Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 12231 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 66-2
triệu hoán

❊ ❊ ❊

Đại quân rất nhanh trở về đến Thăng Long, trước khi về Thăng Long Lý Anh Tú để đại quân chỉnh đốn một chút quần phục, sĩ khí, hắn muốn dân chúng Thăng Long phải thấy được một quân đội Đại Việt chính quy tinh nhuệ có đầy đủ sức mạnh để dân chúng dựa vào.

Đại quân vừa đến Thăng Long cổng thành liền đã mở rộng, những cánh hoa tươi thắm từ trên lầu thành thả xuống trải thành một con đường hoa đón đại quân khải hoàn. Dân chúng xếp hai bên đường say mê ngắm nhìn đội quân khải giáp sáng loáng, sĩ khí ngời ngời được dẫn dắt bởi long tinh kỳ ngẩng cao đầu trở về. Sau lưng bọn họ là mấy ngàn tên tù binh đến từ quần đảo Sắt cúi gằm đầu xuống như chứng minh sự đại bại của kẻ xâm lược. Dân chúng vui mừng hô vang.

- Đại Việt vạn tế! Bệ hạ vạn tuế!

- Vạn tuế!

- Nhìn kìa, là con trai của ta, là con trai của ta.

- Chồng ta, đó là chồng của ta, con trai, nhìn cha ngươi kia kìa, thật oai phong.

- Con trai ta đâu rồi? Con trai.

- Con trai ta…hắn không trở về rồi…

Xen lẫn những tiếng hô vang vui mừng cũng có những tiếng hô vang, vui mừng cũng có những tiếng khóc của những thân nhân tìm không thấy người thân trong đại quân chiến thắng trở về. Những tiếng khóc than lọt vào tai Lý Anh Tú như một quả chùy nặng đánh vào tâm trạng vui vẻ tự hào của hắn. Nhưng hắn biết con đường đế vương của hắn còn dài, còn cần phải hi sinh nhiều mạng sống của những con em ưu tú của Đại Việt nữa, hắn phải tập làm quen với điều đó, điều hắn có thể làm duy nhất là để người thân của bọn hắn có một cuộc sống thật tốt.

Đại quân đi đến trước cửa thành trung tâm, Lữ Gia dẫn đầu triều đình chỉ hơn chục người đã đứng đợi sẵn.

- Cung nghệ bệ hạ thắng trận trở về.

Lý Anh Tú leo xuống ngựa nói.

- Các khanh miễn lễ. Bảo Công thời gian qua vất vả.

Lữ Gia vội vàng nói.

- Bệ hạ quá khen, bệ hạ dẫn dắt đại quân đánh bại kẻ thù, Lữ Gia đương nhiên phải bảo vệ hậu phương cho bệ hạ.

Lý Anh Tú hài lòng nói.

- Lệnh xuống chuẩn bị lễ khánh công cho binh sĩ.

- Tuân lệnh bệ hạ.

Lý Anh Tú trở về liền tắm rửa một trận, mặc dù hành quân hắn được chiếu cố rất nhiều nhưng điều kiện cũng không tốt như Thăng Long, tắm một trận như thanh thần khí sảng.

Vừa mới đi ra Trần Thư liền bước vào nói.

- Bẩm bệ hạ, thần dẫn đến các binh sĩ mới được triệu hoán đến.

Nghe bậy Lý Anh Tú liền không kịp chờ đợi đi nhìn bọn hắn. Lần này Lý Anh Tú được ban thưởng đến ba trăm Thiên Tử quân, một trăm kỵ binh Thánh Dực, cùng một trăm quân Túc vệ, đây là một lực lượng lớn tăng cường cho Cấm quân đang thiếu thốn.

Đứng trước mảnh sân lớn là mấy trăm binh sĩ, giáp trụ sáng ngời nghiêm trang đứng đó. Tất cả bọn họ đều đã từng là Cấm quân, chỉ là sinh ra khác thời mà thôi. Đây là lực lượng tinh nhuệ nhất của Đại Việt.

Đứng phía dưới chói lóa nhất chính là một trăm kỵ binh tòa thân Sơn Văn giáp, thân dưới lại là Ngư Lân giáp, đầu đội mũ Đâu Mâu, mang mặt nạ đồng màu vàng, chân mang giày da, hông đeo đao, tay phải cầm trường thương dài bốn mét, tay trái cầm tấm thuẫn bọc đồng vừa nhìn qua liền thấy bọn họ được vũ trang đến tận răng, đặc biệt chính là những con ngựa đứng bên cạnh, thuần một màu ngựa Đại Lý màu đen, cũng được bọc Ngư Lân giáp vô cùng rắn chắc.

Kỵ binh Thánh Dực cấm quân: Đội quân tinh nhuệ nhất của Đại Việt dưới thời Trần. Toàn thân người ngựa đều bọc giáp sắt, là những mũi trùng kích đặc biệt trên chiến trường.

Quá trâu bò. Đó chính là kết luận của Lý Anh Tú. Như hắn được biết Đại Việt chỉ có hai thời kỳ là phát triển kỵ binh hạng nặng, một là triều Trần, hai chính là đội kỵ binh của chúa Trịnh. Kỵ binh một khi xông pha, kẻ thù đều phải khiếp sợ.

Đứng bên cạnh một trăm kỵ binh là một trăm binh sĩ vậy mà chỉ mặc Quyên giáp, đầu đội mũ Đâu Mâu, chân mang giày da, hông đeo đường đao, cầm các loại binh khí cán dài như trường kích, phủ, mã sóc,… đội này ăn mặc rất chỉnh tề, sạch sẽ, nhìn qua có vẻ trang bị đến tận răng nhưng lại không hợp với chiến đấu lắm, ví như thanh phủ kia đánh nhau làm sao mà chém người nha. Thế nhưng một trăm người này lớn lên lại bằng nhau, dung mạo lại trắng trẻo, vô cùng tuấn tú, mặc vào Quyên giáp tuy ít đi một phần nhuệ khí nhưng lại nhiều hơn một phần thẩm mỹ.

Quân Túc vệ: Được thành lập như một đội quân tùy giá theo vua, mang các loại vũ khí làm nghi lễ, là bộ mặt của hoàng gia cũng như triều đại. Sức chiến đấu cũng vô cùng tốt, đặc biệt xung làm cận vệ.

Lý Anh Tú xem như cũng hiểu rồi. Đám này nói cách khác chính là quân danh dự nha. Người ta đến đập vào mắt đội quân đẹp đẽ này ngược lại sẽ cảm thấy Đại Việt rất hào nhoáng.

Còn lại chính là ba trăm Thiên Tử quân, kịp thời bổ sung cho Ngự Tiền quân. Trận chiến này Ngự Tiền quân tham gia hai trận bị thương vong năm mươi người, không còn khả năng nhập ngũ. Lý Anh Tú ngược lại có thể yên tâm giao Thiên Tử quân cho Trần Thư chưởng khống.

Một trăm quân Túc vệ được Lý Anh Tú biến chế vào Ngự Lâm quân tạm thời để bọn hắn canh giữ ở Thủ Phủ, còn lại đội kỵ binh Lý Anh Tú quyết định xung vào Điện Tiền quân. Như vậy Cấm quân trong nháy mắt quân lực lớn lên một vòng đến gần một ngàn người hoàn toàn bảo vệ xung quanh Thăng Long.

Lý Anh Tú sắp xếp xong hài lòng trở về thủ phủ đi đến bệ đá cổ. Hắn vẫn chưa quên mình còn ba lượt triệu hoán chưa hề sử dụng đây. Lý Anh Tú liền hướng hệ thống kêu gọi.

“Đinh, xác nhận tiêu hao ba lượt triệu hoán?”

- Xác nhận.

“Đinh chúc mừng ký chủ triệu hoán thành công Thái Sư Lê Văn Thịnh”.

“Đinh, chúc mừng ký chủ triệu hoán thành công ông tổ thần cơ Hồ Nguyên Trừng”.

“Đinh, chúc mừng ký chủ triệu hoán thành công trạng nguyên Trương Hanh”.

Liên tiếp ba tiếng thông báo vang lên, vậy mà triệu hoán ra hai người hầu như ai cũng biết, còn một người lại rất ít người biết. Từ trong bệ đá cổ đi ra hai người trung niên gần năm mươi tuổi và một người tầm ngoài ba mươi tuổi.

- Thần Lê Văn Thịnh, Hồ Nguyên Trừng, Trương Hanh bái kiến bệ hạ.

Ba người lần lượt chào Lý Anh Tú, hắn vội làm một cái hư đỡ nói.

- Ba vị lại có thể đến, Trẫm rất vui mừng.

Để tránh khỏi lúng túng hắn nhanh chóng nhìn qua giới thiệu của ba người.

Lê Văn Thịnh: Trạng Nguyên đầu tiên của Đại Việt trong kỳ thi nho học của Việt Nam. Tư chất (SS). Kỹ năng: Ngoại giao.

Hồ Nguyên Trừng: Con trai Hồ Quý Ly người phát minh ra súng thần công nên được gọi là ông tổ thần cơ. Tư chất (SSS). Kỹ năng: Chế tạo hỏa khí.

Trương Hanh: Là vị trạng nguyên đầu tiên của nhà Trần. Tư chất (S). Kỹ năng: Lập pháp.

Lý Anh Tú vô cùng kinh ngạc, Hồ Nguyên Trừng vậy mà tư chất đến (SSS), thần tử của Lý Anh Tú bây giờ người duy nhất đạt được (SSS) cấp bậc tư chất cũng chỉ có Cao Lỗ mà thôi, đủ thấy hệ thống đánh giá rất cao đối với Hồ Nguyên Trừng.

Lê Văn Thịnh thì Lý Anh Tú đương nhiên biết, công lao lớn nhất của Lê Văn Thịnh có lẽ là dùng lý lẽ buộc Bắc quốc phải trả lại sáu huyện, ba động cho Việt quốc. Tiếc là sau đó xảy ra vụ án “hồ Dâm Đàm” Lê Văn Thịnh bị đi đày rồi chết tức tưởi, một cái kết không có hậu cho một vị công thần của Việt quốc.

Còn đến Trương Hanh ngoại trừ biết là trạng nguyên đầu tiên của nhà Trần ra thì Lý Anh Tú cũng không biết gì thêm. Tuy nhiên hắn vẫn cười lớn nói.

- Tốt lắm, Đại Việt chúng ta hiện tại mới lập quốc, kẻ thù bủa vây, có ba vị đến phụ tá Trẫm thực sự có thể nhẹ nhõm phần nào.

Hồ Nguyên Trừng có chút cảm khái nói.

- Bệ hạ quá lời, được lần nữa phục vụ Đại Việt Trừng cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Nghe Hồ Nguyên Trừng nói vậy không hiểu sao trong lòng Lý Anh Tú có chút rung động. Đối với Hồ Nguyên Trừng Lý Anh Tú cũng là hai cảm xúc khác nhau, một là khâm phục tài năng của Hồ Nguyên Trừng về cả cầm quần và chế tạo vũ khí. Nhưng một luồng suy nghĩ khác chính là không thích Hồ Nguyên Trừng bởi vì sau khi bị bắt Trừng vậy mà làm quan cho nhà Minh chế tạo vũ khí cho giặc. Những vũ khí này sau này lại đem đi đàn áp chính những cuộc khởi nghĩa của Việt quốc. Khác với Tuệ Tĩnh bị buộc phải làm quan, đến chết vẫn nhớ mong quê hương, còn Trừng thậm chí từng trở về Việt quốc làm mật thám giúp cho Bắc quốc. Có lẽ đó là tình thế bắt buộc nhưng trong tâm lý của Lý Anh Tú vẫn có sự không thích đối với Hồ Nguyên Trừng. Tuy nhiên hiện tại là thế giới khác, mà Hồ Nguyên Trừng cũng hóa kiếp, mọi chuyện cũng nên cho qua đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »