Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 11989 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 5
văn hóa người việt

❊ ❊ ❊

Sau khi chuẩn bị xong hết mọi việc thì mặt trời đã lên cả sào rồi. Lý Anh Tú mặc vào giáp đồng, hông đeo đoản kiếm, lưng lại mang theo một chiếc nỏ cùng một túi tên. Phải nói rằng bộ giáp này rất vừa vặn với thân người của hắn, giáp bằng đồng nhưng cùng khá nặng, Lý Anh Tú ước chừng chỉ riêng áo giáp đã là hơn năm ký. Ngoài ra còn có các vòng giáp bảo vệ cổ tay, chân. Lý Anh Tú cũng làm cho mình một đôi dép gỗ, dùng dây gai buộc lại. Người Việt xưa thường có thói quen đi chân đất, vì nó rất linh hoạt cho việc di chuyển, một phần cũng vì giày dép ngày xưa chất lượng rất kép, dễ rách nên người Việt không ưa chuộng lắm. Chỉ có giới nhà giàu, quý tộc mới mang giày, dép mà thôi. Nhưng Lý Anh Tú lại là người hiện đại, thói quen mang dép đã theo hắn hai mươi mấy năm, bảo hắn không mang thật sự khó chịu.

Lý Anh Tú đi đến trại lính, tám binh sĩ đã đứng đợi sẵn ở đó, còn có cả Cao Lỗ và Thạch Tiến. Lý Anh Tú dẫn đầu đoàn người đi ra khỏi cổng làng, Cao Lỗ và Thạch Tiến chắp tay nói.

- Chúc Việt vương một đường bình an.

- Được rồi, quay về làm việc đi, ta sẽ sớm trở về.

Lý Anh Tú vẫy tay, cũng không quay đầu lại mà dẫn theo tám binh sĩ đi về phía con suối nhỏ. Đúng vậy, mục tiêu của hắn chính là tìm được một nơi thích hợp để xây dựng căn cứ mới, trồng lúa nước. Theo suy nghĩ của Lý Anh Tú, hắn sẽ men theo con suối tìm đến hạ nguồn ắt sẽ có sông, có sông thì sẽ trồng được lúa nước, theo sông đi tiếp xuống hạ lưu ắt sẽ gặp được biển, mở ra một con đường mới. Phải biết Hải Việt tộc chính là xuất thân từ đâu. Tiền thân Việt quốc cũng có những sự phát triển rất mạnh mẽ về hàng hải, tuy về sau bị tụt hậu so với phương Tây nhưng không thể phủ nhận rằng Việt quốc từng có một thời hoàng kim về hải quân.

Đám người Lý Anh Tú một đường đi theo con suối xuống dưới hạ lưu, dựa vào mặt trời Lý Anh Tú chắc mẩm bọn hắn đang đi về hướng Đông, tuy rằng không biết mặt trời ở nơi đây có đúng là mọc đằng Đông, hạ đằng Tây hay không. Tốc độ của mọi người cũng không phải là nhanh, bởi vì vừa đi họ vừa phải đề phòng thú dữ, trong rừng rậm thế này nguy cơ không phải chỉ một hai, với kiến thức nửa với như Lý Anh Tú phải nhờ đến tám binh sĩ bảo hộ. Từ tám binh sĩ Lý Anh Tú học được khá nhiều điều. Nhất là về nền văn minh Đông Sơn mà đa số con cháu sau này ít người tìm hiểu đến.

Nền văn minh Đông Sơn, khởi nguyên của nhà nước Văn Lang đã từng có một nền văn minh, văn hóa rực rỡ không thua kém bất kỳ một nền văn hóa nào trên thế giới, thậm chí là nền văn hóa phương Bắc bên cạnh. Phải biết rằng Bắc quốc đã hai lần bị ngoại ban thống trị, nhưng thay vì bị đồng hóa thì những thế lực đó lại bị chính nền văn hóa của Bắc quốc đồng hóa. Đến mức sau này cả lãnh thổ, người dân của họ cũng thuộc về Bắc quốc. Có một điều mà đa số người sau này nhìn nhận đó là Bắc quốc nội chiến thì giỏi, nhưng kháng chiến thì dở, đất đai rộng lớn sau này đa số lại có được từ chính những dân tộc ngoại lai xâm chiếm họ đánh chiếm, nhưng sau đó lại bị đồng hóa văn hóa, đồng hóa dân tộc. Thế mới thấy được một dân tộc bị xâm chiếm về văn hóa, dân tộc đó sẽ bị hủy diệt. Bắc quốc cũng sớm nhận ra được điều đó nên khi đô hộ Việt quốc một ngàn năm, bọn hắn đã cố gắng phá nát cả nền văn hóa của Việt quốc. Việt quốc có chữ viết, bọn hắn hủy chữ viết, Việt quốc có tín ngưỡng, bọn hắn dùng phật giáo, đạo giáo để xâm chiếm, Việt quốc có tinh thần dân tộc mạnh mẽ, bọn hắn dùng nho giáo “ngu trung” để mị dân, Việt quốc có trang phục đậm đà bản sắc, bọn hắn bắt người Việt mặc Hán phục,… Thế nhưng không vì vậy mà người Việt bị đồng hóa, ngược lại lại Việt hóa lại những người phương Bắc, tuy một số tinh hoa bị mất đi, một số điểm bị ảnh hưởng bởi văn hóa phương Bắc nhưng đều được cải biến để phù hợp với người Việt. Điều đó cho thấy nền văn hóa của người Việt là một nền văn hóa đậm đà bản sắc dân tộc rất mạnh mẽ, mạnh mẽ đến mức một nền văn hóa phát triển như Bắc quốc cũng không thể xâm chiếm được.

Đi đến trưa Lý Anh Tú liền dừng lại để mọi người nghỉ trưa. Sáng giờ ước chừng bọn hắn đã đi được ba dặm đường. Phải nói rằng hệ thống rất phúc lợi khi cho Lý Anh Tú một cơ thể khỏe mạnh, nếu không với thể chất một con mọt sách như kiếp trước muốn hắn đi bộ một quảng đường xa như vậy là điều không thể.

Lý Anh Tú có thể thấy được lòng suối đang dẫn mở rộng, sớm thôi bọn hắn sẽ tìm được dòng sông. Hắn thực sự rất trông đợi hành trình phía trước, có thể tìm được một vùng đất hứa cho Hải Việt tộc. Binh sĩ dừng lại nghỉ ngay bên cạnh con suối, hai người đi canh gác, những người khác lại nổi lửa nấu cơm. Bởi vì chưa triệu hoán ra được thợ làm gốm nên chén đũa của mọi người làng Cổ Loa đều làm bằng tre, mà nồi thì được đúc bằng đồng.

Có người nói văn hóa dùng đũa xuất phát từ Bắc quốc, nhưng thực ra không phải vậy. Từ thời Văn Lang - Âu Lạc các tộc người Bách Việt (trong đó có người Lạc Việt) đã biết dùng đến đũa xuất phát từ nền nông nghiệp trồng lúa nước. Các món ăn thường ngày chủ yếu là rau dưa, cơm cá rất khó cho việc ăn bằng bốc tay. Thậm chí từ trong những chuyện cổ tích đôi đũa từ thời Hùng Vương cũng đã xuất hiện như trong truyện “sự tích Tràu Cau” có một chi tiết người con gái dọn cơm cho hai anh em sinh đôi nhưng chỉ để một đôi đũa, người nào nhường cho người kia ăn trước thì người đó là em. Rõ ràng đôi đũa đã xuất hiện từ sớm và rất quen thuộc với cư dân Văn Lang - Âu Lạc. Ngược lại Bắc quốc trong sách lịch sử văn hóa có một dòng thế này: “Thời tiên Tần không ăn dùng đũa, mà lấy tay bốc”. Điều này phù hợp với cư dân trồng bắp, mạch, ăn bánh bao, uống súp thịt. Rõ ràng chỉ khi người Bắc tiến xuống thôn tính vùng đất của Bách Việt họ mới tiếp thu văn hóa dùng đũa của cư dân nơi đây.

Trong bốn nước đồng văn đều có văn hóa dùng đũa, nhưng văn hóa dùng đũa của người Việt rất khác biệt. Đũa người Nhật thì bằng gỗ có trang trí hoa văn, đũa người Triều Tiên thì thường bằng kim loại và dẹt, cả hai nước này đầu đũa đều khá nhỏ. Riêng Việt quốc người miền Bắc đũa làm bằng tre mà miền Nam thì đũa làm bằng thân dừa là hai loại cây phổ biến của hai miền. Đũa Việt quốc truyền thống đều có dáng tròn, đầu không quá nhỏ, để mộc mạc không sơn phết, người Việt đều thích những thứ tinh xảo, không quá cầu kỳ. Trong bữa ăn của người Việt, đũa không chỉ là sự nối dài của cánh tay mà còn thể hiện tình cảm của lứa đôi, vợ chồng, bởi vì đũa chỉ hoàn thành nhiệm vụ khi có đủ một cặp, cũng như vợ chồng ấm êm thì phải thành đôi. Ngoài ra đũa không chỉ gắp thức ăn cho mình mà còn cho cả người thân thể hiện sự quan tâm, nồng ấm trong gia đình Việt.

Nền văn hóa của người Việt quốc xoay quanh gia đình, đoàn kết, tôn trọng lẫn nhau. Nó đã từng có một thời kỳ phát triển rực rỡ không thua kém bất cứ nền văn hóa nào trên thế giới. Nhưng giờ nghĩ lại những tinh hoa văn hóa lại bị hủy diệt bởi bọn ngoại ban xâm lược, con cháu khó lòng tìm lại những đỉnh cao của nền văn hóa ông cha khi xưa. Thật tiếc thay.

Khi Lý Anh Tú cảm khái thì nồi cơm đã được nấu xong, mọi người ngồi lại thành vòng tròn lấy Lý Anh Tú làm chủ vị. Lúc này hắn lấy ra một ống tre được bịt kín, mở nắp ống ra một mùi thơm phứt tỏa ra làm tám tên binh sĩ đôi mắt bừng sáng. Lý Anh Tú lấy một cái bát sạch đổ thứ thức ăn màu đỏ bên trong ra. Đây là một món ăn cách mạng được gọi là “thịt hộp Việt Minh” chế biến từ thịt heo, muối, củ riềng và nhiều nhất chính là ớt. Món ăn này khi bỏ vào ống tre bịt kín có thể để được rất lâu. Lý Anh Tú dự kiến chuyến đi lần này có thể sẽ mất vài ngày nên chuẩn bị một chút để binh sĩ bổ sung thêm dinh dưỡng. Bởi vì hiện tại dân số tại Cổ Loa không phải quá nhiều, lại có vài người hằng ngày đi săn bắn nên thịt không phải quá thiếu. Lý Anh Tú càng ưu tiên cho binh sĩ của mình. Dù sao hành trình phía trước không biết sẽ có nguy hiểm gì, tính mạng của hắn phụ thuộc hoàn toàn vào tám binh sĩ này.

Nghỉ ngơi chốc lát đoàn người lại tiếp tục lên đường, men theo suối để đi Lý Anh Tú thấy rõ ràng tốc độ của dòng nước đã chậm lại, thế nhưng đi mãi đến hết ngày họ vẫn chưa phát hiện ra được dòng sông mà con suối này chảy đến. Mãi đến trưa ngày hôm sau đoàn người Lý Anh Tú đi đến một vách đá dựng đứng. Đến đây dòng suối liền biến mất.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »