Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 12131 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 37
sơn tặc tập kích

❊ ❊ ❊

Đối với những câu trả lời của lão trưởng làng có thể thấy nông thôn Đại Việt một cảnh thái bình thịnh trị Lý Anh Tú cũng rất yên lòng. Cao Lỗ thống trị tự nhiên có sách, có thêm Phạm Tu tuy là võ tướng cũng có những cái nhìn rất độc đáo về nội chính. Đặc điểm của những danh nhân được triệu hoán trong thời kỳ dựng nước chính là họ đều trải qua thời kỳ lập nước rất khó khăn, giỏi xoay xở làm mọi thứ bắt đầu từ con số không. Dưới sự quản lý của Cao Lỗ, sự chinh phạt các vùng đất xung quanh An Bang của Phạm Tu, đất đai Đại Việt ngày càng mở rộng. Nhưng dù sao An Bang cũng chỉ là một vùng hẻo lánh, ngoại trừ bờ biển xung quanh nó đều là núi tách biệt hẳng với bên ngoài buộc Đại Việt phải tìm một hướng đi mới. Trước mắt Lý Anh Tú đặt cho Đại Việt hai con đường, một là đi ra biển tìm vùng đất mới, giao thương với Hoa Hồng Đen thương hội mới chỉ là bước đầu. Thứ hai là đi sang xứ Goldland đối đầu trực tiếp với Tây Gốt vương quốc nhưng hiện tại Đại Việt vẫn chưa đủ lực, cần phải tích lũy thêm.

Elina dẫn theo hai hộ vệ đi quanh làng, phía bên cạnh làng có một mẫu đất được gọi là “công ruộng” thuộc về toàn bộ dân trong làng, mọi người đều phải có nghĩa vụ chăm sóc mẫu ruộng đó. Nơi đó đã được gieo trồng một số cây gia vị từ tháng trước, những loại này đều là những cây ngắn ngày, chẳng mấy chốc đã mọc lên tốt tươi, chỉ tiếc rằng mùa Đông đến kiềm hãm sự phát triển của chúng, nhưng những mầm xanh mơn mở căn tràn sức sống giữa cái mùa Đông giá lạnh như sinh cơ được tỏa ra từ chính ngôi làng này vậy. Elina kiềm không được nói.

- Nơi này thật hạnh phúc, tựa như thiên đường vậy.

- Tiểu thư nói phải, đối với bọn ta nơi đây như thiên đường vậy. Tất cả đều là quốc vương ban tặng.

Lão trưởng làng dẫn theo Lý Anh Tú và Trần Thư đi đến cười nói. Lão nói.

- Vị này là Lý Anh Tú và Trần Thư, hai vị thợ săn đến từ Cổ Loa, còn vị này là Elina tiểu thư, là thương nhân đến vùng này. Lý tiểu thư đem đến khá nhiều vật dụng thiết yếu để chúng ta có thể vượt qua mùa Đông sung túc hơn.

Tuy nói tiền tệ đã phát, thủ phủ Cổ Loa khuyến khích kinh thương, nhưng thời gian quá ngắn, An Bang hiện tại đang khai phá vừa gặp mùa Đông nên ngoại trừ thành thị An Bang cùng các vùng thôn xóm lân cận, các làng mạc xa hơn hầu như đều sống trong thời kỳ bao cấp để qua mùa Đông, phủ xứ An Bang cũng chỉ có thể cung cấp cho bọn họ lương thực cùng áo bông, nhưng vật phẩm khác đều phải tự đi mua lấy. Elina mang đến cho bọn họ những vật dụng cho mùa Đông làm cho dân làng vui mừng mua lấy hầu như không còn.

Lý Anh Tú nhìn Elina có hơi thất thần một chút, với người hiện đại mà nói vẻ đẹp của Elina rất phù hợp với thẩm mỹ của hắn, dù là các ngôi sao thế giới cũng không bằng. Lý Anh Tú không kiềm được nói.

- Chào Elina tiểu thư. Ngài thật xinh đẹp.

Với người phương Đông nói trực tiếp với một cô gái như vậy là khiếm nhã, nhưng Elina là người phương Tây ngược lại rất hưởng thụ tiếp nhận lời khen. Nàng cũng đánh giá chàng trai trẻ tuổi trước mặt, nhìn đi nhìn lại thực không nhìn ra là thợ săn. Elina đi nhiều nơi, gặp rất nhiều người, Lý Anh Tú ngụy trang sơ sài như vậy rất khó qua mắt được nàng. Kết hợp với thái độ cung kính của trưởng làng nàng liền đoán thân phận Lý Anh Tú không chỉ đơn giản là thợ săn. Elina cười nói.

- Ngài quá khen. Nghe nói ngài đến từ Cổ Loa, ta nghe rất nhiều người nói về nơi đó làm ta thực tò mò, không biết ngài có thể thỏa mãn sự tò mò của ta một chút được không?

Lý Anh Tú cười nói.

- Tiểu thư cứ gọi ta là Anh Tú là được. Cổ Loa là tòa thành lớn nhất ở phương Tây đại lục của Đại Việt, tin tưởng nếu tiểu thư thấy nó hẳng sẽ rất thỏa mãn.

- Ồ, vậy không biết lúc nào đó ngài có sẵn lòng dẫn ta đến Cổ Loa một chuyến không?

Elina chớp chớp đôi mắt làm Lý Anh Tú suýt nữa gật đầu đồng ý, phải biết kiếp trước hắn là trai tân, giờ đứng trước một người đẹp có thể thủ vững đến giờ đã là rất khá. May mắn Trần Thư hơi đẩy nhẹ hắn một cái Lý Anh Tú liền nói.

- Tất nhiên, có cơ hội ta sẽ mời tiểu thư đến Cổ Loa, nhưng giờ mùa Đông, đường xá đi đến Cổ Loa quá khó khăn, nên hiện tại vẫn chưa được. Sớm nhất có lẽ là sang xuân mới được.

Elina cũng không thất vọng nói.

- Tốt, vậy khi đó liền phiền phức ngài rồi.

Trò chuyện một chút Lý Anh Tú liền thu lợi được không nhỏ, Elina vốn đi nhiều nơi, kiến thức rộng rãi, giúp Lý Anh Tú bổ túc thêm kiến thức về thế giới này. Elina cũng rất kinh ngạc với những kiến giải về kinh thương của chàng trai trẻ này, tuy có nhiều cái Lý Anh Tú nói cái gì độc quyền, giá trị thặng dư gì gì đó nàng vẫn không hiểu nhưng hiểu biết được thêm rất nhiều. Hai người bỗng chốc như một đôi bạn đã quen từ lâu vừa đi vừa đàm đạo, Trần Thư, trưởng làng, hộ vệ ngược lại bị xem thành không khí.

Keng, keng, keng…

Bỗng nhiên tiếng chuông từ phía Tây làng vọng lại. Phía đó có một vọng gác để đề phòng sơn tặc cùng thú dữ, tiếng chuông vang lên báo hiệu đã có chuyện xảy ra. Một thanh niên chạy đến hô to.

- Trưởng làng, không ổn rồi, chúng ta bị sơn tặc vây quanh, bọn hắn đã bao vây toàn bộ làng rồi. Bọn chúng ước chừng có đến ba trăm người.

- Cái gì!

Trưởng làng hoảng hốt, gần đây các làng bị tấn công không phải ít, nhưng nhiều lắm cũng chỉ là vài chục một trăm người. Hôm nay sao lại nhiều đến thế. Nhìn thấy trưởng làng hốt hoảng Lý Anh Tú lắc đầu, dù trưởng làng này khôn khéo nhưng tố chất thực ra vẫn còn nằm lại ở nông nô, không như các làng khác có trưởng làng là người Việt, mỗi người xuất thân đều là Bồ Chính nên tố chất rất cao, có thể ứng phó mọi tình huống. Khác với các nước bên cạnh, tại Việt quốc vị trí của các Bô lão là rất cao, nhớ năm xưa các vua Trần bàn kế đối phó giặc Mông còn phải họp các Bô lão để mà xin ý kiến, các Bô lão không ngại đường xa đến dự đồng một lòng đánh giặc.

- Mau triệu tập dân binh, đốt phong hỏa đài, đóng cổng làng lại, người già và phụ nữ đưa đi trốn trước.

Là người đứng đầu nhà nước tổ chức làng xã Lý Anh Tú vẫn có hiểu rõ. Lão trưởng làng vội gật đầu nói.

- Đúng, đúng, nhanh làm theo đi.

Trần Thư ghé tai Lý Anh Tú nói.

- Việt vương, chúng ta mau lui thôi, thần có lòng tin đưa ngài thoát khỏi đây.

Lý Anh Tú lắc đầu nói nhỏ.

- Không được, con dân của ta ở đây làm sao ta có thể để lại họ được.

- Thế nhưng…

Trần Thư liền bị Lý Anh Tú cắt ngang.

- Không cần lo lắng, chỉ cần phong hỏa đài đốt lên chẳng mấy chốc chúng ta sẽ có viện quân.

Bên này hộ vệ của Elina cũng nói.

- Tiểu thư, nhân lúc vòng vây của bọn họ chưa kín bọn ta hộ tống ngài ra khỏi đây.

Lý Anh Tú nhìn sang Elina, thực nếu có hai mươi hộ vệ của Elina ở đây Bản Lầu còn có thể cầm cự lâu hơn. Nhưng tiếc là những người này sẽ hộ vệ chủ nhân của họ rời đi thôi. Nhưng bất ngờ Elina lại lắc đầu nói.

- Không được, ngươi không nghe bọn họ nói sao, chúng ta bị vây kín, rất khó thoát, ở lại ngược lại có thể sống lâu hơn một chút.

Thực ra Elina cũng không biết vì sao mình lại lựa chọn như vậy, hẳn là nàng không muốn ngôi làng này bị phá hủy đi, nàng bất chợt nhìn sang Lý Anh Tú thấy hắn đang nhìn mình. Lý Anh Tú mỉm cười khẽ nói.

- Cảm tạ.

Theo tiếng chuông vang lên các trai tráng trong làng nhanh chóng mở ra kho vũ khí tự trang bị cho mình tập trung đến trước cổng làng. Bản Lầu tập hợp trai tráng nam tử đến bốn mươi người trang bị có trường thương, đoản kiếm, cung nỏ các loại ngược lại cũng có vài cây. Thành lập nên làng mới phủ xứ cho phép tại các làng huấn luyện dân binh, toàn bộ trai tráng đến tuổi đều bị bắt đi huấn luyện một tuần một ngày, những cư dân Việt tộc liền trực tiếp đưa đi trại lính huấn luyện qua mấy giờ liền trở thành một dân binh hợp cách. Một số phụ nữ tráng niên của Việt tộc cũng cầm lấy nỏ đứng sau trai tráng trong làng chuẩn bị chiến đấu, tổng hợp chiến lực của làng trực tiếp nâng lên năm mươi người. Elina nhìn thấy cảnh này cũng choáng váng, một ngôi làng trang bị như thế, rõ ràng là một cái đồn quân sự. Tuy đám người này tạm nham đều là dân binh, trang bị đơn giản nhưng cộng với hai mươi chiến sĩ tinh nhuệ của nàng nữa cầm cự đến khi viện quân đến không phải là không có hi vọng.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »