Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 12132 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 42
quyết sách

❊ ❊ ❊

Elina thầm liếc lên xem biểu lộ của những những người đứng đầu vương quốc này. Nhưng nàng thất vọng rồi, dù là Lữ Gia nhìn già yếu, hay Cao Lỗ thì cũng rất bình thản. Elina không hề biết người Việt chưa bao giờ sợ chiến tranh, cả quá trình hình thành nên Việt tộc chính là bằng chiến tranh, bằng máu và sắt, chả lẽ lại còn sợ chiến tranh sao? Đừng nói chỉ là một Công tước nhỏ bé, ngày xưa mấy chục vạn quân Tần tràn sang cũng bị đánh sml quay về.

- Không biết tiểu thư có thêm tin tức gì về quần đảo sắt không? Nếu không thì tin tức này thực sự không đáng giá, Đại Việt ta chưa bao giờ ngại chiến tranh với bất kỳ kẻ nào.

Tuy không ngại chiến tranh nhưng không có nghĩa là Lữ Gia xem thường bất kỳ kẻ nào, dù sao Đại Việt giờ còn nhỏ yếu, càng có thể biết thêm niều tin tức về kẻ địch thì càng tốt. Elina nghĩ nghĩ một chút nói.

- Quần đảo sắt nằm ở sâu trong biển Bắc, nơi đó giàu tài nguyên về sắt và muối nhưng trồng thực vật lại rất hạn chế, vì vậy người ở quần đảo Sắt quanh năm luôn chiến tranh với nhau để tranh giành tài nguyên. Crow công tước là một trong ba thế lực lớn tại đó, tồn tại dưới sự bảo trợ của Gemanic vương quốc, quân đội ước chừng một vạn người, đặc biệt Crow công tước có rất nhiều thuyền chiến, hắn hay dùng chiến thuyền cướp bóc các vùng ven biển của các vương quốc vì vậy nên hắn rất giàu có.

Lữ Gia và Cao Lỗ âm thầm hít một hơi sâu. Một vạn người đã gần gấp mười lần binh lực của cả Đại Việt, may mắn đối phương không ở gần Đại Việt, nếu không thực sự là một mối họa lớn. Elina nói tiếp.

- Theo tin tình báo nói bởi vì hiện tại mùa Đông bất tiện xuất binh nên Crow Công tước dự định sẽ khởi binh vào cuối mùa xuân. Chiến thuyền của Crow công tước có thể vận chuyển được tối thiểu bốn ngàn người.

Lữ Gia thở phào, dù sao còn mấy tháng, nếu Đại Việt cao tốc phát triển chưa chắc đã không địch lại được. Lữ Gia nói.

- Tạ ơn tin tức của tiểu thư. Chúng ta xác nhận tin tức của tiểu thư rất đáng giá, tiếp theo chúng ta sẽ bàn bạc về giá cả của hàng hóa giao dịch thế nào.

Cuối cùng qua một ngày đàm phán hai bên đạt được hiệp nghị Đại Việt dùng một tấn hương liệu, ba trăm món đồ gốm, bốn trăm tấm vải vóc giao dịch lấy hai vạn đồng vàng Dinar, sáu trăm ký bông vải, ba trăm tấm da. Đại Việt cho phép Hoa Hồng Đen thương hội mở thương điếm tại An Bang và Cổ Loa, được quyền ưu tiên thu mua nguyên liệu. Đại Việt cũng ngỏ ý muốn mua chiến mã và thép, Hoa Hồng Đen thương hội cam kết năm sau sẽ chuyển vận đến một nhóm hai trăm chiến mã và bốn trăm ký thép. Những đồ vật nhỏ khác thương hội có thể mua từ trong dân gian, ngược lại dân chúng cũng có thể mua bán từ thương điếm.

Kết thúc giao dịch hai bên đều vui vẻ, đích thân Cao Lỗ đưa tiễn Elina đi ra ngoài. Ở trong phòng cũng chỉ còn lại Lý Anh Tú và Lữ Gia. Lý Anh Tú kéo xuống khăn che mặt ngồi bệch xuống ghế. Hai bên thương thuyết lâu như vậy hắn thân mặc khôi giáp đứng cạnh bên ngược lại là một gánh nặng.

- Việt vương, ngài nghĩ tiếp theo chúng ta nên làm thế nào?

Lữ Gia nhìn Lý Anh Tú nói, có vẻ là thử thách hơn là hỏi thăm. Lý Anh Tú nhếch môi.

- Còn sao nữa, gia tăng quân bị, chuẩn bị chiến tranh thôi.

Lữ Gia mỉm cười nói.

- Nhưng ngài muốn gia tăng cho thủy quân hay cho Hải Đông quân đây?

Lý Anh Tú sửng người. Hắn thực tế trước giờ luôn rất ưu tiên phát triển thủy quân, thậm chí thủy quân hiện tại đã có được quân số đã vượt Hải Đông quân có đến bốn trăm binh lính cùng hai mươi chiến thuyền. Nhưng nếu dùng lực lượng này làm chủ lực đánh nhau với Crow công tước trên biển chỉ có con đường bại trận. Lữ Gia lại cười nói.

- Việt vương, ngài rất chú trọng đến việc phát triển quân bị cho các đội quân biên giới, nhưng còn nội địa đây? Cổ Loa nằm giữa Giác Long và An Bang, bất kể chi viện cho bên nào cũng có lợi thế về khoảng cách, như binh lực đóng tại Cổ Loa có bao nhiêu? Ngoại trừ Thiên Tử quân, Tĩnh Hải quân cũng chỉ có hơn một trăm người, một trăm người này lại phải đi càng quét các vùng trong nội địa, Đại Việt hiện tại có thể nói bên ngoài gai góc nhưng bên trong lại trống rỗng, nếu bất ngờ trong nội địa bị tập kích thì lấy binh lính đâu mà chiến đây?

Lý Anh Tú toát mồ hôi. Ban đầu Hải Đông quân thành lập tại Cổ Loa cùng với binh lính Cổ Loa đi bình định các vùng đất mới lập ra làng mạc, nhưng sau Hải Đông quân được điều đi An Bang Cổ Loa thực sự trở nên trống rỗng, chỉ còn hơn một trăm binh sĩ bảo đảm an ninh trong một vùng lớn xung quanh Cổ Loa thực sự quá gắng sức, công cuộc bình định vùng đất mới cũng dừng lại. May mắn Man tộc bên trong nội địa chỉ là bộ lạc nhỏ lẻ, ngược lại không gây nên sóng gió gì cũng làm Lý Anh Tú quên mất vấn đề này.

Cổ Loa nhất định phải được gia tăng binh lực, Giác Long cũng cần phải gia tăng. An Bang theo ý của Lý Anh Tú hiện tại vẫn chưa phải lúc, dù sao sắp đến cũng sẽ có Lê Dương quân đoàn, tuy đống này rất tạp nham, lại không trung thành, nhưng cũng là một nguồn lính bổ sung đáng kể.

- Bảo Công, ta muốn làm đường nối từ Cổ Loa đến An Bang.

Khác với đường đi từ Cổ Loa đến Giác Long rất thoải mái, đường đi từ Cổ Loa đến An Bang lại rất lầy lội, hơi hiểm trở khó đi một chút, mùa Đông có mưa phùn, bùn lầy làm cho con đường mòn càng không thể di chuyển được. Nghe Lý Anh Tú ý định dùng gạch xây đường Lữ Gia cũng khá đồng ý, gạch nung giá thành ngược lại rất rẻ, chỉ cần Lý Anh Tú vẽ ra bản thiết kế gạch, tin tưởng không bao lâu sẽ có rất nhiều gạch được ra đời. Nhưng vẫn còn vấn đề Lữ Gia băn khoăn.

- Việt vương, nếu chúng ta muốn đủ gạch làm đường thì hầu như phải dừng mọi hoạt động sản xuất đồ gốm tiêu dùng. Như vậy sẽ gây rối loạn thị trường. Huống chi giờ chúng ta không dư lương để làm hồ.

Ngày trước xây thành người ta chế tạo một loại hồ được làm từ nước gạo nếp, độ bám dính rất chắc, Vạn Lý trường thành được xây nên cũng chính bằng thứ hồ gạo nếp này mà xây nên, ngàn năm vẫn sừng sững ở đó với thời gian. Tiếc là Đại Việt hiện tại không dư lương để làm như vậy.

- Như vậy đi, một nửa lò gốm ở Cổ Loa sẽ tập trung sản xuất đồ gốm gia dụng, những nơi còn lại tập trung sản xuất gạch, truyền lệnh thủ phủ bao mua gạch đỏ, làm theo phương pháp của ta đưa ra. Chúng ta tạm tời dùng bùn, đất sét để làm hồ, sau này có dư thừa sẽ tiếp tục tu sửa. Từ nay đến khi có chiến tranh ước chừng còn gần nửa năm, tin tưởng đến lúc đó chúng ta sẽ làm xong con đường từ Cổ Loa đến An Bang.

Hiện tại mới chỉ là đầu Đông, muốn kết thúc mùa Đông ước chùng cũng phải ba tháng, mà thời gian thuận lợi để đánh trận ít gì cũng phải là tháng cuối xuân, như vậy Đại Việt còn đến năm tháng để chuẩn bị mọi mặt cho chiến tranh, tin tưởng khi đó bộ mặt của Đại Việt đã đổi mới một lần. Quyết định như vậy Lý Anh Tú nói.

- Bảo Công, ngày mai chúng ta trở về Cổ Loa.

Sáng hôm sau, bên trong tiểu viện, nơi đóng quân Hoa Hồng Đen thương hội Elina cũng ngồi viết một bản báo cáo gửi về tổng bộ, chuyến đi này quả thực nàng chứng kiến được một quốc gia rất kỳ lạ, một quốc gia mà quan lại cùng nhân dân gắn kết lại thành một khối, nàng chưa thể khẳng định được khối liên kết này sẽ bộc phát được sức mạnh đến đâu, nhưng bản thân nàng đánh giá Đại Việt là một nơi rất đáng đầu tư.

- Phó hội trưởng, ngài đã dậy chưa?

Elina ngẩng đầu nói.

- Là Swits sao? Vào đi.

Swits mở cửa bước vào nói.

- Bẩm tiểu thư, sáng nay có người đưa lá thư này tới liền đi mất.

Elina ngạc nhiên, tại Đại Việt này nàng không có quen mấy người, chẳng lẽ lại là hắn sao. Mở bức thư ra nàng liền bật cười. Bên trong lá thư chỉ có hai chữ viết sứt sẹo: “Tạm biệt”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »