Đế Chế Đại Việt

Lượt đọc: 12068 | 5 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »
Chương 27
luận nước

❊ ❊ ❊

Ngồi trong điện chính của Thủ phủ Lý Anh Tú cùng hai vị danh nhân mới được triệu hoán đến bàn bạc lại con đường tiếp theo mà Đại Việt phải đi. Trước đó Lý Anh Tú cũng chính thức thông báo bổ nhiệm Lữ Gia làm Tổng Nội Chính thống lĩnh đội ngũ Bồ Chính phía dưới, có thể quyết sách mọi chính sách nếu không có Lý Anh Tú, bổ nhiệm Phạm Tu làm Tổng binh tổng quản lý quân đội, có quyền điều khiển các lực lượng quân đội trừ Thiên Tử quân và Tĩnh Hải quân.

- Vậy ý của Việt vương là muốn xây dựng Cổ Loa thành một tòa thành trấn cỡ trung trong vòng một tháng?

Nghe Lý Anh Tú nói về kế hoạch xây thành Lữ Gia không thể không kinh ngạc nói. Kế hoạch của Lý Anh Tú lần đầu tiên xây dựng Cổ Loa là thành một tòa thành cỡ trung, chứa ít nhất cũng phải là hơn hai vạn người, trong khi dân số hiện tại ở Cổ Loa mới gần hai nghìn. Nhưng Lý Anh Tú nghĩ với tốc độ gia tăng dân số như hiện tại chẳng mấy chốc Cổ Loa thực sự sẽ đạt được kích thước như vậy. Huống chi một tháng nữa ước chừng Hoa Hồng Đen thương hội cũng sẽ đến, khi đó không thể để bọn họ chứng kiến Cổ Loa thành chỉ là một tòa thành nhỏ được. Nhưng xây dựng một tòa thành cỡ trung là không đơn giản, dù là huy động cùng một lúc một ngàn công tượng Đại Việt thì muốn xây một tòa thành cỡ trung cũng phải mất một tháng rưỡi. Huống chi công tượng Đại Việt ở Cổ Loa hiện tại chưa đến hai trăm người. Lý Anh Tú nói.

- Bên dưới Thạch Tiến cũng đã dự trù báo cáo lên rằng với tình hình hiện tại xây thành trong thời gian ngắn nhất cũng phải mất ba tháng, nên ta hi vọng hai vị có thể nghĩ cách giúp ta.

Phạm Tu nói.

- Bẩm Việt vương, nếu không chúng ta có thể triệu hoán thêm công tượng đến để xây thành.

Lý Anh Tú lắc đầu nói.

- Ta cũng đã từng nghĩ như vậy nhưng bên dưới cũng đã báo lại lương thực của chúng ta cũng chỉ đủ với điều kiện dân số tăng lên không quá sáu trăm người. Còn hai tháng nữa lương thực mới thu hoạch nếu tiếp tục triệu hoán cư dân vấn đề lương thực đối với chúng ta thật nan giải.

Lương thực hiện tại của Đại Việt chủ yếu đến từ các vụ trồng khoai lang trên ruộng tốt, hải sản đến từ Giác Long cốc, vụ lúa ngược lại vẫn còn chưa đến mùa thu hoạch. Bình thường lương thực còn có thể dư thừa nhưng đột nhiên Đại Việt còn phải gánh chịu thêm phần lương thực cho cư dân Hắc Mộc lãnh địa nên đột nhiên hơi căng thẳng, may mắn là kho lương của Hắc Mộc lãnh chúa vẫn có thể phụ giúp phần nào, mà thời gian chờ thu hoạch cũng không quá lâu. Lữ Gia nghĩ nghĩ một chút nói.

- Bẩm Việt vương, theo lão thần nghĩ thì ngài đã nhầm lẫn thời gian mà Hoa Hồng Đen thương hội đến đây.

Lý Anh Tú ngạc nhiên hỏi.

- Lão thừa tướng giải thích cho.

Lữ Gia từ từ nói.

- Một tháng sau có lẽ là thời gian mà bọn họ có thể đến Hắc Mộc thành, nhưng đến Cổ Loa được hay không không phải là do chúng ta quyết định hay sao?

Thấy Lý Anh Tú vẫn chưa hiểu lắm Lữ Gia lại nói.

- Chung quy lại bọn hắn vẫn là thương nhân. Chỉ cần chúng ta cho bọn họ thấy cái lợi ở Hắc Mộc thành đương nhiên họ sẽ chậm rãi khai thác cái lợi ở nơi đó trước khi hướng về Cổ Loa, huống chi giao thương giữa hai nước cần một đống luật lệ phức tạp, chưa được chúng ta cho phép chắc gì bọn hắn đã có thể đến được Cổ Loa.

Quả nhiên là lão thần bốn đời vua. Lữ Gia vừa nhìn đã nhận ra sai lầm của Lý Anh Tú. Chung quy hắn vẫn nhìn nhận từ góc nhìn của một người không nằm ở chuyên môn chính trị, mà Lữ Gia trong chính trị chính là một con cáo già. Lý Anh Tú nói.

- Nhưng ở Hắc Mộc thành chúng ta có gì có thể cho bọn họ hứng thú đây.

Lữ Gia đủng đỉnh nói.

- Không phải ngài đã dự định từ trước hay sao? Là hương liệu, nhưng lão thần muốn bổ sung thêm, chúng ta còn có tơ lụa, đồ gốm, thổ cẩm,… những thứ đó đều chính là thứ mà bọn họ cần. Mà chúng ta còn phải cho họ thấy sức mạnh của Đại Việt ngay tại Hắc Mộc thành để bọn chúng không dám làm càng. Mà trong khi đó bên này chúng ta cũng khởi động công trường xây thành, các công tượng Đại Việt có ưu thế xây dựng kiến trúc nhanh, như vậy chúng ta cứ giao việc khai thác vận chuyển vật liệu cho nô lệ càng có thể tiết kiệm thời gian hơn.

Lý Anh Tú sáng mắt như được mặt trời chân lý chiếu qua tim vỗ đùi một cái nói.

- Lão thừa tướng quả nhiên là rường cột của Đại Việt, một lời liền đã giải đáp cho ta vấn đề. Như vậy đi. Ta quyết định điều đi trước sang Hắc Mộc thành một trăm công tượng để xây dựng một tòa thành tại bờ biển trước. Bên đó có Lỗ tướng quân chỉ huy ta nghĩ một số công trình hẳng sẽ hoàn thành trong nay mai. Còn có Phạm Tu tướng quân ta hi vọng ngài có thể tuyển chọn từ số dân bản địa, nô lệ có thân phận trong sạch, ý chí hướng về Đại Việt hai trăm người huấn luyện lên thành một chi binh lính. Nửa tháng sau lập tức xuất phát đến Hắc Mộc thành.

Phạm Tu đứng dậy nói.

- Lão thần hứa không làm nhục mệnh, sẽ huấn luyện ra một chi tinh binh cho Đại Việt ta.

Lý Anh Tú hài lòng gật đầu mà Lữ Gia lại nói.

- Bẩm Việt vương, hiện tại Đại Việt chúng ta vẫn còn tồn tại rất nhiều vấn đề mà cần phải giải quyết trong tương lai gần nếu không hiểm họa khôn lường.

Lý Anh Tú chú tâm nói.

- Lão thừa tướng mời nói.

- Đầu tiên chính là dân số, hiện tại vẫn chưa tương thích được với lãnh thổ của Đại Việt ta, hơn nữa tuy lãnh thổ rộng lớn, nhưng chúng ta hiện tại chỉ nắm được trọng điểm ba nơi: Giác Long, Cổ Loa và Hắc Mộc, những phần còn lại một là bị rừng rậm bao phủ, thú dữ như mây, hai là thuộc Man tộc quản lý nên lãnh thổ của chúng ta có thể nói chưa hề toàn vẹn.

Dừng một chút Lữ Gia nói tiếp.

- Thứ hai chính là ngài muốn mở rộng giao thương nhưng ngài có để ý rằng Đại Việt chúng ta chưa hề phổ biến tiền tệ hay không? Nếu giao thương chúng ta có thể lấy lại được cái gì? Thứ ba hiện tại Đại Việt thiếu thốn nhân tài, ngài có thể triệu hoán đến nhưng số lượng vẫn hạng chế, chung quy nó cũng chỉ là ngoại lực, cái cấp thiết bây giờ của Đại Việt chính là những nhân tại từ nội lực sinh ra. Thứ tư chính là sản lượng lương thực, tuy chúng ta có những đặc khu sản xuất lương thực nhưng chung quy lại vẫn rất nhỏ. Người xưa có câu “Nhất sĩ nhì nông, hết gạo chạy rông, nhất nông nhì sĩ”. Đại Việt có thể thiếu nhân tài nhưng không thể thiếu lương, nếu không có một nền nông nghiệp vững mạnh thì ngài không thể tiếp tục mở rộng dân số Đại Việt được.

Lữ Gia nói một mạch liền chỉ ra bốn điểm yếu của Đại Việt hiện tại làm Lý Anh Tú toát mồ hôi. Điều thứ nhất đương nhiên hắn cũng biết, nhưng ba điều còn lại thực sự còn chưa được hắn quá xem trọng. Nếu hôm nay Lữ Gia không nói những điều này tiếp tục kéo dài đương nhiên không thể làm sụp đổ Đại Việt nhưng nó sẽ kéo chậm sự phát triển của Đại Việt rất lâu. Lý Anh Tú chắp tay nói.

- Mời Lão thừa tướng chỉ giáo cho ta biết làm sao.

Lữ Gia vuốt vuốt bộ râu nói.

- Để giải quyết vấn đề thứ nhất chúng ta chỉ còn cách chinh phạt những nơi này, nhét nó vào bản đồ của Đại Việt ta, cơ sở của Đại Việt chính là làng, xã, các nông thôn, chỉ cần những thứ này tồn tại Đại Việt vững chải như bàn thạch. Ngài có để ý rằng ngài chinh phạt nhưng hầu như chỉ đem về nhân lực, còn lãnh thổ liền bỏ lại đó hay không?

Lý Anh Tú gật đầu, đúng là những lần chinh phục Man tộc hắn chỉ bắt người, của cải đem về tăng cường cho Cổ Loa, còn làng mạc liền đốt đi. Lữ Gia nói.

- Chỉ cần ngài chinh phục được người Man, bình định họ, đem một số dân chúng đến thành lập nên làng mạc, Đại Việt sẽ có một mạng lưới nông thôn kết nối lại thành một lãnh thổ vững chắc không phải hay sao.

Đại Việt tại nơi này khác hẳn với Trái Đất, dù sao Đại Việt tại Trái Đất được xây dựng nên từ việc tích lũy hàng ngàn năm, làng mạc làm cơ sở tạo nên các thành thị. Ngược lại khi đến đây Lý Anh Tú lại phải xây dựng tất cả mọi thứ từ Cổ Loa mà thôi. Lữ Gia lại nói tiếp.

- Đến việc thứ hai lão thần nghĩ ngài nên phát hành tiền tệ, thi hành chế độ “quân điền”. Đó mới là xương sống của đất nước. Giao thương với nước ngoài lão thần đề nghị trước hết không nên dùng tiền tệ mà dùng để đổi lấy những vật mà chúng ta cần như kim loại, thép, thuộc da,…

Là người nghiên cứu lịch sử Lý Anh Tú đương nhiên biết cái hạn chế của “quân điền” nằm chỗ nào. Nhưng với tình hình hiện tại xem ra Lữ Gia đã đưa ra giải pháp tốt nhất. Dù sao thương nghiệp vẫn chưa phát triển, tiền tệ phát ra còn cần thời gian thích nghi. Mà lúc đó lấy nông nghiệp làm cơ sở mới có thể để Đại Việt bình an phát triển.

- Vấn đề nhân tài thần thiết nghĩ lực lượng bô lão và trẻ em tại Cổ Loa là rất nhiều. Tương lai khi đánh hạ thổ địa lập ra làng mạc chúng ta có thể để các bô lão đến đấy quản lý. Ngược lại trẻ em hiện tại còn đang là lực lượng rất lãng phí, thần đề nghị lập ra trường học để giáo dục, đào tạo nhân tài cho Đại Việt. Vấn đề thứ tư như thần đã nói. Thi hành chính sách quân điền, sau đó lại khai khẩn đất hoang, tăng cường ruộng tốt như vậy có thể gia tăng lương thực cho Đại Việt, nhưng tất cả những việc trên đều đứng trên cơ sở chúng ta có đủ nhân lực để khai thác đất đai.

Cuối cùng Lữ Gia lại đá lại quả bóng cho Lý Anh Tú. Vấn đề cân bằng lương thực và dân số lại rất đau đầu. Muốn phát triển nông nghiệp thì cần nhân lực, trong khi dân số tăng thì lương thực lại thiếu thốn.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 54 Chương 54-2 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297
Tiến »