Bí Ẩn Đôi Long Phượng

Lượt đọc: 12579 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14-1 Chương 14-2 Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21-1 Chương 21-2 Chương 22-1 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30-1 Chương 30-2 Chương 30-3 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 33-2 Chương 34 Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 39-2 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 50-2 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 53-2 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70-1 Chương 70-2 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149-1 Chương 149-2 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154-1 Chương 154-2 Chương 155-1 Chương 155-2 Chương 155-3 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 146
bày trận

❊ ❊ ❊

Edited by Bà Còm; Converted by wikidich

Khấu Lẫm bày ra thái độ "Ta tuyệt đối mặc kệ" nhưng Sở Dao cũng không định khuyên chàng. Những hài tử đó cố nhiên đáng thương, nàng cũng đương nhiên không đành lòng, nhưng cứu người thì cũng phải trong phạm vi khả năng bản thân cho phép. Ngay cả Ngu Khang An cũng còn không có biện pháp nào cứu được con tin do giặc Oa bắt cóc, phải tàn nhẫn đưa ra quyết định lấy đại cục làm trọng. Khấu Lẫm đâu phải ba đầu sáu tay, hơn nữa đối với nơi này cũng không quen thuộc, muốn chàng suy nghĩ biện pháp căn bản là làm khó người khác mà thôi.

Thấy Sở Tiêu lại chuẩn bị mở miệng, Sở Dao cho ca ca một ánh mắt ra hiệu, muốn ca ca câm miệng.

Sở Tiêu nhịn xuống, ngẫm lại cũng đúng, ngay cả an nguy của bản thân mà còn phải lệ thuộc vào Khấu Lẫm, làm sao còn có mặt mũi yêu cầu y nghĩ cách.

Viên Thiếu Cẩn cũng trầm mặc, chuyến này đi theo Khấu Lẫm rời kinh thành trải qua bao nhiêu chuyện, hắn càng ngày càng nhận thức bản thân thật sự vô năng.

Nội đường yên tĩnh đến mức đáng sợ.

Khấu Lẫm vì ngồi đối diện với Liễu Ngôn Bạch nên không tránh được thu hết biểu tình của y vào trong mắt, thấy Liễu Ngôn Bạch khi thì vẻ mặt giãn ra, khi thì nhíu mày, cuối cùng lại khẽ lắc đầu, dường như trong đầu đang cân nhắc vấn đề gì đó.

Khấu Lẫm chợt nhớ ra, người ngồi đối diện với mình chính là "bộ óc" của Thiên Ảnh. Lão Ảnh chủ thu Liễu Ngôn Bạch vào dưới trướng, đề bạt y thành Thiếu Ảnh chủ, nếu Thiên Ảnh thật có thể khiến giang sơn đổi chủ, vậy Liễu Ngôn Bạch nhất định là mưu sĩ và quân sư số một của Đại Lương. Thực lực chân chính của y không nên chỉ là hiểu cách phá án và âm mưu tính kế.

Khấu Lẫm đột nhiên rất muốn biết, hồ nước của Liễu Ngôn Bạch này đến tột cùng sâu bao nhiêu.

"Liễu Tiến sĩ." Khấu Lẫm nhàn nhạt hỏi, "Gạt qua một bên thiện ác của Ngu Tam thiếu, còn bản quan mang theo gia quyến bị cản tay không đề cập tới, nếu hôm nay bản quan đứng ở vị trí là người thủ thành còn ngươi làm quân sư, vậy ngươi có biện pháp nào để lập tức giải quyết nguy cơ này hay không?"

"Đại nhân nói giải quyết là ý gì?" Liễu Ngôn Bạch nhìn về phía Khấu Lẫm, "Cứu những hài tử bị bắt làm con tin đồng thời ngăn cản Oa tặc tiến vào thành?"

Khấu Lẫm gật đầu: "Không sai."

Liễu Ngôn Bạch ôm chén trà, tầm mắt hơi rũ xuống, lắc đầu: "Hạ quan không có."

Khấu Lẫm mím môi: "Không, ngươi có."

Liễu Ngôn Bạch bị Khấu Lẫm nhìn chằm chằm, bất đắc dĩ nói: "Ừ, mới vừa rồi quả thật có nghĩ đến một biện pháp, nhưng quá mức mạo hiểm nên không thể áp dụng."

Sở Tiêu và Viên Thiếu Cẩn đều nhìn qua: "Lão sư, vậy ngài cũng nên nói ra thử coi."

Ánh mắt hai người tha thiết, ngay cả Sở Dao cũng không hề chớp mắt nhìn chằm chằm mình, Liễu Ngôn Bạch suy nghĩ một lát rồi nói: "Oa tặc từ trên hải thuyền lên bờ, không có ngựa và xe để công thành, trong tay chỉ có những tấm đằng khiên được bọc sắt. Mới vừa nãy vị Ngô Thiên hộ có nói, bọn Oa tặc này hơn phân nửa là do quân chính quy của Đông Doanh giả mạo -- quân chính quy ra trận sẽ chuẩn bị rất cẩn thận, sau lưng chắc chắn có quân sư, tấm đằng khiên bọn chúng dùng khẳng định được ngâm nước, như vậy có thể gia tăng tính dẻo dai của dây đằng, càng tốt để ngăn cản hỏa lực và nỏ tiễn từ thành lâu bắn ra; nhưng có một khuyết điểm..."

BẠN CŨNG SẼ THÍCH

"Rất nặng." Khấu Lẫm nối lời, "Bởi vì thế nên không dễ tiến thối."

(Tấm đằng khiên: ai xem phim cổ trang sẽ biết thời xưa khi công thành quân sĩ thường núp phía sau những tấm mộc thật to như bức tường để tránh tên. Trong truyện này tấm khiên đó được bện bằng dây đằng nghĩa là dây mây, một loại dây leo to bằng cổ tay rất dẻo dai - hãy nghĩ đến cây roi mây là một dây mây loại nhỏ đấy - và tấm khiên bện bằng dây mây đó được bọc sắt rồi ngâm nước để tăng độ cản mũi tên và hỏa lực ~ giải thích bởi Bà Còm)

"Đại nhân nói cực kỳ chính xác." Liễu Ngôn Bạch gật đầu, "Oa tặc cũng không xác định quân thủ thành có thể quyết đoán giống Ngu Tổng binh trực tiếp giết hết con tin hay không, cho nên bọn chúng sẽ không hành động chung với con tin mà đem bản thân bại lộ trong tầm bắn của quân thủ thành. Hạ quan phỏng đoán, Oa tặc sẽ xua đuổi một nhóm hài tử đầu tiên đi trước, dọn dẹp xong mọi chướng ngại vật trên đường vào cửa thành, còn bọn chúng thì đứng ngoài tầm bắn của thành lâu, quan sát xem cầu treo có hạ xuống hay không. Đợi chướng ngại vật trên đường dọn dẹp sạch sẽ, bọn chúng sẽ bắn chết nhóm con tin đầu tiên, sau đó buộc nhóm hài tử còn lại chạy về Ủng Thành Môn, ép chúng ta không đành lòng phải mở cửa thành."

Viên Thiếu Cẩn siết chặt nắm tay: "Thật đê tiện!"

Sở Tiêu dĩ nhiên cũng căm giận: "Thật vô sỉ!"

Khấu Lẫm nói tiếp lời: "Nếu không mở, các hài tử đều lần lượt bị bắn chết, lòng trắc ẩn nổi lên, khí thế quân thủ thành sẽ hạ thấp, bọn chúng lại mưu đồ tấn công. Nếu mở cửa thành cho hài tử vào thì càng thuận tâm ý bọn chúng, cửa thành dày nặng, chốt mở đều yêu cầu thời gian, bọn chúng liền có thể giơ đằng khiên đứng vững dưới hỏa lực của thành lâu mà xung phong, một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm tấn công vào thành."

Loại thế cục này Khấu Lẫm ở trên chiến trường Bắc địa đã thấy nhiều, chỉ là Bắc Nguyên không dùng tiểu hài tử mà thôi. Lúc xưa gặp được loại tình huống này, bên ta khi mở cửa thành sẽ phái người xông ra trực diện chém giết, cho dù nhân số thua xa không bằng đối phương nhưng cũng có thể ngăn cản và kiềm chân địch quân một thời gian, tranh thủ cho con tin chạy vào thành rồi đóng cửa lại.

Nhưng hiện nay thịnh hành dùng hỏa khí, cửa thành một khi đã mở ra thì coi như đừng mơ tưởng có thể khép lại.

Khấu Lẫm lại hỏi: "Liễu Tiến sĩ, ngươi có biện pháp khi mở cửa thành giữ chân được quân Đông Doanh bên ngoài?"

"Bày trận." Liễu Ngôn Bạch nói, "Điều kiện đơn sơ, thời gian cấp bách, có thể bày Huyễn Âm trận. Chỉ cần đàn, đồng đinh, chuông nhạc, trống, túi nước, dây kim loại, không có thì sợi tơ cũng thay thế được. Khi những hài tử bị lùa đi trước vượt qua trận hình thì sẽ không có bất luận tổn thương gì, nhưng khi quân Đông Doanh theo sau lọt vào trận thế, hạ quan chỉ cần gảy đàn trên tường thành, trận này liền khởi động."

Nghe nói tới đây, Khấu Lẫm và Sở Dao theo bản năng nhìn nhau. Nhớ tới lúc trước ở bên ngoài Hồng Tụ Chiêu, bọn họ đã từng bị nhốt trong ảo trận của Đông Doanh.

Sở Dao nghiền ngẫm nhìn thoáng qua Liễu Ngôn Bạch, nếu tiên sinh thật là Thiên Ảnh Thiếu chủ, vậy ảo trận Đông Doanh lúc trước hẳn là xuất từ tay tiên sinh, vậy thì Huyễn Âm trận này tuyệt đối đáng tin cậy.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14-1 Chương 14-2 Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21-1 Chương 21-2 Chương 22-1 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30-1 Chương 30-2 Chương 30-3 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 33-2 Chương 34 Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 39-2 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 50-2 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 53-2 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70-1 Chương 70-2 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149-1 Chương 149-2 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154-1 Chương 154-2 Chương 155-1 Chương 155-2 Chương 155-3 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »