổi thành mười lò, công xuất tăng lên gấp mười lần. Bên trong lò rèn luôn duy từ hai trăm đến ba trăm công tượng cùng học đồ. Trong Công bộ có tả hữu thị lang thì Tả thị lang lo việc chế tạo vũ khí, hữu thị lang thì lo việc xây dựng. Có Hồ Nguyên Trừng Cao Lỗ vô cùng rảnh rỗi, hiện tại vẫn còn đi Quốc Tử giám học những kiến thức mới đây.

Đi vào lò rèn Lý Anh Tú liền cảm thấy được sức nóng từ những lò rèn phả vào mặt. Hiện tại đồ sắt của Đại Việt làm ra không được gọi là thép, nhưng ngược lại gang lại có thể tạo ra. Thường thì quặng sắt được đào ra đem về kho thì sẽ được tự động biết thành sắt rèn (sắt thường không có cacbon hoặc hàm lượng cacbon rất ít). Muốn luyện ra gang thì phải đem quặng sắt ra rèn mà không đem về kho.

Lý Anh Tú biết một chút về luyện kim, biết về lò cao nhưng hắn một dân chuyên sử thực sự không biết cái lò đó như thế nào, hắn chỉ nói ra ý tưởng, còn lại tự để cho các thợ rèn thí nghiệm. Lúc trước lò cao đắp ra vậy mà phát nổ khiến hai công tượng thiệt mạng, công bộ lệnh xuống thử nghiệm bắt buộc phải giữ khoảng cách an toàn. Vậy mới thấy muốn tạo ra một cái mới vốn không hề dễ dàng chút nào.

Lý Anh Tú đi vào đập vào mắt hắn trước tiên vậy mà là từng bó tên dài hơn một mét, có cột theo một ống phóng đựng thuốc nổ, bên cạnh nó là một chiếc xe có những lỗ dài để xếp các mũi tên vào. Hồ Nguyên Trừng giới thiệu.

- Đây là Hỏa xa, nhét hỏa tiễn vào phóng ra xa hơn rất nhiều so với cung tiễn.

Lý Anh Tú gật đầu, hắn đương nhiên biết vật này. Có thể gọi nó là tiền thân của pháo hỏa tiễn cũng không sai, trong chiến tranh giữa nhà Hồ và quân Minh hai bên đều sử dụng Hỏa xa, đặc biệt là quân Minh. Tuy nhiên loại này tầm bắn so với cung tiễn thực sự cũng không hơn nhiều, độ chính xác lại đặc biệt kém, thao tác lâu nên đem ra dọa nhau là chủ yếu. Lý Anh Tú lại nhớ kiếm trước có một bộ phim nào đó của Hàn quốc đem Hỏa xa thần thánh hóa bắn chết quân Oa quốc như rạ.

Thấy Lý Anh Tú cũng không quá hứng thú Hồ Nguyên Trừng lại dẫn hắn đến một cái ống đồng lớn được đặt trên bệ nói.

- Bẩm bệ hạ, đây là Hỏa Hổ có thể phun ra lửa.

Lý Anh Tú gật đầu, hắn cũng biết loại này, nhưng bất ngờ hơn là nhậm chức không lâu mà Hồ Nguyên Trừng có thể tạo ra nhiều thứ như vậy, quả không hổ danh tư chất (SSS). Lý Anh Tú nói.

- Hỏa Hổ có thể sản xuất lượng lớn để trang bị trên thuyền chiến được chứ?

Hồ Nguyên Trừng nghe vậy vui mừng nói.

- Không có vấn đề gì thưa bệ hạ.

Niềm vui của một người chế tạo vũ khí chính là vũ khí của mình được công nhận đấy. Lý Anh Tú biết Hỏa Hổ là một vũ khí rất lợi hại trong thủy chiến, trên sông diện tích hẹp, chiến đấu khoảng cách gần với Hỏa Hổ mà nói tuyệt đối là ác mộng. Lý Anh Tú nói.

- Trẫm sẽ truyền lệnh sang binh bộ. Sau này đóng thuyền bao nhiêu, cần bao nhiêu vũ khí trực tiếp đặt hàng sang công bộ.

Mọi hoạt động đóng tàu, chế tạo vũ khí đều phải tốn tiền trả cho công tượng đấy. Lý Anh Tú hoàn toàn có thể bắt họ lao động cưỡng bức nhưng hiệu quả làm việc sẽ không cao. Nên hắn triển khai lấy tiền từ hộ bộ, hằng năm sẽ cấp kinh phí cho các bộ khác hoạt động. Nên binh bộ muốn đóng tàu, muốn có vũ khí cần phải có kế hoạch trình lên Lý Anh Tú để được phê duyệt, khi đó tiền mới được chi ra. Một vị vua có thể giữ vững được cái ghế của mình khi nắm được kinh tế và quân đội của cả triều đình.

Cuối cùng Hồ Nguyên Trừng dẫn hắn đến trước một cổ hỏa pháo lớn được đặt trên bệ, hắn tự hào nói.

- Đây là kiệt tác của thần, Thần cơ hỏa sang.

Thần cơ hỏa sang đúng là kiệt tác của Hồ Nguyên Trừng, nhất là khi nó được chế tạo ra trong lúc cả thế giới vẫn còn đang thai nghén đại bác. Tuy nhiên với người hiện đại như Lý Anh Tú thì Thần cơ hỏa sang vẫn còn chưa đủ. Lý Anh Tú hỏi.

- Súng này nặng bao nhiêu?

Hồ Nguyên Trừng thực thà bẩm báo.

- Bẩm bệ hạ, súng nặng hơn năm tấn.

Lý Anh Tú lắc đầu nói.

- Quá nặng, cần phải giảm trọng lượng của nó lại.

Hồ Nguyên Trừng tỏ vẻ khó khăn nói.

- Bẩm bệ hạ, nếu giảm trọng lượng nòng pháo mỏng bắn rất dễ bị tạc nòng.

Lý Anh Tú cũng hiểu được. Pháo làm bằng gang, nóng lên gang giòn nên rất dễ bị tạc nòng, chính vì vậy mà súng thần công của nhà Nguyễn “bắn một phát lạy ba lạy” là vậy, bởi vì nòng súng nóng nhanh, bắn không được. Lý Anh Tú không phải không muốn tạo ra thép, nhưng nếu muốn tạo ra thép phải đáp ứng được hai yêu cầu. Một là nguồn nhiệt, Lý Anh Tú hướng đến đó là than đá, hiện tại Đại Việt rèn vẫn còn dùng than cốc, nhiệt độ không đủ để tạo ra thép, nên Lý Anh Tú cần than đá, tuy nhiê dù đã phái người đi tìm nhưng cả Đại Việt vẫn không phát hiện ra được mỏ than đá nào. Thứ hai chính là nguồn không khí cho lò, hiện tại lò rèn vẫn cung cấp không khí qua thổi bể, nhưng bấy nhiêu tuyệt đối là không đủ.

Lý Anh Tú nói.

- Việc này trước tiên ngươi tìm cách cải tiến thêm đối với Thần cơ hỏa sang, đối với Trẩm, như thế này vẫn chưa đáp ứng được nhu cầu của Trẫm. Pháo phải nhẹ hơn, bắn chuẩn xác hơn.

Nhìn Hồ Nguyên Trừng có vẻ thất vọng Lý Anh Tú vỗ vai hắn nói.

- Đừng quá lo lắng. Trẫm sẽ cố gắng suy nghĩ, cung cấp cho khanh thêm vài ý tưởng.

Luyện kim Lý Anh Tú không biết nhưng về hỏa khí chắc chắn là hắn biết khá nhiều, chỉ là bị giới hạn về công nghệ mà thôi.

Hồ Nguyên Trừng nghe vậy liền vui vẻ hơn một chút nói.

- Thần tạ ơn bệ hạ.

Lý Anh Tú chợt thấy bên cạnh vài cái ống tre và một số ống đồng liền tò mò hỏi.

- Hồ khanh, đây là cái gì?

Hồ Nguyên Trừng liền chỉ ống tre và ống đồng nói.

- Đây là thủ pháo, còn đây là hỏa thương thưa bệ hạ.

Lý Anh Tú ồ lên. Thủ pháo cũng có được ghi chép trong sử sách với chiến công bắn chết vua Chế Bồng Nga, loại này là ống tre nhồi thuốc nổ sau đó bắn ra mũi tên. Còn Hỏa thương là loại súng bộ binh cầm tay hai người thao tác, có thể bắn ra mũi tên hoặc đạn ghém, bắn ra mũi tên thậm chí có thể xa hơn bảy trăm mét.

Lý Anh Tú vui vẻ nói.

- Hai loại này trước tiên thủ pháo Trẫm đặt một ngàn chi, hỏa pháo năm trăm khẩu, khanh gấp rút chế tạo cho Trẫm.

Lý Anh Tú lại nói tiếp.

- Hồ ái khanh, khanh không nghĩ tạo ra một súng hỏa thương nhỏ hơn, một binh sĩ có thể cẩm sao?

- Ý bệ hạ là…?

Hồ Nguyên Trừng thắc mắc Lý Anh Tú liền sai người lấy giấy và bút ra. Lý Anh Tú hoa tay không tệ liền vẽ lên một bản thiết kế súng hỏa mai, chỉ khác là thay vì sử dụng dây cháy chậm thì Lý Anh Tú thay bằng đá đánh lửa nên có thể gọi là điểu thương. Đừng nghĩ việc thay dây cháy chậm bằng đá đánh lửa là đơn giản, đó là sự kết tinh hàng trăm năm của hỏa khí, Lý Anh Tú xem như là vẽ trước đường cho Hồ Nguyên Trừng. Dù sao Lý Anh Tú cũng không phải là nhà bác học, hắn chỉ nhớ bản vẽ, nhưng bản vẽ cũng không hoàn toàn chính xác, còn cần phải để Hồ Nguyên Trừng hoàn thiện.

Đôi mắt của Hồ Nguyên Trừng trừng lớn, hắn há hốc nói.

- Bệ hạ, ngài quả là thiên tài.

Lý Anh Tú đắc ý nói.

- Thế nào, chế tạo cái này không khó khăn chứ.

Hồ Nguyên Trừng nghe vậy liền hơi gãi đầu nói.

- Bẩm bệ hạ, thực ra là nóng súng làm rất khó nếu theo yêu cầu của bệ hạ.

Lý Anh Tú xây xẩm mặt mày. Cuối cùng vấn đề chung quy lại vẫn là kỹ thuật luyện kim còn yếu kém nha. Thực ra rèn truyền thống chính là như vậy. Chế tạo vật lớn thì dễ, nhưng vật càng nhỏ lại càng khó. Lý Anh Tú hỏi.

- Nếu dùng thép Bravia thì có thể đúc được không?

Hồ Nguyên Trừng gật đầu nói.

- Bẩm bệ hạ, có thể nhưng đúc nòng súng sẽ mất thời gian khá lâu.

Lý Anh Tú gật đầu.

- Cứ chế tạo cho Trẫm, ít nhất cũng phải là năm trăm chi súng thế này.

- Thần tuân chỉ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »