Đặc Công Số 0

Lượt đọc: 24 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

51

Hồ Lam đứng đờ đẫn trên hành lang khách sạn, tâm trí có chút để đâu đâu.

Người của Quân thống đang ra vào căn phòng mà số 34 từng ở. Họ đang làm một việc trái ngược với trang trí, đó là tháo dỡ căn phòng. Căn phòng ấy đang bị phân tách một cách tỉ mỉ.

Thuần Ngân đi đến bên cạnh Hồ Lam: "Đã mổ xẻ rồi, không phát hiện được gì cả."

"Cái gì bị mổ xẻ?"

Thuần Ngân đành dừng lại một chút đợi Hồ Lam hoàn hồn: "Mục tiêu số 34, bắt đầu giải phẫu từ bốn giờ chiều hôm qua, kết thúc lúc mười một giờ sáng nay."

Quân thống đang tháo dỡ những món đồ nội thất mà số 34 từng dùng ngay trên hành lang, vô cùng tỉ mỉ và thuần thục, từng thanh gỗ, từng cái lỗ mộng.

Thuần Ngân nói: "Rất chi tiết, nhưng không phát hiện ra bất cứ thứ gì."

"Ừm." Hồ Lam đáp lại một tiếng vô hồn. Ngay tại nơi anh đang đứng đây, số 34 từng nhét một nắm cơm kẹp quẩy vào tay anh.

Thuần Ngân ngắt lời hồi ức của Hồ Lam: "Anh có muốn đi xem không?"

"Không cần. Tiên sinh không hỏi thêm về cuốn sổ mật mã nữa, chúng ta làm cuộc khám xét này cũng chỉ để lấy kết quả mà thôi. Lão già đó... mục tiêu đó có lẽ đã lừa chúng ta, hắn dùng quá khứ huy hoàng của mình để che đậy kẻ tên Lý Văn Đỉnh kia."

"Mục tiêu Lý Văn Đỉnh đã mất tích hoàn toàn sau khi nhảy vực."

"Việc chúng ta cần làm bây giờ là dốc toàn lực đảm bảo Tiên sinh đến Thượng Hải an toàn. Không còn gì khác nữa." Hồ Lam muốn rời đi, rời khỏi nơi anh đang đứng này.

"Xử lý thi thể thế nào?"

"Thi thể?"

"Thi thể của mục tiêu số 34. Có vài tai mắt chúng ta thu phục được đang bắt đầu giở quẻ, cần phải răn đe một chút, cần phải gửi cho chúng ít tay chân gì đó. Anh biết mà."

"Ồ." Hồ Lam lại đáp một tiếng đầy mơ màng. Dường như số 34 lại xuất hiện trước mắt, nhét nắm cơm kẹp quẩy vào tay anh: "Cho cậu này." Hồ Lam cố lắc mạnh đầu, anh muốn xua đi những thứ đang bủa vây mình, nhưng làm vậy lại khiến anh nhớ đến nhiều thứ hơn. "Tôi không biết liệu mình có được nằm trong quan tài không." "Quan tài thì sẽ có thôi." "Cảm ơn, thế là lãi rồi. Có quan tài là tốt rồi. Làm cái nghề này mà có được quan tài là tốt lắm rồi."

Thuần Ngân khó hiểu nhìn Hồ Lam đang ngẩn người: "Xử lý thi thể thế nào?"

"Quan tài... mua một mảnh đất mộ mà chôn."

Thuần Ngân có chút ngạc nhiên: "Mua mảnh đất mộ?"

"Chôn đi." Hồ Lam bước đi, anh không muốn Thuần Ngân nhìn thấy biểu cảm của mình, không muốn bất cứ ai nhìn thấy nỗi sợ hãi và lạc lõng của anh. Trong ý thức của anh, số 34 hết lần này đến lần khác đưa tay về phía anh: "Cho cậu này." Hồ Lam sải bước xuống cầu thang, anh lầm bầm nhỏ như đang trong mơ: "Tôi không cần... Cái gì? Anh muốn cho tôi cái gì?"

52

Tào Thuận Chương ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách nhà mình, điếu xì gà vừa hút một hơi trong gạt tàn đã cháy thành một đống tro tàn nguyên vẹn. Tào Thuận Chương tiếc nuối nhìn, rồi lại lén lút ngước nhìn lên trần nhà. Đó là vị trí của Tào Tiểu Nam, cũng chính là phòng ngủ của Zero. Ánh mắt quét qua phòng khách nhà mình, ông bỗng chốc như một kẻ tìm kiếm đầy mưu mô, đi về phía mục tiêu đã nhắm sẵn, lấy bút ra khỏi ống cắm bút lông sói cỡ lớn, sau đó lấy ra một điếu xì gà thượng hạng. Ông thỏa mãn châm lửa, vẻ mặt vốn luôn lươn lẹo vậy mà lại có chút an ủi, đó có lẽ cũng coi là một loại hạnh phúc.

Chiếc thìa khuấy trong bát canh, Zero đang đợi bát canh của mình.

Đàn bà khóc không bao giờ thấy đủ, Tào Tiểu Nam cũng không ngoại lệ. Một giọt nước mắt rơi vào trong bát, Tào Tiểu Nam sững người một chút, lén nhìn Zero đang cúi đầu, rồi định lừa anh uống.

Zero uống canh: "Nhạt quá."

"Em có bỏ muối mà... đừng uống nữa, để em đi lấy muối."

"Tận dụng tại chỗ đi, cho thêm chút nữa." Zero đưa bát đến sát mặt Tào Tiểu Nam, "Nào nào, đừng lãng phí. Đồ tốt không được lãng phí, nơi anh trai em đến đang cần em, vừa thiếu nước lại vừa thiếu muối."

Tào Tiểu Nam trừng mắt không phải vì giận, mà là đang nhịn cười.

Zero có tố chất thái sơn sụp đổ trước mắt mà sắc mặt không đổi, anh sẽ nghiêm túc làm những chuyện hoang đường đến cùng.

Tào Tiểu Nam cuối cùng cũng bật cười lớn.

"Tiểu Nam đừng cười. Cười cái gì mà cười?"

"Hai người thật là, nói chuyện y hệt nhau."

"Hai chúng ta? ... Bạn trai? Vị hôn phu?" Zero lập tức bắt được điều gì đó, người anh trai rời nhà quá lâu đặc biệt nhạy cảm với khía cạnh này của em gái.

Tào Tiểu Nam gõ vào đầu anh: "Tiêu rồi, Tào gia nhị thiếu gia bị thương vào đầu rồi. Là người anh cả chào đời trước cả anh và em đấy!"

Sắc mặt Zero thay đổi, liếc nhìn chiếc bàn trống không, hậm hực nói: "Tào đại thiếu gia bây giờ một con số chắc phải đáng giá cả vạn đồng rồi nhỉ?"

"Không biết. Tào nhị thiếu gia mất tích mười ba năm vừa mới trở về, Tào đại thiếu gia mới bỏ trốn năm năm, xem chừng như muốn noi gương nhị thiếu gia."

"Năm năm? Không ở nhà? Không mang theo bàn tính của nó à?" Zero nói, không phân biệt được là ngạc nhiên hay oán hận.

"Tất nhiên là phải mang theo rồi! Anh còn chưa biết Tào đại thiếu gia à, ngày nào cũng đi sớm về muộn, về nhà là ngồi sau cái bàn tính đó tính toán, lạch cạch lạch cạch." Tào Tiểu Nam bắt chước cách anh cả mình gảy bàn tính.

Zero lặng lẽ nhìn sự cô độc tưởng chừng như hạnh phúc của Tào Tiểu Nam.

"Có một ngày Tào đại thiếu gia không tính toán nữa, anh ấy nói..." Tào Tiểu Nam bắt chước giọng điệu thê lương của anh cả, khiến nó trở thành một trò đùa, "Sắp có chiến tranh rồi, người Trung Quốc vất vả, cuộc sống sẽ khó khăn, việc làm ăn sẽ khó làm. Thế là anh ấy vù một cái, bay sang Đông Nam Á rồi."

"Vù một cái?" Zero gần như phẫn nộ.

Tào Tiểu Nam có chút tiếc nuối nói: "Em chưa được ngồi máy bay bao giờ."

"Anh đang nói đến đại thiếu gia. Nó cứ thế vứt em và bố ở nhà? Năm năm?" Zero nghẹn lời một chút, vì nghĩ đến bản thân mình, bản thân anh là hơn mười ba năm.

"Bố rất vui, vì nghe nói anh cả làm ăn ngày càng lớn. Ừm ừm, ai bảo anh ấy là Tào đại thiếu gia chứ. Bố nói," cô lại bắt đầu bắt chước Tào Thuận Chương, "Thằng cả này mới đúng là hàng chính hãng nhà họ Tào, không lừa già dối trẻ, kiếm được gì cũng tốt, chỉ là đừng có kiếm cho bố một cô con dâu người Philippines về là được. Anh hai, đây có phải đang nói chúng ta là hàng lỗi của nhà họ Tào không?"

"Anh thì phải, còn em thì không. Anh là kẻ bại hoại của nhà họ Tào, cả đời không bao giờ thích nghe tiếng hạt bàn tính." Zero có chút buồn bã.

Tào Tiểu Nam bỗng nhiên chạy ra mở cửa, dùng một vẻ cảnh giác không hề tương xứng với cô để đánh hơi ra bên ngoài: "Tiêu rồi, bố lại tìm thấy chỗ em giấu xì gà rồi! Anh nói xem ông già lẩm cẩm, đồ giấu ở đâu ông ấy cũng tìm ra được! Bác sĩ bảo một ngày ông ấy chỉ được hút tối đa một điếu thôi mà! Anh về là tốt rồi, sau này trên lầu anh trông, dưới lầu em trông!" Cô vừa nói lảm nhảm vừa vội vã chạy ra ngoài.

Zero nhìn căn phòng trống trải, nghe tiếng Tào Tiểu Nam càu nhàu dưới lầu và tiếng ậm ừ của Tào Thuận Chương. Đây chính là nhà của mình, hạnh phúc pha lẫn bàng hoàng, áy náy kéo theo hối hận, nơi này khiến anh cảm thấy bình yên, nhưng tất cả mọi thứ đều khiến anh cảm thấy có lỗi và không xứng đáng được hưởng sự bình yên này.

Trong phòng khách, Tào Thuận Chương ngồi trên ghế sofa, đang giận dỗi với đống tro tàn của điếu xì gà kia.

Zero đi vào, di chuyển khó khăn và ngơ ngác. Tòa nhà này hoàn toàn xa lạ với anh, sự xa lạ này không chỉ ở cảm giác, mà ngay cả cấu trúc và cách bài trí ở đây anh cũng không hiểu rõ.

Tào Thuận Chương liếc nhìn Zero bằng khóe mắt, sợ con trai không biết ông đang rất lạnh nhạt.

Zero cố gắng cúi người chào cha, để tìm một chủ đề: "Bố, nhà mình lại sửa sang à?"

Tào Thuận Chương nói mà không buồn ngước mắt: "Sửa hai lần rồi. Nơi này phong thủy tốt, sửa sang lại phong thủy càng tốt hơn. Bây giờ nhà họ Tào là gia đình danh giá, tầng lớp thượng lưu rồi."

Chủ đề này khiến Zero không còn gì để nói, anh quay lưng tìm kiếm trong nhà, và tiếp tục bị cha liếc nhìn bằng khóe mắt.

"Mấy năm nay con làm gì mà cao quý thế?"

Zero lại quay người: "Làm chút kinh doanh nhỏ, kiếm miếng cơm."

"Kinh doanh nhỏ gì mà có thể để mình đầy vết thương thế kia?"

"Trên đường bị cướp."

"Con có cái gì đáng để cướp chứ? Cho dù có bị bắt cóc thì bố cũng không bỏ ra một trăm đồng để chuộc con đâu."

Không thể thoái thác, Zero cũng không hy vọng có thể thoái thác, anh chỉ có thể cúi người thấp hơn một chút, để nhu cầu vốn đã cấp thiết trông càng cấp thiết hơn: "Bố, nhà mình nhà vệ sinh ở đâu?"

Tào Thuận Chương chỉ về phía một cánh cửa, rồi quay lưng lại, như một người thượng lưu bày tỏ sự khinh bỉ hoàn toàn đối với sự thô tục này.

Zero đi qua, kéo cửa ra, sững sờ nhìn thấy nhà bếp nhà mình, thức ăn thái dở đặt trên thớt, Tào Tiểu Nam đang trèo cao giấu điếu xì gà vừa cướp được từ tay Tào Thuận Chương vào một nơi bí mật hơn.

"Tiểu Nam?"

"Suỵt!"

Zero đóng cửa lại, sững sờ nhìn Tào Thuận Chương.

Tào Thuận Chương đang quay lưng cười khúc khích như một lão già lươn lẹo.

Zero đành cười khổ, mười ba năm trước anh đã quen với sự tinh quái này của cha: "Bố, tên thật của Tiểu Nam là gì? Nó lớn thế này rồi, không thể cứ gọi là Tiểu Nam mãi được?"

Tào Thuận Chương không cười nữa, nghiêm mặt, bây giờ đến lượt ông phải ậm ừ: "Nó bảo tên Tiểu Nam rất tốt."

Zero nhanh chóng hiểu ra, bây giờ đến lượt anh phẫn nộ: "Bố vẫn chưa đặt tên cho nó sao?!"

Tào Thuận Chương thở dài, nỗi đau của ông vì làm bộ làm tịch và phóng đại mà trông như một gã hề: "Trước đây bận, không có thời gian đặt. Bây giờ không bận nữa, đặt hơn một trăm cái rồi, nó đều không chịu." Ông biện hộ cho mình, "Nó bảo Tiểu Nam rất tốt, cứ thế thôi."

"Thế bố thấy có phù hợp không? Như nó lớn thế này rồi, còn lấy chồng được rồi đấy!"

Tào Thuận Chương ôm thắt lưng: "Ái chà, đau lưng quá."

"Chẳng phải luôn đau bên trái sao?"

Tào Thuận Chương vô thức đổi vị trí, rồi nhận ra không đúng, lúc nãy ông vừa ôm bên trái. Cha và con mãi mãi lừa dối lẫn nhau.

Zero hậm hực nhìn, và biết rằng trước mặt lão vô lại này thì mọi thứ đều không có kết quả: "Bệnh của Tiểu Nam khỏi chưa?"

"Em gái con có bệnh à? Nhà họ Tào chỉ có một người có bệnh thôi." Không hỏi được chuyện chột dạ, Tào Thuận Chương tinh thần phấn chấn hẳn lên, ông liếc Zero, hừ hừ nói.

Zero cười khổ: "Ừm ừm, tiểu cầu quá ít không phải là bệnh sao? Hay là cô ấy đã ít đến mức không thể có vết thương được nữa, chữa khỏi chưa?"

"Không phải bệnh thì chữa thế nào? Máu của con không tệ, có thể truyền cho em gái con không?"

"Thế mà nó lại ở trong bếp cầm dao thái rau?"

"Nó muốn nấu cơm cho con."

Im lặng.

Hai người đàn ông nhà họ Tào lần đầu tiên có tư duy đồng bộ, Zero lao về phía nhà bếp, Tào Thuận Chương cũng lao về phía nhà bếp. Khi lão gia tử chạy qua người Zero thì tiện tay đẩy con trai một cái để giúp sức. Zero vốn chỉ cần một hơi thở là đổ gục liền ngã xuống, sau đầu đập vào đồ đạc, trong cơn chóng mặt nhìn thấy Tào Thuận Chương đứng trước cửa bếp làm ra vẻ nâng niu cẩn trọng, thổi hơi, chu môi, cái bộ dạng lão lừa đảo: "Tiểu Nam, bỏ xuống... con dao bỏ xuống, từ từ thôi... ngoan."

Zero ngất đi.

53

Thượng Hải luôn luôn mưa hoặc sắp mưa, mây đen lại tụ tập nơi chân trời.

A Thủ cùng đám tay chân bán dạo vội vã đi trong một con hẻm sâu hun hút. Sau khi vòng vèo bảy lượt, dừng lại trước một ngôi nhà. Sau khi nhìn quanh bốn phía, liền lách mình vào trong.

Trong căn phòng ánh sáng u ám, ngoài hai tên Trung thống đứng ở cửa, trong sâu thẳm còn ngồi một người, không nhìn rõ mặt.

A Thủ và gã bán dạo vừa vào cửa, liền có hai tên Trung thống đến khám người. A Thủ sững người một chút, im lặng nhẫn nhịn quy trình ngoài dự tính này, anh thậm chí còn tự đưa súng vào tay người ta, rồi nhìn người trong bóng tối kia. A Thủ cuối cùng cũng nhận ra người đó: "Biền Mẫu, đang yên đang lành làm cái trò này làm gì? Vô Chỉ đâu?"

Giọng Biền Mẫu phẳng lặng không chút cảm xúc: "Vô Chỉ chết rồi, bị Hồ Lam giết."

A Thủ bàng hoàng, trên vẻ mặt vốn đã nặng nề lại dâng lên nỗi bi ai sâu sắc hơn.

"Mười học trò của Tu Viễn tiên sinh chỉ còn lại một mình cậu là người nhỏ tuổi nhất."

"Tôi muốn gặp Tiên sinh."

"Ông ấy bây giờ không gặp ai cả. Các phe phái của Kiếp Mưu đang tập trung về Thượng Hải, cậu bây giờ gặp ông ấy chính là hại ông ấy."

A Thủ nhìn Biền Mẫu trong bóng tối, anh không tin người này, ngay từ lúc vào cửa đã vậy, sự hoài nghi của anh gần như không hề che giấu: "Vậy sao Tiên sinh bảo chúng tôi mau chóng đến Thượng Hải?"

"Là trụ sở Trung thống bảo các cậu đến Thượng Hải, không phải Tu Viễn bảo các cậu đến Thượng Hải. Trong mắt các cậu chỉ có Tu Viễn, không biết các cậu và Tu Viễn đều đang làm việc cho trụ sở Trung thống sao?"

"Không phải." A Thủ nén giận, chưa từng có người Trung thống nào nhắc đến Tu Viễn với giọng điệu thiếu tôn trọng như vậy, "Vậy trụ sở Trung thống bảo chúng tôi đến Thượng Hải làm gì?"

"Làm một việc có lợi cho Tu Viễn tiên sinh, nghĩ rằng cậu sẽ là người tiên phong nhỉ?" Biền Mẫu dịu giọng.

"Xin cứ nói."

"Kiếp Mưu đã giành thắng lợi vang dội ở Trùng Khánh, trên quan trường chúng ta đại bại, các tổ chức ở khắp nơi cũng bị trận chiến ma quỷ này làm cho tan tác."

A Thủ im lặng lắng nghe, đây không phải tin tức mới.

Sau một hồi im lặng kéo dài, Biền Mẫu nói ra phần có giá trị thực sự: "Đã xác định, Kiếp Mưu gần đây muốn đến Thượng Hải. Thượng Hải, dù sao cũng không hoàn toàn là địa bàn của Kiếp Mưu hắn."

A Thủ vẫn im lặng, nhưng anh đã biết phần mà Biền Mẫu sắp nói tới.

"Giết hắn, đây là trận chiến cuối cùng giữa chúng ta và Kiếp Mưu." Biền Mẫu nói.

"Ý của Tiên sinh là gì?"

Im lặng. Hai tên Trung thống sau lưng A Thủ đặt tay lên khẩu súng bên hông.

Dù cùng một hệ, nhưng bầu không khí trong căn phòng này căng thẳng như muốn đông cứng lại.

A Thủ và gã bán dạo đi ra, cánh cửa lập tức đóng lại.

A Thủ nhìn bầu trời âm u, trời sắp sáng, trái lại càng tỏ ra đen tối hơn.

"Chiêu của Biền Mẫu liệu có thành không? Kiếp Mưu hình như là kẻ không thể giết chết được." Gã bán dạo hỏi A Thủ.

"Có một tên Cộng sản tên là Zero suýt chút nữa đã giết được Kiếp Mưu."

"Khi đó Kiếp Mưu còn chưa thành thế, cũng thường xuyên lộ mặt. Bây giờ, chúng ta có trốn sâu đến đâu, đều cảm thấy cái bộ xương khô sống đó đang nhìn chúng ta," A Thủ rùng mình, dường như thực sự cảm thấy đang bị Kiếp Mưu nhìn chằm chằm, "Không cách nào giết được." A Thủ vẫn luôn nhìn bầu trời u ám, dường như thẫn thờ, lại dường như đang suy nghĩ điều gì đó: "Không có lựa chọn. Tên Biền Mẫu này không cho chúng ta gặp Tiên sinh, chỉ bảo giết Kiếp Mưu. Tiên sinh bây giờ giống như bị chính người của Trung thống bắt cóc, tiền chuộc là mạng của Kiếp Mưu. Chỉ khi Kiếp Mưu chết, Tiên sinh mới có thể được trọng dụng trở lại... tất cả đều trông cậy vào chúng ta."

"Anh bây giờ cứ hay ngẩn người, trạm trưởng... đến cửa nhà rồi, muốn vào thăm vợ con không? Con trai bốn tuổi rồi nhỉ?"

A Thủ cất bước, tiếng bước chân đơn điệu vang lên trên mặt đường lát đá. Trên mặt A Thủ có một nụ cười khó coi: "Tôi vẫn chưa gặp nó. Nhưng không dám tới. Lúc này, tôi chỉ muốn Quân thống, Trung thống, người Nhật đều quên đi hai mẹ con đó. Tôi bây giờ đang nghĩ vì Tiên sinh mà buộc phải giết Kiếp Mưu, nhưng Kiếp Mưu chết đi thì có lợi ích gì cho cuộc kháng chiến trước mắt?"

Tiếng bước chân bên cạnh dừng lại. A Thủ phát hiện gã bán dạo đang nhìn mình với vẻ nghi ngờ và đề phòng. Anh khẽ nói: "Tôi biết không được nghĩ tới. Đôi bàn tay nhuốm máu, không có tư cách để nghĩ đến những chuyện đó."

"Không được nghĩ." Gã bán dạo nói, "Anh không được nghĩ, nếu muốn giữ mạng."

"Tôi sẽ không nghĩ nữa."

Họ khôi phục lại niềm tin trong lời cảnh báo đơn điệu dành cho nhau, gã bán dạo tiến lại gần người đồng đội cùng sống cùng chết với mình. Tiếng bước chân đơn điệu của họ lại vang lên trong con hẻm, họ đi tìm những người đáng tin cậy.

"Tiên sinh sắp đến Thượng Hải." Hồ Lam ngồi đó, nhìn Điện Thanh, Tranh Hoàng, Thuần Ngân và cả căn phòng đầy người của Quân thống.

Chuyện này có người đã biết, có người vừa mới biết, biết hay không biết cũng đều khiến biểu cảm của mỗi người đông cứng lại.

Hồ Lam lặng lẽ quan sát những biểu cảm đó, trong lòng rút ra ấn tượng về sự đáng tin và không đáng tin, rồi đánh dấu tích và gạch chéo trong lòng: "Trước khi Tiên sinh đến, tôi muốn một Thượng Hải tuyệt đối sạch sẽ."

Sạch sẽ có nghĩa là một cuộc thanh trừng và giết chóc khác. Thượng Hải lại chìm trong một trận mưa máu gió tanh.

Giết chóc. Một khách sạn tồi tàn, Quân thống bao vây từ hành lang, họ đến để giết người. Hồ Lam vẫn là người tiên phong, đặc biệt là trong lúc dọn đường cho Kiếp Mưu như thế này. Anh đạp cửa phòng, rồi lao mình xuống đất. Những viên đạn bay ra từ trong phòng lập tức khiến bức tường phía sau có thêm nhiều lỗ đạn. Hồ Lam nằm rạp dưới đất xả súng, càng nhiều người Quân thống tham gia vào đội ngũ xả súng, sự phun trào của đạn dược khiến một hành lang u ám sáng như ban ngày.

Giết chóc. Ở một con phố khác, đám Điện Thanh đang xả súng vào một chiếc xe hơi dừng bên đường, bóng người trong xe đang giãy giụa và co giật.

Hồ Lam từ góc phố bên kia đi đến, anh liếc nhìn thi thể trong xe, ném một quả lựu đạn vào trong, rồi bỏ đi. Bóng người khập khiễng này đã sắp trở thành tử thần của bến Thượng Hải. Hồ Lam khập khiễng đi về phía chiếc xe đến đón mình, anh ngày càng khập khiễng hơn, khập khiễng đến mức khiến chúng ta nhìn vào cảm thấy có chút hung ác. Số 34 đã đưa cái gì cho anh. Đối với Hồ Lam, bóng hình của số 34 không thể xua tan, hiện hữu khắp mọi nơi. Số 34 nói: "Cho cậu này." Hồ Lam lầm bầm, anh biết đây chỉ là ảo giác trong đầu mình, khi anh cận kề điên loạn thì phải giữ tỉnh táo trước mặt người khác. "Mặc kệ cậu là cái gì. Không cần." Hồ Lam lên xe, Điện Thanh lái đi. Vụ nổ diễn ra thảm khốc sau lưng họ.

A Thủ và gã bán dạo ở góc phố bên kia nhìn Hồ Lam lái xe đi, cũng nhìn chiếc xe đang nổ tung và bốc cháy đó.

"Lại đến muộn rồi."

"Đi tìm những người chưa chết." A Thủ thở dài, sải bước bỏ đi.

Gã bán dạo chạy theo sau A Thủ.

"Tiếp tục đào." A Thủ lầm bầm với chính mình, tự cổ vũ bản thân trong tuyệt vọng. Anh bàng hoàng nhìn bầu trời đen tối nhất trước lúc bình minh, tay nghịch miếng sắt nhỏ mà Zero để lại cho anh.

Bình minh, cửa cứ điểm của Quân thống mở ra, người bước vào đầy mùi khói súng, đầy mùi máu tanh.

Hồ Lam vừa đưa súng cho tay chân đến đón, vừa xoa bóp gân cốt đau nhức, mắt dán chặt vào một bóng hình hèn hạ đang lay động trong đám đông. Đó là kẻ mà số 34 muốn vạch trần bằng mạng sống còn sót lại — Lưu Trọng Đạt. Hắn khập khiễng nhận lấy súng của kẻ sát nhân để đem đi bảo dưỡng. Người ở đây coi thường hắn, hắn cũng chỉ biết làm tạp vụ qua ngày. Tranh Hoàng đá một cước vào cái mông chưa lành hẳn của Lưu Trọng Đạt. Lưu Trọng Đạt nhảy dựng lên, rồi quay đầu lại cười lấy lòng. Hồ Lam ghê tởm quay tầm mắt đi chỗ khác. Số 34 ở sau lưng anh, số 34 hiện hữu khắp nơi. Số 34 nói: "Cho cậu này." Hồ Lam gầm lên: "Cậu đã chết rồi! Có thể giống dáng vẻ của người chết một chút được không?!"

Điện Thanh, Tranh Hoàng, Thuần Ngân, tất cả người của Quân thống đều sững sờ nhìn sự mất kiểm soát của Hồ Lam.

Những giọt mưa đầu tiên rơi xuống giếng trời, rơi vào người mỗi người, khiến Hồ Lam trông như đang khóc. "Lại mưa rồi," vẻ mặt chán ghét của Hồ Lam có chút vặn vẹo, "Mẹ kiếp cứ mưa mãi." Hồ Lam khập khiễng rời đi, dưới sự chú ý của mọi người, dáng đi khập khiễng của anh càng trở nên nặng nề hơn.

54

Mưa đập vào cửa sổ đóng kín.

Zero đang đọc báo, bên cạnh đặt một chồng, là tất cả báo chí ở Thượng Hải mấy ngày nay.

Báo chí ở vùng bị chiếm đóng hầu như không có tin chiến sự, người Nhật hy vọng người Trung Quốc quên đi cuộc chiến tranh kéo dài đằng đẵng đó. Zero lật xem những trang giấy đầy rẫy sự ăn chơi trụy lạc và tô hồng thái bình, đối với anh giá trị duy nhất còn lại là những tin tức về ám sát và tập kích. Zero cuối cùng cũng tìm thấy điểm chú ý của mình, khi đám Hồ Lam đang nhào nặn ra những vụ giết chóc đầy xe đầy nhà, bài báo đó đã bị đẩy xuống cuối: "Án mạng bí ẩn ở Tô giới Pháp, thi thể trong quán cà phê mất tích; một nhóm thanh niên tập kích một ông lão, mang đi thi thể." Nội dung như vậy thậm chí còn không có lấy một tấm ảnh, "Toàn thân mặc đồ đen", "Hung khí là súng giảm thanh không rõ kiểu dáng" — những loại từ ngữ này là điểm nghi vấn duy nhất mà Zero có thể nhận ra, nhưng anh không thể xác định. Zero mệt mỏi xoa mắt, dường như lại nghe thấy số 20 nói: "Cậu chưa hoàn thành nhiệm vụ." Zero cười khổ, anh làm sao hoàn thành một nhiệm vụ mà chính mình còn không biết là nhiệm vụ gì?

"Mưa rồi mưa rồi! Lại mưa rồi!" Tào Tiểu Nam kêu lên bên ngoài, và tiếng bước chân cứ vang lên về phía này.

Trên mặt Zero bắt đầu ánh lên nụ cười quên đi phiền muộn: "Nếu mưa tạnh rồi, em sẽ làm gì?"

Tào Tiểu Nam xuất hiện ở cửa, cô suy nghĩ một giây: "Mưa tạnh rồi mưa tạnh rồi! Mưa tạnh rồi!" Giọng điệu đó như thể Thượng Hải đã mưa suốt một trăm năm cuối cùng cũng đã tạnh.

Zero mỉm cười, nhìn theo, nhất thời quên đi phiền muộn.

Tào Tiểu Nam rảnh rỗi đi lại, vui vẻ phàn nàn: "Em không biết làm gì cho hết thời gian nữa."

"Sao không đi trông bố em? Biết đâu ông ấy lại đang lén hút thuốc."

"Bố tự nhốt mình lại rồi. Trong thư phòng của bố." Không phải chế giễu, mà là thấy thú vị, "Trên thư phòng treo biển 'Dưỡng Tâm Trai', bên dưới viết 'Quân tử đừng quấy rầy', còn viết cả tiếng Anh tiếng Pháp là 'Xin đừng làm phiền', cứ như nhà chúng ta có nhiều người đến lắm vậy."

"Anh thật sự chưa từng thấy bố đọc sách."

"Lần trước sửa nhà ông ấy chuyển vào rất nhiều sách sẽ không bao giờ đọc... Ông ấy sang thư phòng bác Giản đi dạo một vòng, về là nói người thượng lưu thực sự đều đọc sách."

Zero cười toét miệng.

Tào Tiểu Nam nói: "Em vẫn là đi nấu bữa sáng cho anh thôi."

Zero kêu thảm: "Không cần! Em cầm dao thái rau, bố lại muốn đánh ngất anh lần nữa đấy!"

"Ông ấy không cố ý đâu. Lúc quay lại nhìn anh mắt ông ấy đờ ra, ông ấy không nói, nhưng hối hận muốn chết."

"Anh lại thấy ông già đó là không muốn anh ra ngoài làm mất mặt, nên mới cố ý làm vậy."

Điều này lại khơi gợi cảm hứng cho Tào Tiểu Nam: "Vậy anh có muốn ra ngoài làm mất mặt không?"

"Ý em là..."

"Chúng ta ra sân đi dạo, dầm mưa... ồ ồ, em sai rồi, bố nói chúng ta bây giờ là người thượng lưu, nên cái sân bên ngoài phải gọi là vườn hoa."

"Mình không có quần áo, cậu cũng..." Ling mặc bộ đồ ngủ, dù bộ này cũng chẳng tính là của cậu. Còn Cao Tiểu Nam vốn ít khi ra ngoài, dường như cũng chẳng cần loại trang phục nào khác ngoài đồ ngủ.

"Cậu không biết mình có bao nhiêu quần áo đâu. Cậu cứ mặc đồ của anh cả là được. Với lại, nếu ba nghe thấy câu này, ông ấy lại đánh ngất cậu rồi giẫm lên người cậu mà nói rằng: Người thượng đẳng thực thụ không bao giờ nói mình không có quần áo để mặc, chỉ nói là đang mặc cái gì thôi."

Cao Tiểu Nam lập tức mở tủ quần áo của Cao Liệt Vân ra lục lọi, đồ da, đồ lông, đồ vải lanh, đồ dạ, tất cả chất đống lên người Ling.

Ling nhìn đống đồ, với một người đã nhiều năm chật vật giữa lằn ranh sinh tồn và nghèo đói cùng cực, sự giàu có này khiến cậu thấy choáng váng.

Khi Ling và Cao Tiểu Nam bước ra ngoài, Cao Hồ Lô vừa từ bên ngoài trở về. Trong chiếc áo dài vải thanh, tay cầm chiếc ô giấy dầu màu đen, Cao Hồ Lô trông rất trầm mặc. Thấy hai người cũng chẳng chào hỏi, khiến ông ta trông hệt như một con chạch âm u trong ngày mưa.

Cao Tiểu Nam gọi ông ta: "Chú Hồ Lô!"

Hai bên gò má già nua của chú Hồ Lô nở ra hai đường rãnh, coi như là nụ cười: "Nhị thiếu gia, Tam tiểu thư."

Ling gần như vô lễ y hệt Cao Hồ Lô, cậu nhìn chằm chằm ông ta cho đến khi ông ta vào nhà. Cậu có thể nhìn ra sự mệt mỏi của một người cả đêm không chợp mắt, thậm chí cậu còn ngửi thấy một mùi vị chẳng lành nào đó. Mùi vị này đã đeo bám sau lưng cậu hơn mười năm nay như một bóng ma, nhưng Ling không dám tin vào trực giác của mình.

Cao Tiểu Nam dựng ngón tay lên tuyên bố: "Chú Hồ Lô già lẩm cẩm rồi!" Cô nhảy chân sáo vào màn mưa. Vì Ling đã mặc chiếc áo mưa Cao Liệt Vân để lại, cô liền không chút kiêng dè mà xoay ô, hất nước mưa lên đầy người Ling.

Ling đi theo em gái băng qua sân nhà mình, hay còn được giới thượng lưu gọi là khu vườn, cảm giác mới lạ như một kẻ nghèo khổ bước vào vườn bách thú vậy.

Cao Tiểu Nam nhảy nhót không ngừng, khiến bùn nước văng tung tóe bên mép bồn hoa. Những cây cối trong bồn nghiêng ngả, phần lớn đã héo úa, chẳng tìm thấy nổi một đóa hoa. Cao Tiểu Nam hỏi: "Được không? Khu vườn nhà họ Cao đấy!"

Ling hơi ngẩn người nhìn: "Thật sự rất được."

"Hoa nhà chúng ta định sẵn là không sống nổi. Bởi vì chẳng có người làm vườn nào trụ lại được quá nửa năm, tài xế cũng không trụ nổi, đầu bếp cũng không xong, ngay cả mụ già quét dọn giặt giũ cũng chẳng ở lại được."

"Tại sao?"

"Cái này thì cậu không hiểu rồi, ba đã tính toán với mình một bài toán. Người làm bình thường làm được nửa năm là đòi tăng lương, làm được một năm đến dịp lễ tết lại đòi lì xì. Ba nói cậu xem, thế này chẳng tốt sao, người ta làm năm tháng rưỡi, ba trả lương năm tháng, lại còn toàn thuê người với mức lương thời gian thử việc, quá tốt còn gì."

Ling nhìn khắp vườn cành khô lá úa: "Đúng là biết cách sống."

"Cứ đổi người là phải xới tung cả cái vườn lên, thế nên nhà ta có loại đất màu mỡ nhất Thượng Hải, chỉ là không mọc nổi hoa! Ha ha! Bây giờ dẫn cậu đi xem giàn mướp nhà ta, ba nói sắp tới chúng ta có thể được ăn món mướp tươi và rẻ nhất toàn Thượng Hải rồi! Nếu như chúng vẫn chưa chết."

Ling lách người một cái, vì phát hiện có bóng người đang lén lút nhìn vào cổng nhà họ Cao. Cao Tiểu Nam cũng lách người theo, khiến góc nhỏ này trở nên chật chội khi cả hai cùng nấp. Ling hỏi: "Cậu trốn cái gì?"

"Là tìm mình đấy! Cậu trốn cái gì?"

Người Do Thái Yakov đứng ngoài cổng nghển cổ nhìn, và đã trông thấy Cao Tiểu Nam. Ông ta bắt đầu cúi chào, vái lạy, hôn gió với Cao Tiểu Nam, một chuỗi động tác kịch câm đầy khoa trương.

Cao Tiểu Nam đau đầu, hoa mắt, phát sốt, sợ mưa, cũng đáp lại bằng một chuỗi động tác kịch câm tương tự.

Ling kinh ngạc nhìn.

Yakov cuối cùng cũng thất bại, cài cái gì đó lên cổng nhà họ Cao rồi lủi thủi quay lưng đi, dáng vẻ liêu xiêu.

Ling bước tới, lấy cả bó hoa tulip trên cổng xuống, nhìn tấm thiệp bên dưới. Chẳng viết chữ nào, một trái tim bị bắn xuyên, nửa còn lại rơi xuống dưới. Yakov cố tình thêm vào những vết máu và giọt máu đậm đặc để thể hiện sự đau khổ của mình, thậm chí còn vẽ cả hình ống dẫn. Ling gãi đầu, nhíu mày: "Gã này tâm lý không được bình thường cho lắm. Vẽ cái thứ này mà cũng... máu me be bét, giống như hình vẽ giải phẫu vậy!"

"Đúng thế, đúng thế! Ông ta là người Do Thái gốc Pháp, trước học y giờ đi cho vay nặng lãi đấy." Cao Tiểu Nam rút một bông tulip cắm lên áo Ling, "Bây giờ trong vườn nhà ta có hoa rồi."

Ling mỉm cười: "Cầu hôn à?"

Cao Tiểu Nam nói lảng sang chuyện khác: "Một bông trông đẹp biết bao! Lần nào cũng tính bằng cân. Ba nói, loại trọc phú, không biết chừng mực chính là trọc phú."

"Ba không đồng ý?"

Cao Tiểu Nam vừa đá nước mưa vừa bước đi: "Ông Cao nhị, anh muốn gả em gái mình đến một nơi mà anh chưa từng đặt chân tới sao?"

Mặt Ling lập tức xị xuống: "Bạn học Cao Tiểu Nam, tôi là anh hai của cô. Anh hai có chuyện muốn nói với cô."

"Nói đi, nói đi."

"Thực ra, cô không thích một gã vẽ tình yêu thành hình giải phẫu như thế, tôi rất vui. Thực ra, có người theo đuổi mà chúng ta không gả, đó là điều thỏa mãn hư vinh của anh hai cô nhất. Nhà họ Cao có báu vật mới lớn mà. Nhưng mà... nói đi cũng phải nói lại, cô có bạn trai chưa?"

Cao Tiểu Nam cười như không cười: "Hì hì."

Ling thở dài: "Chưa có. Nếu có thì cô cười sẽ không có tiếng đâu, không cần phải phát ra cái âm thanh như bị ma ám thế này."

"Hừ hừ."

"Cô hừ hừ tôi vẫn phải hỏi. Tôi sẽ không nói chuyện này với cô như ba. Cô sẽ thích kiểu người thế nào?"

Cao Tiểu Nam ngẩn người một chút, quả thực, Cao Thuận Chương sẽ không bao giờ bàn chuyện này với cô như vậy.

"Cô không còn nhỏ nữa. Một cô gái lớn thế này không nên sống cùng một ổ những kẻ khốn nạn mang họ Cao. Ừm, tôi nói kẻ khốn nạn, thực ra tôi là kẻ khốn nạn nhất nhà họ Cao. Không nói chuyện này nữa, cô nên có cuộc sống của riêng mình. Cơ thể cô không được tốt..."

"Không có không tốt. Là các người thần kinh quá nhạy cảm thôi."

"Được, không có không tốt. Nhưng cô sẽ tìm được một người như vậy, cô quan tâm anh ta, yêu thương anh ta, không giống như cách cô quan tâm yêu thương chúng tôi. Anh ta quan tâm cô, yêu thương cô, cũng không giống cách chúng tôi quan tâm yêu thương cô. Đây chỉ là điều cơ bản nhất thôi. Hai người giao lưu, không phải là kiểu nũng nịu làm nũng như với anh hai. Đó là sự giao lưu thực sự bình đẳng, cùng gánh vác, cùng khám phá. Hoặc không giao lưu, hai người nhìn nhau cũng là giao lưu, hoặc không nhìn, chỉ cần ngửi thấy mùi hương của đối phương cũng là giao lưu... Đó là một sự thỏa mãn. Cô biết không? Con người ai cũng có khiếm khuyết. Tôi có khiếm khuyết, khiếm khuyết của tôi cần một sự nghiệp để bù đắp, còn khiếm khuyết của cô cần một người để lấp đầy."

"Tại sao anh cần một sự nghiệp còn em lại cần một người?"

"Bởi vì," Ling bắt đầu nói lảng sang chuyện khác, "ý là cô cũng có lúc không hài lòng đúng không? Ý là..."

Cao Tiểu Nam cười không tiếng động: "Phải giống như anh và anh cả ấy."

"Cái gì?"

"Người em thích, anh ấy sẽ giống như anh và anh cả vậy."

"Tôi, tôi, tôi với anh cả có điểm nào giống nhau?" Ling lắp bắp vì bị hỏi bất ngờ.

"Giống chứ! Giống hệt nhau luôn! Anh không thấy sao? Anh và anh cả, giống như... vốn là một cây nến, phụp một cái, bẻ đôi thành hai mẩu nến, rồi đi tìm ngọn lửa của riêng mình... rồi cũng chẳng biết tìm thấy gì, tóm lại là tìm thấy rồi. Sau đó, chẳng nghĩ ngợi gì, cứ thế mà cháy... mỗi người soi sáng một căn phòng."

"Cách ví von hay đấy." Ling cười khổ, trong đầu cậu chợt lóe lên vài tia sáng. Ling trẻ tuổi nói: "Tôi muốn cái tên của cô. Nó giống cái tên của một nhà cách mạng." Ling trước mặt Shan-Si nói: "Tôi đi giết Jie-Mou, là vì tôi muốn cái chết của mình có chút giá trị. Bây giờ gia nhập các người, tôi muốn sống có chút giá trị." Twenty nói: "Anh chưa hoàn thành nhiệm vụ!" Ling chợt chấn động mạnh, em gái đang nhìn cậu bằng một ánh mắt kỳ lạ. Ling cố gắng tỏ ra mình đang nghe, hơn nữa còn rất rõ ràng: "Ừm, mỗi người soi sáng một căn phòng."

Cao Tiểu Nam nhún vai: "Dù sao thì, chính là kiểu như anh và anh cả vậy... tìm thấy gì là lao đầu vào đó. Các người đều như thể chỉ còn một ngày để sống, trong một ngày đó còn phải làm nốt một vạn việc còn lại. Các người không có thời gian để nghĩ xem ăn gì mặc gì, hầu hết mọi việc trong đời người đều bị các người coi là phù phiếm, thực ra chúng vốn dĩ đã là phù phiếm rồi. Các người không giống bất kỳ người đàn ông nào em từng gặp, các người biết mình phải đi đâu, hơn nữa dù thế nào cũng phải đi, các người... không thế tục." Cô tiện tay cắm cả bó hoa tulip mà Yakov tặng lên giàn mướp của Cao Thuận Chương.

Ling cười khổ, đang suy nghĩ cách diễn đạt, cuối cùng dùng cách trực tiếp nhất: "Cô biết không? Cái loại người mà cô nói ấy, chẳng biết lo cho gia đình đâu. Chúng tôi hy vọng, không, là cô nên thích, một người đàn ông biết lo cho gia đình hơn mấy kẻ khốn nạn nhà họ Cao cộng lại."

"Giống cái này sao?" Cao Tiểu Nam chỉ vào bó hoa tulip trên giàn mướp.

Ling cười khổ đến ê răng, bước ra xa hai bước định tìm cách nói, nhưng đột nhiên phát hiện Cao Thuận Chương đang xuất hiện bên cửa sổ tầng hai, đang ngậm một điếu xì gà đầy vẻ vênh váo, tức giận chỉ tay vào cậu, ý bảo là mày lại ra ngoài làm mất mặt tao đấy à. Ling xịu xuống.

Cao Tiểu Nam cũng phát hiện ra Cao Thuận Chương, cô kêu lên: "Lại bị ông ấy tìm thấy rồi!"

Cao Thuận Chương bỏ điếu xì gà xuống, biến mất khỏi cửa sổ một cách nhanh chóng.

55

Ba người nhà họ Cao ngồi quanh bàn ăn.

Không còn người làm, cơm nước là đặt từ nhà hàng, Cao Hồ Lô đang lấy chúng ra từ hộp cơm.

Không có xì gà, Cao Thuận Chương buồn bã ngậm một mẩu bánh quy trong miệng.

Cao Tiểu Nam cười trộm, đá Ling dưới gầm bàn.

Cao Thuận Chương ho khan, tuy không nhìn Ling nhưng chắc chắn là đang nói với Ling. Với Cao Hồ Lô ông ta cũng chẳng bao giờ làm bộ làm tịch thế này.

"Gia môn bất hạnh, tao sinh ra một thằng con đáng bị đánh."

Ling đành phải ho theo, Cao Tiểu Nam cũng bắt chước ho.

Cao Thuận Chương dùng tiếng ho lớn hơn để áp chế: "Toàn thân đầy vết thương mà cũng gần như khỏi hẳn rồi đấy."

Ling đành nghiêm giọng: "Cảm ơn ba."

Cao Tiểu Nam nói: "Đó chẳng phải là chuyện tốt sao, ba?"

Cao Thuận Chương trợn mắt: "Tốn rất nhiều tiền!"

Cao Tiểu Nam lại nói: "Cao Nhị chẳng phải là do Diêm Vương phái tới đòi nợ sao? Lại trả lại được chút tiền, ba phải vui mới đúng chứ!"

Cao Thuận Chương lại nhét mẩu bánh quy vào miệng thêm vài cái, cuối cùng hiểu ra, nếu để ý đến lời xen vào của Cao Tiểu Nam, ông ta sẽ không bao giờ nói hết được điều mình muốn nói. Thế là hai con ngươi ông ta đảo đảo lên trần nhà: "Anh cả mày không chừng ngày nào đó sẽ về."

"Câu này ông ấy nói năm năm rồi, anh hai đừng sợ." Cao Tiểu Nam an ủi Ling.

"Mày ở chỗ của nó, cũng không thể cứ chiếm tổ của chim khách mãi được."

Ling nhìn bàn ăn cười khổ.

Cao Tiểu Nam cười hì hì: "Rồng sinh chín con, ba nhà ta một hơi sinh ra cả chim khách lẫn chim cu."

"Muốn có địa vị trong cái nhà này à? Đơn giản lắm, giống như anh cả mày ấy, khoe cái số tiền mày kiếm được ra. Nhà họ Cao không tiếp kẻ bạch đinh. Cái từ bạch đinh này nghĩa là người không kiếm ra tiền đấy."

Ling cười khổ.

Cao Tiểu Nam giải thích: "Bạch đinh là người không biết chữ mà ba? Với lại, con tính là người kiếm ra tiền được không?"

Cao Thuận Chương không nhịn nổi nữa: "Mày là con gái phải đi lấy chồng! Gả đi rồi, vốn liếng cũng thu về được rồi!"

"Ba nỡ sao?"

Trợn mắt, nản lòng. Cao Thuận Chương không nỡ, không nỡ thì đành trút giận lên Ling: "Chỗ ở thì cho mày ở đấy. Nhưng ăn thì sao? Ăn không ngồi rồi à?"

Ling cười khổ, nhìn chân bàn.

Cao Tiểu Nam cổ vũ: "Anh cứ cười ha ha đi, ha ha một tiếng. Ông ấy đợi anh về hơn mười năm rồi, cuối cùng cũng đợi được ngày có thể ngồi lên đầu anh đấy."

Ling cười còn khó coi hơn khóc: "Ha ha."

"Cười cái gì mà cười!" Cao Thuận Chương ấn cái đầu vốn đã thấp đến không thể thấp hơn của Ling xuống thêm chút nữa, "Đi làm đi!"

Ling kinh ngạc ngẩng đầu.

Cao Tiểu Nam cũng kinh ngạc ngẩng đầu: "Ba, ba định giao gia nghiệp cho anh hai à?"

"Tao chê phá sản chưa đủ nhanh à? Tìm đại chỗ nào đó mà kiếm cơm đi!"

Ling ngơ ngác ngồi đó.

Ling ngơ ngác ngồi đó, không phải ngồi bên bàn ăn, mà là ngồi trong xe của Cao Thuận Chương.

Tài xế, Nail. Đang gõ gõ lên vô lăng.

Người bên ngoài ra ra vào vào, Ling gần như phân biệt được ai thuộc Quân thống, ai thuộc Trung thống, ai thuộc Nhật Bản, hoặc chẳng thuộc phe nào cả. Ling bây giờ, mặc âu phục chỉnh tề.

Cao Hồ Lô ngồi bên cạnh, con chạch đen này đang giải thích không chút cảm xúc: "Lão gia nói tìm việc, tôi liền đi tìm việc. Lão gia nói ông ấy không thể tìm việc, ông ấy có thân phận, tìm toàn là việc quá tốt, tôi tìm mới tìm được việc nhàng nhàng. Tôi liền tìm được việc ở đây... Nhị thiếu gia, đừng nhìn bên đó, là bên này."

Xe dừng trước một tòa nhà kiểu Tây: Thương hội Hưng Thượng Hải. Ling ngơ ngác nhìn.

"Nhị thiếu gia, anh đã muộn giờ rồi."

Trên mặt Ling không chút biểu cảm: "Tôi mấy giờ tan làm?"

Cao Hồ Lô trả lời không đúng trọng tâm: "Anh sáu giờ rưỡi tan làm, nhưng thường là tám giờ rưỡi. Nhị thiếu gia, việc này anh về muộn không sao, nhưng nhất định phải đến sớm, người tôi tìm bảo là phải nói trước lời khó nghe."

Ling ngơ ngác xuống xe, đứng bên cạnh xe như một đứa trẻ bị bỏ rơi.

"Lão gia nói là lần cuối, sau này sẽ không dùng xe đưa đón nữa."

Ling ngơ ngác đứng trong làn khói xả của ô tô.

Tầng hầm thấp ẩm ướt của Thương hội Hưng Thượng Hải, những thùng hàng lớn nhỏ, những chiếc xe đẩy ra ra vào vào, những gã thô lỗ quát tháo om sòm.

Cấp trên trực tiếp của Ling đang nổi giận, vì Ling đến muộn cũng vì bộ dạng quá bảnh bao của cậu: "Mày tưởng mày đến đây làm gì? Mày tưởng mày là con nuôi hay con rể ở rể của hội trưởng Jian à? Mày là thằng xách túi!" Một chiếc túi da cũ kỹ nhét vào tay Ling, trong khe hở lộ ra những lá thư không biết từ đâu tới và sẽ đi về đâu, "Thằng xách túi là thằng chạy việc! Thằng đưa thư! Thằng sai vặt! Thằng sai vặt mà ăn mặc như vũ công thế kia làm gì? Mày tưởng con gái hội trưởng Jian sẽ coi trọng mày à?"

"Tôi, không có quần áo để mặc." Ling nói.

Cấp trên túm lấy cổ áo Ling: "Thế này gọi là không có quần áo để mặc à? Nhà mày mở tiệm may hôm qua phá sản rồi à?"

Ling đành im lặng.

Cấp trên đẩy Ling ra: "Cái mặt đưa đám thế kia làm gì? Hội trưởng đang gọi người đấy! Đi đi, cười lên!"

Trong hành lang bên ngoài những văn phòng được trang trí tinh xảo, Ling đứng một lúc, chủ yếu là để gương mặt mình lộ ra nụ cười của kẻ dưới đối với người trên, rồi đi về phía văn phòng gần nhất.

"Xin hỏi..." Ling nghẹn lời, người trong phòng lại chính là Jian Ling-Lin, người từng diễn cùng cậu một vở kịch trên ngọn núi ở Yan'an.

Jian Ling-Lin đang dựa vào bàn làm việc trang điểm, không định quay đầu lại cũng không định trả lời bất cứ câu hỏi nào, rực rỡ sắc màu đặt toàn bộ sự chú ý vào chiếc gương.

Ling đứng ở cửa, cảm giác không gian và thời gian hỗn loạn in hằn trên mặt, trước mắt lướt qua vẻ mặt phẫn nộ của Ling-Lin: "Không phải nhà của Juliet! Là nhà tôi! Nhà của Ling-Lin! Thượng Hải!"

Một nhân viên kéo Ling ra, vẻ mặt nghi ngờ: "Anh tìm phó hội trưởng?"

Jian Ling-Lin vẫn không hề quay đầu lại.

"Phó hội trưởng?"

"Phó hội trưởng vừa mới đến để kế thừa gia nghiệp, tôi nghĩ anh không phải tìm cô ấy chứ!?"

Một nhân viên khác đứng trước cửa văn phòng khác hỏi: "Hội trưởng hỏi thằng xách túi đến chưa."

"Đến rồi đến rồi. Chính là nó." Nhân viên trước đó chợt hiểu ra, đẩy Ling sang.

Nhân viên kia đưa vào tay Ling một phong thư: "Gửi nhanh cho phó hội trưởng!"

Ling lại kinh ngạc nhìn cửa phòng Jian Ling-Lin, nếu đã gần đến mức này, việc gì phải đến lượt cậu.

Nhân viên kia rất tâm lý và hám danh lợi quát: "Là phó hội trưởng thực sự quản lý đấy! Phó hội trưởng Cao!"

Ling rơi vào trạng thái ngơ ngác trong sự ngơ ngác.

Nhân viên kia đẩy Ling ra tận cửa lớn: "Đi hết con phố này, rẽ trái, lại đi hết, vào trong ngõ, đi đến tận cùng, đều là nhà lớn. Mở mang tầm mắt đi! Số 109. Đi đi, nhanh lên."

Ling đi trong màn mưa, kẹp chiếc túi lớn. Theo lời nhân viên kia, sau một hồi vòng vèo, cậu đi vào một con ngõ, ở cuối ngõ phân biệt phương hướng. Nếu Ling đi qua đây thêm vài lần nữa, đáng lẽ phải nhận ra nơi này rất gần nhà mình. Ling lầm bầm: "Nhà lớn... mở mang tầm mắt rồi... số 109." Cậu phân biệt số nhà, tìm kiếm cái số 109 quỷ biết là ở đâu. Một người ngoại quốc ủ rũ đi lướt qua cậu, nếu Ling không bận rộn nhận diện đường đi đến thế, đáng lẽ phải nhận ra đó là Yakov, kẻ mỗi ngày đều đến cổng nhà cậu đóng vai kẻ si tình. Nếu cậu không mơ hồ đến thế, đáng lẽ phải nhận ra đây đã sắp đến cổng nhà mình rồi. Ling cuối cùng cũng đứng trước cổng một ngôi nhà lớn, trên cổng sắt cắm một bó hoa tulip. Ling nhìn tấm hình tỏ tình có thể dùng để học giải phẫu kia, rồi nhìn Yakov đang liêu xiêu đi trong màn mưa. Trong sân hay còn gọi là khu vườn của giới thượng lưu, tài xế mới Nail đang đứng ngẩn người nhìn bồn hoa và giàn mướp của Cao Thuận Chương.

"Số 109." Ling trông như sắp nổ tung.

Cao Hồ Lô đang cầm cái chổi lông gà phủi bụi lung tung thì Ling kẹp cái túi lớn đi vào. Là người gần như mới chia tay không lâu, Cao Hồ Lô ngạc nhiên không hiểu nổi: "Nhị thiếu gia tan làm rồi?"

"Đang đi làm. Ba tôi đâu?"

"Dưỡng Tâm Trai."

Ling sải bước, mang theo giận dữ và phẫn uất, suýt chút nữa đâm vào Cao Tiểu Nam vẫn còn chút ngái ngủ.

Cao Tiểu Nam ngơ ngác nhìn cậu một cái, ngay lập tức vui vẻ: "Thật tốt... tốt nhất là ngày nào anh cũng tan làm sớm thế này."

Ling tức giận xua tay, lao thẳng vào thư phòng của Cao Thuận Chương.

Đúng như Cao Tiểu Nam mô tả, cửa phòng đóng chặt, bên trên có tấm biển Dưỡng Tâm Trai, nét chữ Lệ và Thảo cổ kính của câu "Quân tử chớ làm phiền" được phối với nhau một cách cực kỳ bất hòa, cộng thêm tiếng Anh và tiếng Pháp "Vui lòng không làm phiền".

Ling gõ cửa, hay nói đúng hơn là đập cửa.

Trong phòng truyền ra một giọng nói: "Đừng làm phiền tao!"

"Tôi là thằng xách túi đây!"

Cao Thuận Chương trong phòng lập tức bình tâm lại, qua cánh cửa cũng có thể nghe thấy giọng điệu hả hê của ông ta: "Vào nhanh."

Ling vào phòng. Tức giận đặt bức thư lên bàn, rồi tức giận nhìn những bộ sách lớn như "Tứ khố toàn thư" trên giá, thứ đó trông giống như bức tường trang trí của Cao Thuận Chương.

Cao Thuận Chương mở phong thư mà Ling đã đi bộ 5km trong mưa để gửi, lấy mảnh giấy bên trong ra nhìn một cái, cười khúc khích như một con rùa già: "Lão già này."

Ling sắp nổ tung, nhưng Cao Thuận Chương vênh váo động ngón tay với cậu: "Mài mực đi."

"Dùng bút máy được không?"

"Lão già họ Jian dùng bút lông! Người thượng đẳng đều dùng bút lông!"

"Cả đời này tôi đã thấy ông viết bút lông bao giờ chưa? Ông xem chữ người ta rồi thì đừng viết nữa có được không?" Chữ của Jian Zhi-Yi là kiểu chữ tiểu khải ngay ngắn, nội dung bên trên cũng là nguyên nhân khiến Ling nổi giận: Tối nay ăn gì?

Cao Thuận Chương cười như không cười: "Cũng đúng. Vậy tao đọc cho viết. Này, nhìn tao, ghi nhớ cho kỹ."

Ling trừng mắt nhìn ông ta.

"Phiền phức vô ích. Cua lông ăn kèm rượu thanh tửu là khá nhất. Mày không uống rượu lũ Nhật, tao mang rượu Nữ Nhi Hồng qua. Ghi nhớ cho kỹ, quan trọng lắm, không được sai một chữ."

"Nhà ta không có điện thoại sao?" Ling không cần ngẩng đầu cũng có thể nhìn thấy chiếc điện thoại bóng loáng trên bàn.

"Người thượng đẳng không dùng điện thoại."

"Ồ." Ling quyết định rời đi, nếu không rời đi cậu sẽ bị tức chết mất.

"Mày là người thế nào? Là con trai tao à?"

Ling im lặng.

"Mày là thằng xách túi. Là thằng chạy việc, là thằng sai vặt, thằng sai vặt thì nên làm thế nào? Chút chuyện vặt vãnh này mà mày là đồ khốn nạn cũng không làm nổi, còn cần ba mày cầm tay chỉ việc à?"

Ling quay người, uốn lưng thành hình cánh cung: "Ông chủ còn dặn dò gì nữa không?"

"Người bán khoai nướng ở bến Thượng Hải đều có thể gọi là ông chủ. Thế nên mày phải gọi là hội trưởng, phó hội trưởng, phó hội trưởng Cao."

"Phó hội trưởng Cao còn dặn dò gì nữa không?"

"Hết rồi. Đi làm cái việc của mày đi."

Ling thẳng người dậy, quay lưng, cố gắng quên đi sự nhục nhã, cố gắng giả vờ như không nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của Cao Tiểu Nam.

Cao Thuận Chương nói với bóng lưng của Ling: "Mày nhớ cho kỹ, từ nhỏ mày đã ngưỡng mộ những kẻ làm việc lớn, những kẻ chỉ sau một đêm công thành chiếm đất, xưng vương xưng bá đó mới là trọc phú thực sự, là trọc phú giẫm lên đầu người khác! Tiền của ba mày là mồ hôi nước mắt tích góp từng xu một, ba mày chỉ tự mua vui cho mình và con trai! Thế nên ba mày vĩnh viễn không phải là trọc phú. Tiểu Nam, đừng quan tâm."

Cao Tiểu Nam không cam lòng làm mặt quỷ với cha.

"Con không còn ngưỡng mộ những người đó nữa rồi." Ling mở cửa, rời đi, khẽ lẩm bẩm.

Ling đóng cửa nhà trong màn mưa, rời khỏi nhà mình trong màn mưa. Cậu xoa xoa mặt, rất nhanh nở một nụ cười khá ấm áp. Với những nỗi nhục nhã cậu từng trải qua, điều này tính là gì chứ. Dù sao thì, trò đùa của Cao Thuận Chương vẫn xen lẫn những lời dạy bảo chân thành và sự ấm áp mong manh. Ling đã gần bốn mươi không phải là người không có khả năng thấu hiểu. Ling mỉm cười, sải bước đi làm công việc xách túi.

Trong sân sau lưng Ling, Nail đang cầm xẻng xới đất.

Trong văn phòng Thương hội Hưng Thượng Hải, Jian Zhi-Yi đang ký và xem những bảng biểu, tài liệu không hồi kết.

Ling đã ướt sũng, Ling ướt sũng đang đọc lại: "Phiền phức vô ích. Cua lông ăn kèm rượu thanh tửu là khá nhất. Mày không uống rượu lũ Nhật, tao mang rượu Nữ Nhi Hồng qua. Ghi nhớ cho kỹ, quan trọng lắm, không được sai một chữ."

Jian Zhi-Yi "ừm" một tiếng, tỏ vẻ ngạc nhiên, vì câu cuối cùng đó. Và tất cả những điều này đều được Jian Zhi-Yi coi là sự nghiêm túc: "Rất tốt. Anh mới đến à?"

"Sáng nay chín giờ đến, muộn nửa tiếng."

"Nhớ tăng lương cho cậu ta, tôi mong người nước mình ai làm việc cũng nghiêm túc như thế này." Giản Chấp Nhất nói với thư ký, rồi lại vùi đầu vào đống tài liệu.

Zero thức thời lui ra ngoài, không ngờ vừa ra khỏi cửa đã đụng mặt một người phụ nữ. Zero không còn đường nào để trốn.

Giản Linh Lâm hơi kinh ngạc: "Anh, anh, anh, anh, anh?"

Zero cam chịu cười khổ: "Lý Văn Đỉnh."

Một nhân viên từ văn phòng Giản Chấp Nhất đuổi theo, chẳng hề nể nang mà hét lớn: "Người xách túi lớn kia, chờ đó!"

Zero sắp nghẹn chết, mà phản ứng của Giản Linh Lâm còn khiến anh suýt chút nữa là nghẹn chết thật. Cô đi thẳng qua người Zero, cô muốn đến văn phòng của Giản Chấp Nhất, chỉ đi đến cửa rồi hét lớn về phía Giản Chấp Nhất đang không nhìn thấy mình: "Con tan làm rồi! Bố, con dùng xe của bố nhé!" rồi xoay người. Lúc cô xoay người, Zero đang lẩm bẩm trong lòng, không biết nên nhân cơ hội này chuồn đi để Giản Linh Lâm tưởng là ảo giác, hay là cứ đứng đây chịu trận. Zero còn chưa kịp quyết định, Giản Linh Lâm đã dùng túi xách đập vào vai anh: "Tôi tan làm rồi, tôi có việc gấp. Lý Văn Đỉnh, xin lỗi nhé, mai chúng ta nói chuyện sau." Sau đó cô lắc lắc túi xách rồi đi mất.

Zero trố mắt nhìn, cho đến khi một nhân viên lấy phong bì chọc vào xương sườn anh: "Này này, cái này đưa cho Phó hội trưởng. Đi nhanh đi."

"Phó hội trưởng Tào?"

"Phó hội trưởng Mã." Nhân viên nhìn biểu cảm của Zero rồi nói, "À, tiện thể nói luôn, tính cả người vừa đi thì chúng ta có mười hai vị Phó hội trưởng." Anh ta lại cẩn thận nhìn Zero một cái. Rõ ràng, Zero đã bị anh ta làm cho choáng váng hoàn toàn. Anh ta đành phải đẩy Zero ra cửa, chỉ đường cho anh: "Đi đến cuối con phố đó, rẽ trái, lại đến cuối đường, đi vào ngõ, đi đến cuối cùng lại là một dinh thự lớn. Lại được mở mang tầm mắt rồi nhé, tôi còn ghen tị với anh đấy. Số 193, Phó hội trưởng Mã. Đi nhanh lên."

Zero nhìn một người cũng đang xách túi lớn vừa đi ngang qua mình. Người ta ăn mặc không bằng anh, nhưng người ta đẩy xe đạp, khoác một chiếc áo mưa nhựa, đạp hai bước, trông vô cùng oai phong rồi phóng đi mất.

Nhân viên trừng mắt nhìn Zero: "Nhìn cái gì mà nhìn? Đó là nhân viên cũ. Anh phải chuyển tất cả đồ cần giao đến đúng nơi, đúng giờ trong suốt cả tuần mới được. Lỡ anh cuỗm đồ chạy mất thì sao?"

Zero nhìn chiếc xe đạp đang đi xa trong màn mưa sương, rồi bước chân vào trong mưa.

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Lan Hiểu Long