Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 12076 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 36
việt vương vi hành (2)

❊ ❊ ❊

Lão trưởng làng cũng là người Việt được phái đi đến An Bang lập nghiệp, nghe nói có người từ Cổ Loa đến cũng vô cùng niềm nở tiếp đón. Hai người được sắp xếp ở nhà lớn của làng, mùa Đông cũng không có gì tiếp đãi chỉ được vài củ khoai lang nướng cho ấm bụng mà thôi. Lý Anh Tú cũng vui vẻ gặm khoai lang nướng, vị thơm ngon, nóng hổi của khoai lang thực sự là một thứ ngon trong mùa lạnh, cắn vào một miếng, vị ngọt thơm tỏa ra khắp miệng. Ăn xong một trái Lý Anh Tú mới hỏi.

- Lão trưởng làng, không biết mọi người ở đây làm ăn thế nào? Đã quen với dị địa hay chưa.

Lão trưởng làng cắn một miếng khoai lang thoải mái cười nói.

- Ban đầu thực không quen, đất đai nơi đây không thể bằng Cổ Loa được, may mắn làng được phủ xứ cấp cho mười mẫu ruộng tốt đã cày xới xong, chỉ chờ ra xuân là có thể gieo trồng. Ngược lại bên phủ xứ có cấp cho đồ ăn không lo chết đói. Chỉ là quanh đây có thú dữ, hằng đêm đều phải chia ra dân binh cảnh giới.

Lý Anh Tú lại hỏi.

- Vậy người Việt ta cũng người bản xứ chung sống như thế nào.

Lão trưởng làng giọng đầy tự hào trả lời.

- Còn thế nào, so với lúc trước bọn họ sống với lãnh chúa Đại Việt ta chẳng khác nào thiên đường, không lo sợ đói lại có ruộng đất trồng trọt, bọn họ rất hướng về người Việt ta, học tiếng Việt, văn hóa Việt rất nhanh. Bây giờ cả cái làng này ai ai cũng nói được tiếng Việt đấy.

Chợt lão trưởng làng đổi giọng lo lắng nói.

- Chỉ là ta nghe vài người bên các làng phía Tây nói bên họ đang có bạo loạn, hay xảy ra cướp bóc. Hải Đông quân đến thì bọn họ chạy, quân đội rút đi bọn chúng lại đến. May mắn giữa các làng có liên lạc với nhau, lúc làng này bị tấn công thì dân binh làng kia sang giúp mới không bị thiệt hại quá nặng, nghe đâu đã chết gần hai mươi người rồi.

Chia tay lão trưởng làng đi nghỉ ngơi Lý Anh Tú vẫn băng khoăn về điều đó. Lý Anh Tú nói.

- Trần Thư, ngươi nói tại sao Phạm tướng quân lại chưa thể tiêu diệt đám tặc nhân này, để cho biên giới bị quấy nhiễu như vậy?

Trần Thư nghĩ nghĩ nói.

- Bẩm chủ nhân, thực sự thuộc hạ cho rằng Hải Đông quân nhân số quá ít, khó lòng bảo vệ được cả An Bang. Huống chi xứ An Bang công cuộc di dân mới định hình lão tướng quân cũng khó lòng tập trung lực lượng tiêu diệt tặc nhân.

- Ý ngươi là Hải Đông quân cần phải tăng quân?

Trần Thư gật đầu nói.

- Theo thần thấy đám tặc nhân này số lượng hẳng không lớn, nếu không các làng đã bị công phá, nhưng bọn họ lại rất thông thuộc địa hình nên dựa vào địa lợi mà làm khó Hải Đông quân, dù sao dưới trướng Phạm lão tướng quân cũng chỉ có ba trăm binh sĩ Hải Đông quân mà thôi.

Lý Anh Tú lắc đầu nói.

- Hải Đông quân hiện tại vẫn chưa thể tăng lên quân số. Nếu không xứ An Bang này nuôi không nổi.

Phải biết rằng Hải Đông quân cũng là theo chế độ binh sĩ chuyên nghiệp, một trăm người Việt, hai trăm người bản địa kết hợp lại. Tiền lương, lương thực, khí giới luyện tập tiêu hao đều do xứ An Bang gánh chịu, An Bang cũng đang trong công cuộc di dân thực địa, tiêu hao khá lớn mà vẫn chưa có nguồn thu vào. Nếu tăng thêm binh sĩ xứ An Bang này không nuôi nổi đội quân thường trực lớn như vậy.

Sáng ngày hôm sau, phủ xứ An Bang ba vị đại thần của Đại Việt một mặt chờ đợi tin tức Lý Anh Tú, một mặt vẫn thảo luận chính sự An Bang. Hiện tại Cổ Loa và An Bang là hai nơi trọng điểm được đầu tư nhiều nhất Giác Long cốc liền chậm lại một bước.

- Bốn chiếc thương thuyền mang đến một tấn hương liệu, hai tấn lương thực, sáu trăm món đồ sành, cùng bốn trăm sấp tơ lụa, hai trăm cuộn gấm vóc hẳng sẽ đủ cho xứ An Bang vượt qua mùa Đông.

Lữ Gia lần nữa thống kê lại vật tư do bốn chiếc thương thuyền mang đến. Những thứ này đều được vận chuyển trực tiếp từ Giác Long cốc đến An Bang bằng đường biển. Cao Lỗ nói.

- Bên ta đã cho Hoa Hồng Đen thương hội xem những đồ sành kia nhưng có vẻ họ không có hứng thú lắm. Ta nghĩ kỹ thuật của chúng ta vẫn chưa thu hút được bọn họ.

Lữ Gia khoát tay nói.

- Việc này Cao phủ sứ yên tâm. Bên Giác Long cốc đang nghiên cứu một loại đồ gốm mới là đồ sứ tráng men, khi đó bọn hắn muốn mua đồ gốm của chúng ta còn phải xuất huyết nhiều.

Trình độ của Đại Việt hiện tại mới có thể tạo ra được những món sành nâu, sành sốp, một số loại được làm từ đất sét trắng có tráng men xanh nhạt, hoa văn khá đơn giản, khó thu hút được người mua. Cao Lỗ nghe vậy gật đầu nói.

- Vậy thì tốt quá. Hiện tại hẳn chỉ còn lo lắng về Hải Đông quân thôi.

Lữ Gia hiếu kỳ hỏi Phạm Tu.

- Tu huynh Hải Đông quân có vấn đề gì sao?

Phạm Tu lắc đầu nói.

- Chỉ là hiện tại phía Tây có một đám tặc nhân rất giảo hoạt, Hải Đông quân quân số ít ỏi thực khó bảo vệ được cả An Bang, nhưng tình hình An Bang hiện tại không thể gia tăng thêm quân số.

Lữ Gia bật cười nói.

- Vậy nếu ta cho Tu huynh thêm một trăm năm mươi binh sĩ tinh nhuệ huynh có nắm chắc tiêu diệt được bọn chúng không?

Phạm Tu hùng hồn nói.

- Một trăm năm mươi người thêm vào ta tuyệt đối có thể tiêu diệt gọn bọn chúng. Nhưng vấn đề là hiện tại ta không có.

Lữ Gia lại cười lớn.

- Không phải một trăm năm mươi người đang ở trước mặt huynh đó sao?

Phạm Tu trợn mắt, Cao Lỗ nói.

- Lữ Tổng quản hẳng là nói đến Thiên Tử quân.

Lữ Gia gật đầu.

- Đúng vậy, Thiên Tử quân và thủy quân lần này mang đến vừa đủ một trăm năm mươi người. Dùng để đi tiêu diệt tặc nhân ta nghĩ Việt vương sẽ đồng ý.

Lúc này một binh sĩ bước vào cúi chào nói.

- Bẩm ba vị đại nhân, phát hiện tung tích Việt vương, ngài ấy hiện đang đi về phía Tây. Hiện có lẽ đã sắp đến làng Bản Lầu.

Phạm Tu đập bàn nói.

- Không tốt, nơi đó rất gần hàng ổ của bọn tặc nhân, Việt vương rất dễ gặp nguy hiểm.

Lữ Gia cũng giật mình nói.

- Tu huynh mau triệu tập Hải Đông quân, ta đi gọi Thiên Tử quân, lập tức khởi hành không được để Việt vương có chuyện gì.

Trong khi phủ xứ đang loạn thành một bầy thì Lý Anh Tú đã dẫn theo Trần Thư đi về Bản Lầu. Bản Lầu là một ngôi làng khá đặc biệt ở An Bang, nó nằm trên một sườn đồi nhỏ, nơi đây đất đai đặc biệt thích hợp với việc trồng các cây hương liệu tạo hương nên được phủ xứ An Bang rất chú trọng. Dân số làng đông nhất có đến một trăm năm mươi người.

Lúc này trong Bản Lầu cũng đang tiếp đãi những vị khách đặc biệt, dẫn đầu là một cô gái xinh đẹp và hai mươi hộ vệ. Đây không ai khác chính là Elina. Từ ngày hôm qua Elina đã đi các khu làng phía Tây nơi có trồng hương liệu để khảo sát xem như thế nào. Đây là một bước trong kế hoạch giao thương mà Elina luôn làm mỗi khi đến một vùng đất mới. Đi đến những vùng nông thôn của Đại Việt Elina đâu đâu cũng thấy được khung cảnh người ta gọi là hạnh phúc, nghe mọi người kể về Cổ Loa, về quốc vương của họ làm Elina càng thêm tò mò về vị quốc vương của vương quốc này.

- Trưởng làng, trưởng làng, lại có khách nhân đến.

Elina đang nói chuyện với trưởng làng thì có một đứa bé tầm sáu tuổi chạy vào tí ta tí tởn hô lớn. Trưởng làng lễ phép đối với Elina nói.

- Tiểu thư cứ tùy tiện dạo chơi trong làng, ta đi tiếp khách nhân một chút.

Elina mỉm cười nói.

- Cảm ơn trưởng làng, ngài cứ bận bịu.

Lý Anh Tú cùng Trần Thư được dẫn đi gặp trưởng làng ở nhà lớn. Lý Anh Tú cũng quan sát được những hộ vệ của Hoa Hồng Đen thương hội đang đứng cảnh giới liền tò mò không biết những người này là ai. Vừa nhìn qua liền biết đây là những người chiến sĩ rất tinh nhuệ. Lý Anh Tú cũng bất ngờ khi trưởng làng của Bản Lầu không phải là Bồ Chính người Việt mà là người bản xứ, hắn không nhịn được nói.

- Trưởng làng, ngài không phải là đến từ Cổ Loa sao?

Trưởng làng gật đầu nói.

- Ngài nói đúng rồi, ta sinh ra và lớn lên ở đây. Người dân Bản Lầu trước kia là lãnh địa của một vị tiểu lãnh chúa, sau bị Phạm Tổng binh đánh xuống, ta được thưởng thức nên được chọn làm trưởng làng nơi này.

Lý Anh Tú lại hỏi.

- Mùa Đông sắp tới, không biết mọi người định thế nào?

- Mùa Đông này trong làng vẫn còn dư chút lương thực, bên phủ xứ bên kia cũng có trợ cấp. Nhờ quốc vương anh minh, không thu thuế bọn ta nên mọi người trải qua mùa Đông kể cũng dễ dàng. Bên phủ xứ nói sang năm sẽ cho bọn ta vài mẫu ruộng tốt để trồng thêm hương liệu, ta nghĩ tương lai cuộc sống của mọi người trong làng cũng sẽ ấm no hơn. Thực tạ ơn quốc vương.

Thực ra lão trưởng làng cũng là người sỏi đời, nếu không cũng không được chọn làm trưởng làng. Đầu năm nay người tộc Việt đi đến đâu cũng rất được tôn kính, hai người này khí độ phi phàm, không phú tức quý, có thể là đại quan phía trên xuống, không vỗ mông ngựa một chút thực không thể yên tâm.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »