Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 12166 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 50
thánh gióng xuất chinh

❊ ❊ ❊

Không sai, đứa bé này chính là Phù Đổng thiên vương, vốn Đại Việt dần dần lớn mạnh Lý Anh Tú cũng muốn để Thánh Gióng được thể nghiệm cuộc sống của người bình thường, bấy lâu nay vẫn để Thánh Gióng ngụ bên trong thủ phủ.

- Thánh Gióng, đến đây.

Lý Anh Tú bế Thánh Gióng đặt lên ghế ngồi bên cạnh mình nói.

- Thánh Gióng, ngươi biết lần này chiến đấu cũng không phải đánh với quái vật bình thường, nếu ta đoán không lầm hẳn đó là Leviathan trong thần thoại chấu Âu.

Thánh Gióng khịt mũi khinh thường nói.

- Chỉ là một con thủy quái thôi, ta là ai, là Phù Đổng Thiên vương nha. Đánh không lại sau này trở về chả phải bị các ba tên kia tha hồ cười vào mặt sao.

Ba tên trong miệng Thánh Gióng nói hẳn là ba vị còn lại trong Tứ Bất Tử đi. Nghe Thánh Gióng nói vậy Lý Anh Tú cũng cho là phải, dù sao là một vị thần mà lại đánh không lại một con quái thú thì cũng quá mất mặt.

- Nhưng nếu đi lần này… ngươi sẽ không quay về được nữa.

Lý Anh Tú trầm ngâm nói, Thánh Gióng chính là hàng xài một lần. Năm xưa đánh đuổi giặc Ân liền bay về trời, hiện tại nếu ra đi thì cũng sẽ không quay về nữa. Chung sống với nhau gần một năm hai người cũng có một chút luyến tiếc. Thánh Gióng hơi buồn bực nhưng rất nhanh liền nói.

- Mỗi người sinh ra đều có số mạng và sứ mệnh của mình. Như ngươi sinh ra vận mệnh sắp đặt ngươi đến đây xây dựng lên nước Việt, ta cũng vậy, là một trong Tứ Bất Tử ta có nghĩa vụ phải bảo vệ nước Việt không bị tổn hại. Tất cả là vận mệnh, không cần phải cưỡng lại nó.

Nói rồi Thánh Gióng liền nhảy xuống ghế đi ra ngoài, đi đến cửa liền quay lại nói.

- Nhớ kỹ chuẩn bị cơm cho ta, cùng giáp sắt, gậy sắt, còn ngựa sắt… quên đi, không có gì dùng.

Thánh Gióng đi rồi Lý Anh Tú vẫn còn ngồi trầm ngâm suy nghĩ, quả thực tất cả là vận mệnh, không cần phải cưỡng cầu sao. Không nghĩ ra hắn cũng không kiên trì nữa liền gọi Trần Thư nói.

- Lệnh xuống dưới thổi cơm, Thánh Gióng cần bao nhiêu thì nấu bấy nhiều, lệnh cho lò rèn rèn ra một bộ giáp sắt, một cây gậy sắt. Ta muốn trong vòng ba ngày phải rèn xong.

Quốc khố mở ra, lương thực đều đem dùng để nấu cơm cho Thánh Gióng. Mà suốt ba ngày Thánh Gióng cũng không làm gì ngoài việc ăn, ăn, ăn và ăn, thể hình cũng nhanh chóng phát triển như một cái bong bóng được thổi hơi vào, chẳng mấy chốc từ một đứa bé ba tuổi trở thành một thanh niên vạm vỡ, cường tráng. Mà lò rèn Đại Việt cũng hối hả làm việc, theo lệnh của Lý Anh Tú áo giáp của Thánh Gióng cũng không phải là Quang Minh giáp mà là bản giáp được đúc ra từ thép của Bravia. Thép của Đại Việt hiện tại không thể nào dùng để đúc thành bản giáp, chất lượng không nói, nhưng kỹ thuật rèn của Đại Việt vẫn còn lạc hậu nên bản giáp làm ra đặc điểm chính là quá nặng, thể chất của người Việt cũng không thể nào kham nổi, vì vậy mà hiện tại trọng trang bộ binh của Đại Việt cũng chỉ được trang bị Tam trọng giáp mà thôi.

Ba ngày trôi qua, giáp đúc hoàn tất mà Thánh Gióng cũng đã ăn no. Toàn bộ bản giáp đem Thánh Gióng bảo hộ chặt chẽ chẳng khác nào một kỵ sĩ hạng nặng của Tây Âu, mũ giáp đúc theo mũ đâu mâu có vành tai long vĩ, đỉnh đầu gắn một chụp tua đỏ, toàn bộ giáp mặc lên cũng phải nặng đến gần một trăm ký. Gậy sắt cũng được đúc xong, thân dài hai mét rưỡi, hai đầu được mạ vàng nhìn chả khác gì kim cô bổng, Lý Anh Tú cũng cân lên riêng gậy sắt này cũng nặng đến bảy mươi ký, vậy mà nhìn Thánh Gióng mặc giáp, mua gậy nhẹ nhàng như làm bằng cao su vậy. Thánh Gióng múa gậy một lần liền cười lớn.

- Ha ha, thép tốt. Hi vọng không giống như lần trước lại nửa đường gảy gậy.

Lý Anh Tú nhe răng, ai cũng biết gậy sắt bị Thánh Gióng chơi nửa chừng liền gảy, Thánh Gióng nhổ luôn tre quất giặc Ân. Cứ tưởng là truyền thuyết hóa ra là sự thật sao.

Thánh Gióng dẫn theo vài chục binh sĩ đi Giác Long, dân chúng biết rõ liền đi theo ra đến tận cổng thành Thăng Long đưa tiễn. Người Việt tộc xem ra cũng biết Thánh Gióng lần này đi chính là một đi không trở lại.

Lúc này tại sông Lục Ngạn sáu chiếc tàu vận tải nhân lúc thủy triều lên đã thếp vào bến. Hàng hóa trên tàu nhanh chóng được Thần Sách quân và dân phu vận chuyển xuống chở về Thăng Long. Một bóng hình xinh đẹp mặc áo choàng lông cũng dẫn theo hai mươi hộ vệ bước xuống tàu nhìn vùng đất xa lạ này. Khu vực này vẫn chưa được khai phá quá lâu nên khắp nơi vẫn là rừng rậm. Từ bến sông cũng chỉ lập ra một làng dân số chỉ hơn hai trăm người, đa số là gia đình của binh sĩ Thần Sách quân chuyển đến. Nhưng Elina biết rằng nơi đây sớm muộn cũng sẽ phát triển, là đầu nối giữa Thăng Long và An Bang, cũng là con đường ngắn nhất từ biển Bắc đến Thăng Long, nơi này muốn không phát triển cũng khó.

Trong mấy ngày di chuyển trên biển Elina cũng có làm quen được với vài người Đại Việt, tư chất thông minh, chỉ cần mấy tháng Elina cũng đã có thể giao tiếp được với người vương quốc này bằng tiếng Việt. Qua đó Elina cũng cảm nhận được người Việt có một nền văn hóa rất lớn, lại rất đoàn kếp, đùm bọc lẫn nhau. Sức mạnh này luôn ngủ yên nhưng nếu có một kẻ thù chạm đến lập tức bọn hắn sẽ phải trả giá. Elina âm thầm cho Crow công tước mặc niệm một phút. Nàng đã thấy rõ được kết cục của trận chiến còn chưa diễn ra.

Elina theo dòng người dân công đi về hướng Thăng Long. Đối với “kinh đô mới” này của Đại Việt nàng cũng rất tò mò. Một vương quốc đặc biết, kinh đô chính là trung tâm văn hóa của nó, nàng là thương nhân, nhưng cũng là một người rất ưa thích đi khám phá. Hi vọng lần này Thăng Long có thể đưa đến cho nàng sự kinh hỉ.

Lúc Elina đến Thăng Long nhìn vẻ bể ngoài của tòa thành này có hơi chút thất vọng, Thăng Long so với kinh đô của Bravia mà nói thì còn nhỏ hơn một chút, với lại toàn bộ kinh đô của Bravia đều làm bằng đá chứ không phải là đắp bằng đất như Thăng Long, nhìn bề ngoài cũng chỉ giống như thành An Bang phiên bản phóng đại mà thôi.

“Boong…boong…”

Một hồi tiếng chuông vang lên từ phía xa, toàn bộ người Thăng Long đều nghe rõ. Elina vô cũng kinh hãi, cứ tưởng âm thanh đó là từ thiên không giáng xuống. Elina hỏi một người dân người này liền cười nói.

- Tiểu thư hẳn là từ bên ngoài tới, đây là tiếng chuông của chùa Khai Quốc. Là quốc tự của Đại Việt, hằng ngày mỗi mười hai giờ trưa liền gõ một lần. Hôm nay là ngày rằm, rất nhiều người lên đó dâng hương đây.

- Chùa?

Trong suy nghĩ của Elina chùa cũng là nơi ở của mấy vị giáo sĩ trọc đầu mặc áo vàng. Nói đến những người này nàng cũng thấy vô cùng kỳ lạ. Ở An Bang phủ xứ không ban cho họ ruộng đất, họ cũng không kinh thương, hằng này đi khắp nơi “hóa duyên” để lấy cái ăn. Nhà nào cần làm lễ mời họ họ cũng không lấy tiền mà chỉ ăn một bữa cơm chay liền trở về, tiền người dân quyên góp họ cũng không dùng tiêu pha, ngược lại lần này Giác Long bị tai nạn liền đem hết ra để ủng hộ. Nếu giáo sĩ Thần giáo gặp được bọn họ chắc chắn sẽ hỏi một câu: “Các ngươi bị ngu đúng không?”

Thần giáo chính là tôn giáo chính ở Bravia nói riêng và ở phương Tây nói chung. Các giáo sĩ Thần giáo có quyền lực cực lớn, mọi buổi lễ đều có sự tham dự của giáo sĩ, tiền phí sau đó cũng cực cao. Những người này bình thường tư mi thiện mục nhưng Elina biết bọn họ sau lưng làm những việc bất chính nhưng đều bị giáo hội che lấp, đè xuống.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »