Chủ Tiệm Vạn Giới Của Giới Phù Thủy Anh

Lượt đọc: 693 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 106
Chuyện cũ của Hagrid

❊ ❊ ❊

Sáng sớm ngày hôm sau, trong giờ giải lao, Harry kể cho Leon nghe việc Dobby lại đến tìm cậu vào tối qua. Nó vẫn cứ khăng khăng muốn cứu cậu, nhưng lại chẳng chịu nói lý do tại sao.

Xem ra Harry xui xẻo lại phải tốn thêm thời gian dây dưa với Dobby rồi, Leon chỉ biết bày ra vẻ mặt "lực bất tòng tâm".

Sau giờ học buổi trưa, Leon đeo túi đựng những cuốn sách mà cha cậu mới gửi đến, đi về phía bìa Rừng Cấm. Wolf đã đợi sẵn ở đó. Ngoài những cuốn sách lần trước, trong túi của Wolf còn có một chiếc hộp gỗ được đóng kín mít.

"Đây là cái gì?" Leon tò mò hỏi.

"Cảm ơn cậu vì những cuốn sách, đây là một cây Mandrake hoang dã trưởng thành mà tôi thu thập được. Nay xin tặng lại cho cậu. Cái hộp này do Betty làm, chỉ cần không mở ra, cây Mandrake có thể sống trong trạng thái ngủ đông ở bên trong suốt một năm." Trên gương mặt sói của Wolf lộ ra một nụ cười thuần khiết.

Nhìn nụ cười ấy, Leon biết mình không thể từ chối lòng tốt của nó. Nhưng món quà này quá đỗi quý giá, nếu cứ thế nhận lấy, lương tâm cậu sẽ không yên.

Thế là Leon lục lọi trong chiếc túi không gian mang theo bên người, lấy ra một chiếc mặt dây chuyền to bằng ngón tay đưa cho Wolf. Đây là món đồ Leon làm ra trong lúc luyện tập "Mao Sơn Đạo Kinh" cách đây ít lâu.

"Đây là gì? Tôi có thể cảm nhận được sức mạnh ma pháp?" Wolf dùng móng vuốt nhận lấy mặt dây chuyền từ tay Leon rồi hỏi.

"Đây là quà tặng cho cậu, cảm ơn cậu thời gian qua đã luôn giúp tôi chuyển đồ và nhắn tin cho Betty và những người khác." Trước đây, việc trao đổi vật tư giữa Leon và Betty đều thông qua Wolf, dù sao thì trình độ hiện tại của Leon vẫn chưa thể truyền vật thật qua "Giấc mơ ngọc lục bảo".

Trên mặt Wolf lộ vẻ tán đồng. Thấy vậy, Leon nói tiếp: "Đây là bùa hộ mệnh tôi chế tạo từ răng độc và nọc độc của Nhện tám mắt. Nó có thể tạo ra một làn khói xanh trong phạm vi mười mét quanh cậu, giúp che giấu khỏi sự dò xét của hầu hết các loại ma pháp. Mỗi ngày dùng được ba lần, mỗi lần duy trì một phút."

"Nghe có vẻ hữu dụng đấy, dùng để bảo toàn tính mạng thì rất tốt. Cảm ơn cậu. Tôi sẽ về nhờ Nhân Mã làm cho một sợi dây chuyền để đeo nó lên cổ." Sau khi cảm ơn Leon, Wolf đeo sách mới và bùa hộ mệnh, quay trở vào Rừng Cấm.

Chia tay Wolf, Leon đang trên đường quay về thì bất ngờ thấy Harry và Ron đang đứng trước cửa túp lều của Hagrid.

"Hai cậu làm gì ở đây thế?" Leon tò mò hỏi.

"Chúng mình nghe mấy anh chị khóa trên nói, hai ngày nay trong túp lều cứ truyền ra tiếng khóc. Chúng mình hơi lo cho Hagrid nên đến xem sao." Harry đáp.

Chuyện gì có thể khiến một ông lão 60 tuổi như Hagrid khóc lóc suốt mấy ngày liền? Leon có chút hiếu kỳ. Cậu liền bảo với Harry: "Để tớ cùng vào thăm ông ấy, dù sao ông ấy cũng là người tốt."

Harry bước lên bậc thềm gõ cửa vài cái. Cửa mở, Hagrid xuất hiện với đôi mắt đỏ hoe, thoang thoảng mùi rượu: "Mấy nhóc con đến đây làm gì thế?"

"Nghe nói hai ngày nay tâm trạng ông không tốt, nên chúng cháu đến thăm ông." Harry nói.

"Được rồi, vào đi, ta nghĩ các cháu có thể vào uống chút trà." Nói đoạn, Hagrid mời ba người vào nhà. Trên bàn đặt một chai rượu Whisky Lửa uống dở, ông cất chai rượu vào tủ rồi bưng từ bên lò sưởi ra một đĩa điểm tâm và một ấm trà hồng.

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Biết đâu chúng cháu có thể giúp được ông." Leon nhận chén trà Hagrid rót rồi hỏi.

Nghe câu hỏi của Leon, Hagrid như bị chạm đúng nỗi đau, nước mắt lại trào ra: "Aragog của ta chết rồi."

Leon nghe xong câu này thì cả người cứng đờ, nhưng may là không ai phát hiện ra. Lúc này Harry hỏi: "Aragog? Đó là ai? Sao từ trước đến giờ chưa bao giờ nghe ông nhắc đến?"

"Nó là một con Nhện tám mắt, chỉ là trước đây ta không muốn người khác biết đến sự tồn tại của nó nên chưa bao giờ nói với các cháu."

"Không muốn chúng cháu biết nó tồn tại? Tại sao?" Leon tò mò hỏi.

"Vì Nhện tám mắt là sinh vật có nguồn gốc từ Đông Nam Á, món khoái khẩu nhất của chúng chính là con người. Mặc dù biết nói chuyện nhưng không thể giao tiếp. Chúng luôn bị coi là một loại sinh vật ma pháp hắc ám nguy hiểm." Ron lúc này đứng bên cạnh lên tiếng.

"Sao cậu biết rõ thế?" Harry quay đầu nhìn Ron hỏi.

"Tớ ghét nhện, nên tớ nhớ hết những sinh vật ma pháp liên quan đến nhện." Ron nói với vẻ mặt khá khó coi.

"Vậy đã xảy ra chuyện gì?" Leon tò mò hỏi. Bởi vì rõ ràng Betty đã xử lý hết xác của lũ Nhện tám mắt, sao Hagrid lại biết Aragog chết?

"Cứ cách một thời gian ta lại đến thăm Aragog, nhưng hôm qua khi ta đến đó thì không còn con nhện khổng lồ nào nữa. Cuối cùng, ta tìm thấy dấu vết bị lửa đốt trong hang ổ nơi chúng đẻ trứng, và cả cái này nữa, một nửa cái đầu của Aragog. Rất có thể đã có phù thủy nào đó giết nó." Nói xong, Hagrid lau nước mắt, chỉ vào một mẩu than cháy đen trên lò sưởi.

Ron khẽ lùi lại phía sau, còn Leon và Harry thì ghé sát vào nhìn hồi lâu mới nhận ra đó đúng là một nửa cái đầu côn trùng, chỉ là đã bị cháy sém. Leon thầm nghĩ, có lẽ đây là phần bị nổ văng ra mà nhóm Betty không phát hiện được nên mới sót lại tại hiện trường.

"Tại sao ông lại nuôi loại sinh vật nguy hiểm như vậy?" Trong lúc Leon và Harry đang nhìn mẩu than, Ron hỏi Hagrid.

"Không, nó không nguy hiểm. Ta thậm chí còn tìm cho nó một người vợ để chúng sinh sôi nảy nở trong Rừng Cấm. Năm đó khi ta mang nó đến Hogwarts, nó chỉ to bằng cái tách trà, hoàn toàn không nguy hiểm. Sau này có người vu oan nó liên quan đến cái chết của một nữ sinh, ta chỉ còn cách để nó chạy trốn vào Rừng Cấm. Cũng vì chuyện này mà ta bị đuổi học, nhờ có cụ Dumbledore giúp đỡ nên ta mới có thể ở lại trường." Có lẽ vì đã uống chút rượu, Hagrid dưới tác dụng của cồn đã thao thao bất tuyệt kể về chuyện cũ của mình.

"Nữ sinh đã chết đó có phải là Myrtle Khóc Nhè không?" Leon đột ngột hỏi.

"Sao cháu biết?" Hagrid ngạc nhiên hỏi.

"Vì cháu đã tham dự tiệc Ngày giỗ của Nick, ở đó chỉ có duy nhất một hồn ma mặc đồng phục Hogwarts. Lúc đó cháu tò mò nên đã hỏi cô ấy rất nhiều chuyện."

"Ta không giết cô bé, thật sự không có." Hagrid trông có vẻ kích động, khua tay múa chân. Harry và Ron cũng ở bên cạnh chứng minh Hagrid là người tốt, sẽ không đi giết người.

"Cháu đâu có nói Hagrid là hung thủ." Leon dở khóc dở cười. "Myrtle nói cô ấy chết sau khi bị một đôi mắt to màu vàng nhìn trúng. Nhện tám mắt có độc tính cao, lại giỏi tấn công, nhưng chắc chắn không thể nhìn chết người bằng mắt, chưa kể Nhện tám mắt có đến bốn con mắt to, trong khi Myrtle chỉ nhìn thấy hai con."

"Cho nên." Leon quay sang Hagrid: "Cháu nghĩ năm đó ông vì muốn bảo vệ Aragog nên mới không cho người khác biết sự tồn tại của nó, dẫn đến việc thiếu bằng chứng khiến ông phải chịu oan ức suốt mấy chục năm nay. Bây giờ Aragog đã không còn nữa, ông có thể kể rõ chuyện này với cụ Dumbledore, để cụ giúp ông gột rửa tội danh. Như vậy ít nhất sau này ông có thể đường đường chính chính sử dụng ma pháp rồi."

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:96
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nhất Lũ Tà Dương