Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 12022 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 23
thu hoạch

❊ ❊ ❊

Rất nhanh chiến cuộc liền kết thúc. Tất cả binh lính Hắc Mộc thành đều buông vũ khí đầu hàng. Lê Chân dẫn theo hơn tám mươi tên lính thủy đến trước Lý Anh Tú cúi chào.

- Bầm Việt vương, thần may mắn không làm nhục mệnh.

Lý Anh Tú vội xuống ngựa cởi áo bào khoác lên người Lê Chân nói.

- Tốt, tốt, Chân tướng quân vất vả.

Nói rồi hắn quay sang các lính thủy nói.

- Các ngươi làm rất tốt không làm nhục danh Đại Việt ta, quả không hổ là con cháu Lạc Hồng.

- Đại Việt vạn tuế.

Các binh sĩ đồng loạt hô lên. Trong lòng Lý Anh Tú không khỏi xúc động, đây chính là binh lính của hắn, là những anh hùng của Đại Việt.

- Đi phủ thành chủ, những người còn lại dọn dẹp chiến trường.

Lý Anh Tú dẫn theo gần hai trăm người tiến về phủ thành chủ, đây là một tòa lâu đài nhỏ nằm bên trong thành bảo được xây dựng bằng đá, diện tích cũng chỉ tầm hai trăm mét vuông, có ba tầng, cao nhất là một lầu nhỏ hình chóp nhọn. Người bên trong lâu đài đã chạy hết, để lại khung cảnh trống vắng tiêu điều. Nhưng dù gì nó cũng đã từng là một tòa lâu đài, chỉ cần dọn dẹp tý liền có thể ở được. Không cần Lý Anh Tú ra lệnh, các binh sĩ Tĩnh Hải quân đã tự động lục soát tòa lâu đài. Lý Anh Tú dẫn theo Lê Chân và Cao Lỗ đi đến một căn phòng lớn, trên cao có một cái ghế sắt phủ lên da hổ, xem ra đây chính là nơi mà Hắc Mộc lãnh chúa hay làm việc. Lý Anh Tú đi lên ngồi vào ghế, hơi sửa sửa tư thế một chút. Ghế sắt có hơi thô sơ góc cạnh, nhưng da hổ ngược lại rất mềm, ngồi rất thoải mái, thảo nào kiếm trước hổ lại vào sách đỏ. Nhưng cũng lúc hắn ngồi lên ghế hệ thống liền vang lên thông báo.

“Đinh, chúc mừng ký chủ chiến thắng một tràng chiến dịch, chiếm lĩnh một tòa thành thị (nhỏ) ban thưởng hai trăm điểm chiến công”.

“Đinh, ký chủ chiếm lĩnh được tòa thành thị (nhỏ) đầu tiên mở rộng lãnh thổ Đại Việt ban thưởng Thiên tử quân (50), nhà xay bột (1), chuồng gây giống (1), bò (6), dê (8), một lượt triệu hoán danh nhân.”

"Đinh, mở ra nhiệm vụ thành lập vương quốc. Điều kiện: Sở hữu hai tòa thành thị"

Lý Anh Tú kinh hỉ, không ngờ chiếm được một tòa thành nỏ lại ban thưởng nhiều đến như vậy. Nhà xay bột không cần kể đến, nhưng chuồng gây giống chính là có tác dụng lớn.

Chuồng gây giống: Chỉ áp dụng với các loài gia súc. Tăng cường khả năng thuần hóa, và khả năng sinh sản cho các loại gia súc được đem vào nuôi.

Ở Cổ Loa và Giác Long cốc nông dân cũng có bắt một số loài gia súc, gia cầm về thuần hóa, nhưng chung quy vẫn rất chậm, có chuồng gây giống cư dân Đại Việt sẽ sớm có nguồn thực phẩm phong phú hơn. Lại đến Thiên Tử quân cũng giống như Tĩnh Hải quân. Thiên Tử quân hay còn gọi là quân Túc vệ có thể gọi là đội quân Cấm vệ đầu tiên của nước Việt do vua Lê Đại Hành tổ chức sau Thập Lộ quân của triều Tiền Lê. Những binh sĩ Thiên Tử quân là những binh sĩ trung thành với nhà vua, dày dạn trận mạc đặc biệt tinh nhuệ được tuyển từ Thập Lộ quân về kinh thành để bảo vệ cung điện và nhà vua. Có thể nói dưới triều Tiền Lê thì Thiên Tử quân chính là đội quân tinh nhuệ nhất, được trang bị tinh lương nhất mà nhà Tiền Lê có. Cuối cùng vẫn là một lượt triệu hoán Lý Anh Tú quyết định để dùng sau.

- Việt vương, có việc gì khiến ngài vui vẻ sao?

Thấy Lý Anh Tú sắc mặt vui mừng Lê Chân không kiềm được hỏi. Lý Anh Tú rời khỏi hệ thống cười nói.

- Cũng không có gì, chỉ là ta xem chừng các ngươi chuẩn bị sẽ có đồng bạn thôi.

Nghe vậy Cao Lỗ và Lê Chân cũng kinh hỉ, phải biết hiện tại dưới trướng Lý Anh Tú người có thể dùng thực sự không quá nhiều. Chỉ có Cao Lỗ và Lê Chân đủ đảm đương một phía, Lê Chân thường xuyên ở Giác Long Cốc, Cao Lỗ ở Cổ Loa, nhưng nếu viễn chinh cả hai người cùng đi thì hậu cứ không có ai trấn thủ.

Thực tế thì hiện tại Đại Việt vẫn còn đang sử dụng Bồ Chính từ thời Văn Lang để xử lý nội chính trong làng. Những người già được triệu hoán đến tuy không có sức lao động, nhưng cái họ mang đến thế giới này chính là kinh nghiệm sống, kỹ năng của các ngành nghề, chính vì vậy mà dù không trực tiếp sản xuất ra của cải vật chất nhưng địa vị của các cụ già đều rất cao, một số người được bầu làm các Bồ Chính dẫn đầu là Thạch Tiến trợ giúp Cao Lỗ và Lê Chân xử lý nội vụ. Nhưng khi Cao Lỗ và Lê Chân đều không có thì những Bồ Chính này lại không thể tự quyết được một số việc. Nên Đại Việt bây giờ rất cần người tài như hai vị tướng quân vậy.

Lát sau binh sĩ đã dọn dẹp xong lâu đài, Lý Anh Tú lệnh cho một nữ nô theo hầu Lê Chân đi tắm rửa, dù sao ngâm mình một buổi dưới biển rất dễ sinh bệnh. Lý Anh Tú và Cao Lỗ theo chân một binh sĩ đi xuống nhà kho của Hắc Mộc thành, là một tầng hầm phía bên dưới lâu đài. Đi xuống một con dốc bậc thang tầm năm mét, nơi đây chỉ được chiếu sáng bằng những ngọn đuốc hai bên vách tường, hiện ra trước mặt Lý Anh Tú là hai gian nhà kho. Lý Anh Tú mở ra cửa nhà kho thứ nhất, từng bao tải được chồng chất lên cao đến nửa người hiện trước mặt hắn. Lý Anh Tú vạch bao ra xem lại là những hạt lúa mạch vàng óng, bên cạnh là có những túi nhỏ hắn cũng mở ra lại là bột mì trắng tinh, lương thực ngược lại không hề ít, ước chừng có đến nửa tấn, xem ra Hắc Mộc lãnh chúa muốn chính là đánh lâu dài với quân Đại Việt nhưng hắn không ngờ Đại Việt quá mạnh mẽ, Hắc Mộc thành không chịu nổi một kích. Một góc của kho lương là những bình gốm nhỏ, nhìn rất thô sơ, so với trình độ làm gốm bây giờ của Đại Việt hẳn là kém hơn một bậc. Lý Anh Tú mở nắp bình gốm ra một mùi hương quen thuộc bay đến mũi hắn. Là mật ong, Lý Anh Tú nhịn không được chấm tay mút một cái. Thật ngọt. Đây là mật ong nguyên chất không hề có pha nước đường như ngày trước hắn hay mua phải. Tổng cộng có đến mười bình mật ong như vậy. Lại có thêm một ít muối và hương liệu, tất cả đều về tay Lý Anh Tú.

Đến căn phòng thứ hai, nơi này bày ra từng thùng gỗ lớn, hai bên là các loại vũ khí, cung tên, thuẫn bài. Xem ra đây chính là kho vũ khí của Hắc Mộc thành. Lý Anh Tú mở ra những cái rương kia, không nghi ngờ chính là quặng sắt cùng một số kim loại phụ gia. Những thứ này Lý Anh Tú cũng quyết định đem về Cổ Loa.

Thu hoạch lần này là không nhỏ nhưng Lý Anh Tú biết vẫn còn một kho báu nữa, hắn không tin một lãnh chúa lại không có đến một đồng vàng. Trở lại trên điện công tác dọn dẹp chiến trường cũng hoàn tất, binh sĩ đến báo cáo cho hắn. Trận chiến này bọn hắn tiêu diệt bảy mươi ba binh sĩ Hắc Mộc thành, tù binh hơn ba mươi người, quân Đại Việt tổn thất năm lính thủy và ba khinh bộ binh, hơn mười người khác bị thương nhẹ, thiệt hại nặng nhất vẫn là nông nô, có đến hơn tám mươi người chết và năm mươi người khác bị thương, Lê Dương quân trực tiếp bị thiệt hại gần một nửa.

Nghe xong chiến báo Lý Anh Tú nói.

- Những binh sĩ hi sinh hỏa táng đem về quê hương, nông nô chết đi cũng hậu táng, người thân nhận được một túi bột mì. Chăm sóc người bị thương cẩn thận. Lấy từ trong kho lương những người tham gia chiến đấu được ban thưởng hai ký lúa mạch. Còn lại để nói sau.

Lý Anh Tú dự định đi nghỉ ngơi một chút liền có một binh sĩ khác đi vào, lần này là binh sĩ của Tĩnh Hải quân.

- Bẩm Việt vương, có một người tên Swits đến cầu kiến.

Lý Anh Tú hơi ngạc nhiên, hắn vừa mới đánh hạ tòa thành này lại có người đến muốn cầu kiến. Hắn hơi tò mò một chút liền nói.

- Gọi hắn vào, còn nữa, gọi cả thông dịch viên đến.

Lý Anh Tú thở dài, xem ra lúc nào đó cũng phải học ngoại ngữ, nếu không mỗi lần nói chuyện đều cần nhờ đến thông dịch viên, quá phiền phức. Lát sau Swits liền bước vào điện nhìn thấy Lý Anh Tú ngồi trên ghế cao liền rất ngạc nhiên, không ngờ quốc vương lại trẻ đến như vậy, gương mặt vẫn chưa hết vẻ ngây thơ nhưng lại tỏa ra khí chất cao quý, thịnh vượng. Swits đánh giá Lý Anh Tú thì hắn cũng đánh giá người bản xứ này. Chỉ cần nhìn vào quần áo liền biết Swits là người giàu có, đôi mắt sáng nhưng sâu làm người khác không biết hắn nghĩ gì, mũi cao, môi mỏng, hơi nhếch về phía trái lại làm hắn có vẻ là người mưu mẹo gian xảo. Lý Anh Tú trong lòng không thể không nghĩ đến hai từ: Gian thương. Nhưng hắn không biết là hắn lại đoán đúng, Swits chính là gian thương.

---------

Ta đang trong quá trình tích chương truyện, hi vọng được lên bảng

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »