Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 12183 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 53
mục trường

❊ ❊ ❊

Chuồng ngựa mới được xây dựng cách thành Thăng Long không xa, Lý Anh Tú dẫn theo Trần Thư chạy ra ngoài ngoại ô Thăng Long, từ rất xa đã thấy một hàng rào gỗ chạy quanh trên sườn núi chu vi lại rất lớn. Đến gần Lý Anh Tú mới hít một hơi lạnh. Đây không phải là chuồng ngựa, đây rõ ràng là mục trường. Chỉ thấy diện tích của nó đã chiếm trọn quả núi, không những vậy mà địa hình xung quanh còn bị thay đổi trở nên bằng phẳng, giữa mục trường còn có một cái hồ lớn, xung quanh hồ cỏ non xanh mơn mởn, bên trong không chỉ có ngựa mà còn có cả đàn voi mấy chục con đang đùa giỡn với nhau bên mép nước.

Mục trường (chuồng ngựa lv2): Nơi gây giống, chăn thả chiến mã, chiến tượng của Đại Việt, động vật được nuôi bên trong được tăng tốc độ sinh trưởng. Hiệu ứng: Mỗi hai ngày sinh ra một ngựa thồ, mỗi năm ngày sinh ra một chiến mã.

“Đinh, chuồng ngựa được nâng cấp, mở khóa thị trường mua ngựa”.

Thị trường mua ngựa: Chức năng bên trong mục trường, dùng tiền để mua chiến mã.

Lý Anh Tú đi vào bên trong mục trường có một ngôi nhà nhỏ, bên trong có một người thương nhân ăn mặc mộc mạc, hai bên mép có hai chỏm râu, đôi mắt rất tinh anh, lanh lợi.

- Thảo dân Đoàn Nguyên Đức bái kiến bệ hạ.

- Miễn lễ. Ngươi là ai?

Đoàn Nguyên Đức đứng dậy nói.

- Bẩm bệ hạ, thảo dân là thương nhân buôn ngựa, bệ hạ cần chiến mã, ngựa thồ đều có thể liên hệ đến thảo dân.

Lý Anh Tú rõ ràng, đây đích thị là NPC trá hình của hệ thống. Lý Anh Tú lại hỏi.

- Vậy hiện tại ngươi có bán các loại chiến mã nào?

Đoàn Nguyên Đức nói.

- Bẩm bệ hạ, hiện tại thảo dân có hai loại chiến mã ngựa Đại Lý và ngựa Mông Cổ. Ngựa Mông Cổ giá cả một đơn vị vàng mười con, ngựa Đại Lý năm con trên một đơn vị vàng.

Đúng là xuất thân từ hệ thống, tất cả đều lấy vàng ra nói chuyện, dù là bạc cũng không chiệu. Hiện tại Lý Anh Tú mới rõ ràng tầm quan trọng của vàng, không phải dùng để giao thương thực tế mà dùng để giao thương với hệ thống. Lý Anh Tú nói.

- Ngươi nói một chút về hai loại ngựa đi.

- Bẩm bệ hạ, ngựa Mông Cổ thì thấp bé, nhẹ cân nhưng rất dai sức, dễ nuôi, cũng ít tốn kém, thích hợp với huấn luyện khinh kỵ. Kỵ binh của Thành Cát Tư Hãn thế nào bệ hạ cũng biết. Ngựa Đại Lý cao lớn, chịu nặng khá tốt, nuôi tốn kém hơn, nhưng có thể dùng huấn luyện trọng kỵ.

Đối với ngựa Đại Lý Lý Anh Tú cũng có biết, thời Lý Trần ngựa chiến chủ yếu chính là xuất phát từ loại này. Năm 1012 Lý Thái Tổ biết người Đại Lý buôn ngựa ở châu Vị Long mà không xin phép, Lý Thái Tổ liền hắc luôn mười ngàn chiến mã. Đại Lý đòi ngựa, nhà Lý nhất quyết không trả nói Đại Lý có giỏi đến cắn một miếng chơi. Tổ tiên của Đoàn Dự tức tối liền đem ba vạn quân đi đánh Đại Việt đòi ngựa, kỵ binh Đại Lý như lang như hổ tiến vào Đại Việt thề không lấy được ngựa sẽ không quay về. Ai ngờ Lý Thái Tổ chơi lầy không đối kỵ mà đem voi chiến với cung nỏ ra bắn, kỵ binh Đại Lý bị tượng binh Đại Việt lùa như vịt, đã không đòi được chiến mã lại còn mất thêm cả vạn con. Đánh xong Đại Lý, Đại Việt không chờ Đại Lý kịp tố khổ với nhà Tống, Lý Thái Tổ liền phái sứ giả đem một trăm chiến mã sang tặng mà nói: “Em nào có biết đánh ai, em còn đang sợ bị người ta đánh đây này”. Thế là nhà Tống cũng không có cớ mà đánh Đại Việt.

Lý Anh Tú tính toán một chút liền nói.

- Trước tiên mua một trăm con ngựa Mông Cổ cùng năm mươi ngựa Đại Lý đi.

Đoàn Nguyên Đức vui vẻ nói.

- Tất cả hai mươi đơn vị vàng. Chiến mã sẽ xuất hiện tại mục trường để chăn thả. Bệ hạ có muốn tuyển người nuôi ngựa hay không, ở đây chúng ta có cho thuê người chăn ngựa, rất rẻ, một năm một đơn vị vàng một người.

Một năm một đơn vị vàng một người còn nói là rất rẻ, phải biết trước kia Lý Anh Tú thuê đám trẻ Cổ Loa nuôi ngựa tiền lương cũng chỉ là vài viên kẹo mà thôi. Nhưng nghĩ lại Lý Anh Tú vẫn quyết định tuyển mười tên chăn ngựa. Hiện tại mục trường toàn là chiến mã, Lý Anh Tú cũng không muốn có việc gì bất trắc.

Ra khỏi căn nhà quả nhiên số lượng ngựa trong mục trường đông đúc lên hẳn, hiện tại mục trường cũng đã có gần hai trăm con ngựa, đủ mọi loại màu sắc nào đỏ, nâu, đen, trắng…khoan đã, Lý Anh Tú thấy gì thế kia, là một con tuấn mã cao lớn, toàn thân lông trắng thế nhưng lông đuôi lại chia làm hai màu một bên trắng còn một bên hồng tựa như có hai chiếc đuôi vậy.

Lý Anh Tú vội chạy đến đưa tay muốn vuốt ve nó, Trần Thư định ngăn càng, phải biết ngựa chiến thường rất hung hăng, không thích người khác chạm vào nó. Ấy thế mà con ngựa này lại không có tức giận, ngược lại cúi đầu để Lý Anh Tú vuốt ve nó. Vừa chạm vào hệ thống bỗng vang lên thông báo.

“Đinh, chúc mừng ký chủ phát hiện ra Song Vỹ Hồng, chiến mã đã cùng Lý Thường Kiệt phá Tống bình Chiêm”.

Quả nhiên là nó, Lý Anh Tú vô cùng vui mừng. Đại Việt có ngựa tốt không? Đương nhiên có nhưng tuấn mã được nổi danh cùng với danh tướng thì có mấy con? Chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, mà Song Vỹ Hồng chính là một trong số đó. Tên tuổi của nó đi kèm với danh tướng Lý Thường Kiệt, tuy sử sách ít nhắc đến nó nhưng không thể chối bỏ Song Vỹ Hồng thực sự là một con ngựa tốt, trọng vạn con mới có một.

- Song Vĩ Hồng à Song Vĩ Hồng. Ngươi theo ta trở về, cùng ta chinh phục mãnh lục địa này chứ?

Lý Anh Tú vuốt ve đầu ngựa nói, Song Vĩ Hồng vậy mà gật đầu còn phì phì hai tiếng làm Lý Anh Tú bất cười thích thú. Hắn liền lấy yên ngựa, bàn đạp khoác lên mình Song Vĩ Hồng, xoay người một cái thuần thục lên ngựa. Nửa năm qua nếu nói ở dị giới hắn học được cái gì tốt nhất thì câu trả lời chính là cưỡi ngựa, mặc dù khoảng cách với kỵ chiến còn khá xa.

Lý Anh Tú giá hô một tiếng Song Vĩ Hồng liền hí lên vui vẻ, bốn đạp trên đất liền như bay chẳng mấy chốc đã chạy xa cả trăm mét để lại một cái bóng trắng. Trần Thư vội vã hô.

- Bệ Hạ, đợi thần với.

Song Vĩ Hồng chạy một mạch vậy mà không chạy về Thăng Long mà chạy lên trên Khai Quốc tự, người dân xung quanh nhìn thấy hắn vội cung kính cúi người chào. Song Vĩ Hồng cũng không dừng lại ở Khai Quốc tự mà chạy thẳng lên đỉnh núi cao nhất liền tung hai vó lên hí một tiếng dài phấn khích. Lý Anh Tú nhìn về phía xa, từ nơi này có thể nhìn thấy được toàn bộ kinh thành Thăng Long, từng dãy nhà san sát nhau, còn có cả hoàng cung sắp hoàn thiện, ở phía xa xa là những rặn núi trải dài đến phía cuối trời chìm đắm trong một màn sương mỏng. Lý Anh Tú cười ha hả.

- Song Vĩ Hồng, ngươi muốn Trẫm nhìn cảnh tượng này sao, đây chính là cương thổ của Đại Việt ta. Nhưng ngươi yên tâm, Thăng Long rồi sẽ còn lớn hơn, Đại Việt rồi sẽ còn rộng hơn. Đến một ngày các quốc gia trên thế giới này sẽ phải một mực nhìn Đại Việt mà sùng bái.

Một người một ngựa ngắm cảnh một lúc lâu Trần Thư cuối cùng cũng chạy được đến nói.

- Bệ hạ, vừa rồi thần có thấy qua Khuôn Việt đại sư, đại sư nhắn nhủ thần tìm được bệ hạ liền nói rằng tại chùa có xuất hiện một vị danh y.

Lý Anh Tú nghe vậy liền vui mừng, hôm nay tin mừng thực sự quá nhiều. Hiện tại Đại Việt cái gì cũng thiếu nhưng thiếu nhất hẳn chính là một vị danh y. Suốt nửa năm triệu hoán không hề có một vị y sư nào xuất hiện, dân chúng cũng chỉ chữa bệnh bằng phương pháp dân gian. Đại Việt hiện tại thiếu thốn một hệ thống y học để phổ cập toàn quốc.

Lý Anh Tú liền dẫn theo Trần Thư đi vào Khai Quốc tự. Trải qua một thời gian hiện tại nhân số của Khai Quốc tự đã không hề ít, đã ra dáng của một ngôi chùa lớn. Lý Anh Tú xe chạy đường quen liền tìm tới Khuôn Việt đang ở trong phòng đàm đạo với một vị sư trạc tuổi trung niên mặc áo xám, gương mặt hiền hậu, nhưng đôi mắt sáng ngời, đặc biệt là cái trán nhô cao vừa nhìn liền có cảm giác là người thông thái. Khuôn Việt nhìn thấy Lý Anh Tú liền đứng dậy chào.

- Bần tăng bái kiến bệ hạ.

Lý Anh Tú nói.

- Khuôn Việt đại sư miễn lễ. Không biết vị này là…?

Vị đại sư kia khom người nói.

- Bần tăng Tuệ Tĩnh bái kiến bệ hạ.

---

Khi triều Lý mới thành lập quan hệ của nhà Lý và nhà Tống rất xấu vì bấy giờ vua Tống cho rằng Lý Thái Tổ cướp ngôi nhà tiền Lê. Tuy nhiên sau chiến tranh với Đại Lý, Đại Việt vừa phô trương cơ bắp của mình, vừa dỗ ngon ngọt nhà Tống nên quan hệ hai nước dần dần hòa hoãn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »