Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 11973 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 6
giác long cốc

❊ ❊ ❊

Con suối đột nhiên biến mất? Tuy kỳ lạ nhưng thực tế đúng là như vậy. Nếu con suối chỉ dừng ở đây kế hoạch của hắn coi như phá sản, phải làm lại từ đầu. Tuy lượng nước tại đây đầy đủ để trồng trọt nhưng không thích hợp để làm căn cứ địa. Thế giới bên ngoài Lý Anh Tú còn chưa biết thế nào nên hắn cần một căn cứ bí mật, thuận lợi cho phòng thủ lại có thể sản xuất.

Suy nghĩ một chút Lý Anh Tú liền nhớ đến một hiện tượng mà kiếp trước hắn rất ít gặp, là sông ngầm. Sông ngầm đúng như tên của nó, là loại sông có một phần hoặc toàn sông lưu chảy ở dưới lòng đất, cũng có thể chảy dưới hang động. Phía trước con suối chợt biến mất Lý Anh Tú nghĩ hẳn là có một con sông ngầm chảy phía dưới. Nhìn bề mặt địa hình có vẻ nghiêng theo hương Tây - Đông, lại theo cách chạy của dãy núi Lý Anh Tú quyết đoán nói.

- Mọi người đi theo hướng Đông Nam.

Kỳ lạ một điều là càng đi về hướng Đông Nam thì cây cối lại càng ít, độ cao của thực vật cũng ngày càng thấp, động vật cũng ít hơn khá nhiều. Nếu lúc trước đi thỉnh thoảng mọi người bị các loại bò sát tập kích thì lúc này đi hơn nửa giờ vẫn không thấy một mống động vật nào. Đi được ước chừng ba dặm đường núi đoàn người chợt phát hiện một cái cổng trời. Đúng vậy, chính là cổng trời. Hai bên vách núi dựng cao gần trăm mét như một bức tường thành tự nhiên, cổng trời ở giữa lộ ra một khoảng không màu xanh mà Lý Anh Tú có thể cảm nhận được từ trong đó bừng bừng khí tức của sự sống.

- Tiến vào.

Hạ lệnh một tiếng, mọi người chậm rãi tiến vào, cổng trời rộng tầm ba mươi mét, vách đá dựng đứng phẳng phiu không có một ngọn cây nào vương ra, cứ như nó vốn là một dãy núi bị người khổng lồ một búa chẻ làm đôi vậy. Con đường đi vào phía trong cũng không dài, chỉ hơn một trăm mét, một thiên đường mở ra trước mắt Lý Anh Tú. Đúng vậy, chính là thiên đường. Sau cổng trời là một thung lũng vô cùng to lớn. Đứng trên cao Lý Anh Tú có thể nhìn thấy được hai bên dãy núi chạy vòng cung bao trọn lại mảnh đất rộng lớn này đến tận cuối bờ biển, có lẽ là biển, quá xa hắn chỉ có thể thấy đó là một mảng màu xanh. Mà dưới chân hắn, phía dưới hơn hai mươi mét chính là một thung lũng màu mỡ, vùng đất xanh um tươi tốt trải từ sườn núi nghiêng theo địa hình lòng chảo hội tụ đến một vùng trũng ở giữa là một hồ nước lớn, bên hồ đủ mọi loại động vật tụ tập với nhau đùa giỡn không hề để ý đến vài vị khách mới đến. Đây là một động thiên phúc địa.

- Bẩm Việt vương, nơi đây có lẽ chính là nơi chúng ta cần tìm.

Một binh lính không kiềm được sự vui sướng nói. Bính lính Việt quốc đều xuất thân từ nông dân, dù muốn dù không thì bản chất nhà nông vẫn in đậm vào trong con người bọn họ, mà nhà nông cần nhất là gì? Là ruộng đất. Nơi đây đối với nông dân mà nói chính là thiên đường.

- Việt vương, hay ngài định cho thung lũng này một cái tên đi.

Một tên lính khác nói, cả bọn liền hô phải. Lý Anh Tú suy nghĩ một chút, nhìn về phía hai rặng núi cuối chân trời nói.

- Thung lũng này được bao bọc bởi hai dãy núi kéo dài về phía biển, chúng ta lại là dòng giống tiên rồng, vậy nơi đây gọi là Giác Long cốc đi.

Đám lính liền nháo nhào khen hay. May mắn hệ thống quy gộp lại văn hóa cư dân từ thời đại Văn Lang đến cuối thế kỷ thứ X nên dân chúng đi ra từ hệ thống đều hiểu được tiếng Việt, tiếng Hán Việt. Nếu không người dân nói, viết tiếng Việt cổ Lý Anh Tú hiểu hay không chính là một vấn đề.

Lý Anh Tú bắt đầu tìm đường để đi xuống, loay hoay một chút nửa tiếng đồng hộ đoàn người mới xuống được thung lũng bên dưới. Lý Anh Tú thầm nghĩ cần phải sớm xây dựng một con đường núi trước khi di dời qua đây, nếu không chỉ riêng việc vận chuyển vật tư cũng rất khó khăn.

Mọi người liền chạy đến hồ nước, động vật ăn cỏ bên hồ hơi hoảng loạn một chút chạy ra xa nhìn những sinh vật ngoại lai này, con người có vẻ rất lạ lẫm đối với chúng nên cũng không tạo ra bao nhiêu sợ hãi cho chúng nó. Lý Anh Tú không quan tâm đến cái nhìn của động vật, cái hắn quan tâm đến chính là nguồn nước như thế nào, trữ lượng như thế nào,…

Hai binh lính đi xuống dò xét một lúc liền trở lại nói.

- Bẩm Việt vương, trong hồ là nước ngọt có thể sử dụng được, vùng đất xung quanh cũng rất màu mỡ, vô cùng thích hợp cho việc trồng lúa nước. Có vẻ sông ngầm chảy qua đã tạo thành vùng đất này.

- Ha ha, tốt lắm. Lại tiếp tục tìm kiếm xung quanh xem động thiên phúc địa này còn cho chúng ta kinh hỉ gì.

Lý Anh Tú cười lớn nói, lại lệnh cho binh lính tản ra bốn phía tìm kiếm, hắn cùng hai binh sĩ khác thì ở cạnh hồ chuẩn bị hạ trại. Đêm nay bọn hắn cắm trại dã ngoại, tuy xung quanh cơ hồ chỉ là động vật ăn cỏ, nhưng ai biết đêm xuống chào đón bọn hắn sẽ là cái gì.

Đến chiều tối sáu binh sĩ trở về những vẫn không mang đến tin tức gì mới. Lý Anh Tú cũng không thất vọng, dù sao Giác Long cốc quá lớn, cần phải có thời gian để tìm hiểu. Năm túp lều được dựng tạm lên bên bờ hồ, ở giữa có một đống lửa lớn đủ chiếu sáng xung quanh. Lúc này động vật bên hồ đã chạy đi hết, bọn chúng ý thức được đám người này rất nguy hiểm, hai con nai được nướng vàng rượi chảy mỡ kia chính là bằng chứng không thể thật hơn.

Lý Anh Tú nhìn tám binh sĩ khôi ngô cường tráng, tính ra thì người Việt cổ cũng không quá thấp, nếu so với chiều cao trung bình của người Việt hiện đại là một mét sáu mươi ba thì người Việt cổ không hề thấp hơn. Nhưng đó cũng là một điều đáng buồn bởi vì qua mấy ngàn năm thì thể chất của người Việt không hề thay đổi mấy. Nhìn sáng Nhật Bản chỉ trong vòng mười năm chiều cao trung bình của họ đã tăng lên ba phân. Ấy vậy mà có nhiều người sau này vẫn mang tư tưởng “Nhật lùn”. Trên người của tám binh sĩ đều có xăm chằng chịt hình các loài thuồng luồng, giao long,… hắn nhìn lại bản thân lại rất trắng trẻ, chỉ có một hình xăm bạch long uy vũ ở cánh tay, mà bạch long còn óng ánh lên màu bạc dưới ánh lửa. Rất khác biệt.

Chín người chia làm ba ca gác. Tuy các binh sĩ ngăn cản Lý Anh Tú gác đêm nhưng hắn nhất định không chịu. Các binh sĩ không cãi được hắn đành phải để hắn gác ca đầu tiên.

Đã rất lâu rồi Lý Anh Tú mới có thể ngồi ngắm bầu trời đầy sao như vậy, không biết hôm nay là ngày mấy nhưng Lý Anh Tú chắc chắn không phải là giữa tháng vì mặt trăng trên cao chỉ có một nửa thôi. Không biết quy luật trên thế giới này có giống ở Địa Cầu hay không? Liệu cha mẹ của hắn có nhớ đến hắn hay không? Tâm tình hạ xuống Lý Anh Tú lắc lắc đầu bước ra bên bờ hồ, mặt trăng không to nhưng rất sáng, sói bóng lên hồ nước tĩnh lặng, một cơn gió khẽ thoáng qua tạo thành những gợn nước lăn tăn rung động ánh trăng. Lý Anh Tú hoài cảm chợt ngâm,

“Giốc hưởng tùy phong xuyên trúc đáo

Sơn nham đới nguyệt quá tường lai”.

(Xuyên rặng trúc, còi theo gió tới

Vượt bờ tường, núi đội trăng sang).

“Rào”.

Một tiếng nước động phát ra từ giữa hồ, gợn sóng từ hồ bỗng mạnh mẽ đập vào bờ như chứng minh có chuyện gì đó vừa xảy ra. Cả tám binh sĩ liền lao ra bờ hồ bảo vệ Lý Anh Tú. Cả chín người lâm vào trầm mặc đề phòng dưới hồ, nhưng hồ nước khôi phục lại vẻ yên tĩnh vốn có của nó. Cuối cùng Lý Anh Tú quyết định từ bỏ việc điều tra, dời trại cách xa hồ nước thêm trăm mét. Giữa hoang dã truy tìm một thứ gì đó không xác định giữa đêm tối là một điều ngu ngốc.

Sáng sớm hôm sau Lý Anh Tú tiếp tục chia binh sĩ ra khắp nơi để do thám Giác Long cốc, bản thân hắn cùng với hai binh sĩ khác lại đi về phía Đông, nơi tận cùng của hai dãy núi. Từ hồ nước không thể thấy được nơi đó vị bị che lấp bởi một khu rừng rậm rạp nhưng từ lúc thấy được nó phía cuối đường chân trời Lý Anh Tú ước chừng khoảng cách cũng phải là gần mười cây số. Địa hình khá bằng phẳng nhưng cây cối rậm rạp làm bọn họ di chuyển rất khó khăn, Lý Anh Tú buộc phải dùng đoản kiếm của mình chặt cành cây mở ra một con đường đi xuyên rừng. Đi bộ bốn tiếng xuyên rừng hắn bỗng nghe được tiếng sóng biển. Đúng vậy, là tiếng sóng, không thể nào nhầm lẫn được.

- Nhanh, nhanh lên.

Lý Anh Tú dẫn đầu chạy nhanh về phía trước thoát khỏi rừng cây, một mảnh trời mới cũng màu xanh nhưng không phải là màu xanh của lá cây mở ra trước mắt hắn, đó là màu xanh của trời, màu xanh của biển. Hai dãy núi không phải tận cùng ở bờ biển mà còn ăn ra phía xa làm nơi này trở thành một cái vịnh biển tự nhiên. Dưới mắt Lý Anh Tú đây chính là nơi để xây một hải cảng không thể tuyệt vời hơn. Có hải cảng sẽ có con đường thông thương ra phía bên ngoài đem đến vô tận tài phú trong tương lai. Thế nhưng Lý Anh Tú biết giá trị của nó không chỉ nằm ở đó, giá trị lớn nhất hiện tại mà biển có thể đem lại cho Hải Việt tộc bấy giờ chính là muối.

Muối là một thứ gia vị không thể thiếu trong cuộc sống của người dân. Dân tộc Việt cổ lúc còn định cư ở vùng núi, trung du chỉ biết sử dụng các loại rễ cây, thực vật để tạo ra gia vị. Sau kháng chiến chống Tần địa bàn của người Việt mở rộng về miền biển và họ biết được đến muối. Mãi về sau muối là một loại gia vị không thể thiếu của con người. Không phải ngẫu nhiên mà các triều đại phương Bắc luôn khống chế lấy muối và sắt đối với dân Việt quốc, bởi đó chính là hai loại tài nguyên cần thiết tất yếu cho cuộc sống và sản xuất của người dân Việt quốc.

-------

Mẹ ta bị tai biến, ta phải đi nuôi bệnh nên đến giờ mới ra chương được. Mọi người thông cảm.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »