Lai Ân đang nhìn một nhóm hồn ma bất chấp thân phận mà tranh giành thức ăn bên bàn. Hách Mẫn từ bên cạnh đi tới, cô cầm cuốn sổ ghi chép nói với cậu: "Hôm nay thu hoạch thật lớn, mình biết được rất nhiều bí mật mà trước đây chưa từng nghe qua. Ví dụ như gã Earl vừa rồi, lúc đang khoác lác về sự anh dũng của mình thì bị một hồn ma bên cạnh vạch trần rằng thực ra hắn chết là do trong lúc truy đuổi đã sơ ý ngã xuống đất, đầu đập phải một mũi nỏ dưới đất mà chết. Quả nhiên, rất nhiều sự thật lịch sử không thể đào sâu được."
Ngay khi Hách Mẫn đang hăng hái kể cho Lai Ân nghe về những điều mắt thấy tai nghe hôm nay, từ trong bụng cô truyền đến tiếng "ùng ục". Nghe thấy âm thanh đó, mặt Hách Mẫn lập tức đỏ bừng.
Lai Ân lúc này cũng cảm thấy bụng hơi đói, thế là cậu đi tìm Nick để cáo từ.
Nick lúc này đã chúc rượu xong, đang vui vẻ đứng trên bục chủ tọa nhìn những hồn ma vây quanh bàn ăn uống. Thấy Lai Ân kéo Hách Mẫn đi tới, ông trịnh trọng cúi chào hai người rồi nói: "Cảm ơn sự giúp đỡ của hai bạn, tôi cảm thấy hôm nay là ngày hạnh phúc nhất kể từ khi tôi chết."
"Không có gì đâu ạ, chuyện này đối với cháu cũng không khó khăn gì. Giờ chúng cháu phải lên lầu ăn tối, nên cần cáo từ trước, chào bác." Lai Ân nói với Nick.
"À, hai ngày nay ta bận quá, vậy mà quên chuẩn bị thức ăn cho hai bạn, thật sự rất xin lỗi. Hai bạn mau lên lầu ăn cơm đi, ta nghĩ giờ này lên đó vẫn còn kịp ăn tráng miệng. Lễ vật chuẩn bị cho cậu sẽ được đặt ở đầu giường vào sáng mai."
Nói xong, Nick cúi chào một cái rồi tiễn Lai Ân và Hách Mẫn ra khỏi lớp học dưới tầng hầm.
Lai Ân và Hách Mẫn vội vã băng qua hành lang, leo lên cầu thang. Khi họ thở hồng hộc lao vào đại sảnh đường ngồi xuống ghế, quả nhiên món chính đã được dọn đi, món tráng miệng vừa mới được bưng lên.
"Hai cậu bỏ lỡ món bánh táo đặc biệt của lễ Halloween rồi, thật đáng tiếc." Ron nhìn thấy Lai Ân và Hách Mẫn ngồi xuống, vừa ăn táo caramel vừa nói với giọng ngọng nghịu.
"Nhưng mình vẫn thấy, tối nay tham gia tiệc của các hồn ma thu hoạch được rất nhiều. Mình đã học được nhiều kiến thức mà trong sách vở không tìm thấy." Hách Mẫn cầm một miếng bánh bí đỏ lên nói.
"Này, tiệc của các hồn ma có gì đặc sắc vậy?" Harry đột nhiên tò mò hỏi.
"Mình thấy màn trình diễn ném đầu qua lại trên lưng ngựa của các hồn ma không đầu thuộc đội Kỵ sĩ Không đầu rất thú vị, ít nhất thì trước đây mình chưa từng thấy qua." Lai Ân vừa ăn miếng bánh vừa nói.
"Hơn nữa, nếu nói về không khí thì nến xanh, nhiệt độ lạnh lẽo và cả căn phòng đầy hồn ma mới thể hiện đúng đặc trưng lễ Halloween của thế giới phép thuật. Chỉ có điều vấn đề duy nhất là ở đó chẳng có món nào con người ăn được cả." Lai Ân chốt lại.
Sau khi ăn tráng miệng no nê, Lai Ân cùng đám đông trở về ký túc xá.
Sáng sớm hôm sau khi tỉnh dậy, Lai Ân phát hiện đầu giường có một lá thư bằng da dê dày cộp. Sau khi mở phong bì ra xem, Lai Ân nhận ra đây là bức thư mà Nick nhờ gia tinh gửi đến vào ban đêm.
Trong thư, Nick viết rằng ông đã dùng chai rượu Whisky Lửa quý giá nhất của mình để thuê Nam tước Đẫm máu ép Peeves viết lá thư này, bởi vì trong số các hồn ma, chỉ có Peeves là biết viết chữ. Còn việc không để gia tinh viết là vì ông cho rằng nội dung trong thư này không thích hợp để hiệu trưởng biết.
Lai Ân mở phong bì lấy thư ra, phát hiện lần này Nick tặng lễ vật không hề ít. Trong thư ghi vị trí và cách mở của mấy lối đi bí mật trong Hogwarts, còn nói cho Lai Ân biết trong Phòng Cần Thiết có giấu những món đồ mà học sinh Hogwarts đánh mất suốt hàng trăm năm qua, chỉ cần đứng trước cửa mong muốn một nơi để giấu đồ là có thể tìm thấy.
Cuối thư, Nick còn kể rằng có một hồn ma nói với ông rằng gần hai trăm năm trước từng thấy một nhóm người lén lút khiêng mấy cái hòm nặng nề đi giấu ở vùng gần bờ biển phía nam nước Anh, sau đó không thấy ai đến lấy đi. Nhìn kích thước và trọng lượng của hòm, rất có thể bên trong là báu vật.
Xem ra kỳ nghỉ Giáng sinh có thể đi săn kho báu rồi, Lai Ân thầm nghĩ. Xem ra lễ vật Nick tặng đúng là hậu hĩnh, hy vọng đến lúc đó không phải là mừng hụt. Dù sao thì lần giúp đỡ này cũng khiến Lai Ân thu hoạch được rất nhiều.
Vì tâm trạng đang rất tốt, nên trong tiết học của Lockhart hôm nay, Lai Ân đã hứng thú theo dõi vở kịch do Harry Potter và Gilderoy Lockhart thủ diễn: "Gilderoy đại chiến Người Sói".
Thực lòng mà nói, nếu Gilderoy không phải là phù thủy, ông ta hoàn toàn có thể tìm được một công việc ở Hollywood. Bởi vì Lai Ân thấy Gilderoy chỉ cần vài câu chỉ dẫn ngôn từ đã khiến Harry tái hiện lại được vài phần phong thái của con người sói kia.
Dù sao Gilderoy cũng chỉ là thông qua kỹ năng ăn nói để hỏi về quá trình sự việc của những anh hùng thực thụ. Có thể thông qua ngôn từ khô khan mà khôi phục lại hiện trường, lại còn diễn ra được vài phần chân thực, phải nói rằng Gilderoy là một thiên tài trong lĩnh vực này.
Chỉ tiếc là với tư cách giáo viên, cách dạy như vậy rõ ràng là không đủ. Ít nhất Lai Ân cảm thấy trong tiết học thế này, cậu chẳng học được gì cả.
Vì vậy, nhân lúc Lockhart đang dồn hết tâm trí vào màn diễn, Lai Ân lấy ra một xấp giấy da lớn bắt đầu suy diễn truyền thừa phép thuật của phù thủy Viking.
Phải biết rằng phép thuật không phải chỉ học mỗi chú ngữ là đủ. Sau khi suy diễn ra các cổ ngữ (rune) cơ bản của chú ngữ, người sử dụng có thể thử thay đổi những phép thuật này.
Lấy ví dụ, phù thủy bình thường dùng phép Biến hình nhiều nhất chỉ có thể biến một hòn đá thành bức tượng, hoặc cao hơn là chuyển đổi đồ vật giữa vài vật phẩm với nhau.
Nhưng nếu đổi thành cao thủ biến hình như Dumbledore, ông có thể dùng phép biến hình đơn giản để suy diễn ra các phép thuật cực kỳ phức tạp.
Ví dụ như trong nguyên tác, Dumbledore dùng quả cầu nước khống chế phép thuật của Voldemort tại Bộ Pháp thuật, thực tế đó chính là một kiểu mở rộng của phép biến hình đơn giản nhất.
Với trình độ của Lai Ân thì đương nhiên chưa làm được điều đó. Hiện tại cậu chỉ đang từng bước phân tách chú ngữ Viking trong tay theo truyền thừa trong ký ức, sau đó xác nhận cấu tạo của từng phần trong chú ngữ, cũng như hiệu quả của từng phần đó trong câu chú. Cuối cùng mới tiến hành chỉnh sửa nhỏ.
Công việc này khá phiền phức, cần phải hoàn nguyên tất cả các yếu tố như chú ngữ, động tác của một phép thuật về các cổ ngữ nguyên thủy nhất, sau đó mới phân tích dựa trên tính chất nội dung của từng cổ ngữ.
Phép thuật mà Lai Ân đang xử lý là phép "Phát sáng" cổ của người Viking, chú ngữ này phức tạp hơn phép phát sáng hiện nay một chút, nhưng lại có thể khiến điểm sáng rời khỏi đũa phép để bám vào các vật thể khác.
Chọn chú ngữ này làm khởi đầu cho việc học là vì nó đủ đơn giản và cũng đủ an toàn. Nếu thất bại cùng lắm chỉ khiến ánh sáng lóe lên như đèn flash máy ảnh hoặc đơn giản là không sáng. Nhưng nếu là vài chú ngữ phức tạp, một khi thất bại sẽ rất nguy hiểm. Ví dụ như mẹ của Luna đã qua đời vì chuyện này.
Khi vở kịch trên bục của Gilderoy diễn đến cao trào, Lai Ân cuối cùng cũng mô phỏng theo truyền thừa trong ký ức mà hiểu được một cách biến hóa của chú ngữ này: bỏ ra gấp ba ma lực để thời gian phát sáng của phép thuật tăng gấp đôi.
Vì quá phấn khích, Lai Ân vô tình đọc to chú ngữ. Kết quả là tất cả mọi người trong lớp đều nhìn thấy một quả cầu ánh sáng màu bạc lảo đảo bay về phía bục diễn.
"Tiêu rồi, chơi lớn quá." Lai Ân dùng tay che mặt.