Bí Ẩn Đôi Long Phượng

Lượt đọc: 12785 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14-1 Chương 14-2 Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21-1 Chương 21-2 Chương 22-1 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30-1 Chương 30-2 Chương 30-3 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 33-2 Chương 34 Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 39-2 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 50-2 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 53-2 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70-1 Chương 70-2 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149-1 Chương 149-2 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154-1 Chương 154-2 Chương 155-1 Chương 155-2 Chương 155-3 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 154-2
chơi đùa (2)

❊ ❊ ❊

Trong mắt Kim Trấm hiện lên một tia hồ nghi, đang tự hỏi thì nghe Sở Tiêu ở trên giường nhẹ nhàng ậm ừ một tiếng, vội quay đầu thì thấy Sở Tiêu từ từ tỉnh lại.

Kim Trấm xua tay đuổi hết tất cả tôi tớ thị nữ trong phòng ra ngoài, đi đến mép giường ngồi xuống: “Ngươi bị cảm lạnh sao?”

Khi Sở Dao ngất đi đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, nhìn thấy Kim Trấm chưa từng biểu hiện ra vẻ kinh ngạc, "Sở Dao" chống người ngồi dậy, hơi cúi đầu, không nhìn vào mắt ông ta.

Trong lòng nàng có chút bất ổn. Trước kia nàng vẫn đinh ninh bí mật của huynh muội bọn họ rất khó bị phát hiện, bởi vì hiếm có người sẽ suy nghĩ theo chiều hướng quái đản như thế. Tuy nhiên từ khi bị Khấu Lẫm phát hiện, hơn nữa còn biết Liễu Ngôn Bạch sớm đã phát hiện, Sở Dao mới biết được bản thân nàng thật quá không có kiến thức.

Tuy nhiên nàng không đủ kiến thức cũng một phần vì phụ thân. Sống dưới cùng một mái hiên mà phụ thân đã nhiều năm chưa hề phát hiện dị thường.

Nàng đang nghĩ ngợi để giải thích thì chợt nghe Kim Trấm hỏi: “Ngươi vựng huyết?”

Lại chuẩn bị giải thích thì Kim Trấm sửa miệng, “À, không đúng, ta hỏi sai rồi, là ca ca cô nương vựng huyết chứ gì?”

"Sở Dao" ngẩng phắt đầu lên, đoán được trước đó Kim Trấm đã nổi lên lòng nghi ngờ, nhưng hiện giờ năng lực lý giải và năng lực tiếp thu của vị này cũng không tránh khỏi quá mức dọa người!

“Khi còn nhỏ hắn đã bị cảnh máu me kích thích?” Kim Trấm trầm ngâm, nhìn bộ dáng khiếp sợ của "Sở Dao" bèn giải thích, “Không phải do ta thông minh, bởi vì hơn hai mươi năm trước ta cũng từng gặp qua một đôi song sinh huynh đệ giống như vậy, chẳng qua nguyên nhân để bọn họ sinh ra cảm ứng song sinh lại không phải là máu.”

"Sở Dao" càng thêm giật mình: “Còn có người giống chúng ta hay sao?”

Kim Trấm gật đầu: “Đúng vậy, khi ta gặp được bọn họ cũng phải mất thật lâu mới tin nổi, hóa ra thế gian này thật là việc lạ gì cũng có.”

"Sở Dao" gấp không chờ nổi hỏi: “Ngài gặp ở đâu? Bọn họ có phản ứng gì? Rốt cuộc bọn họ có trị hết không?”

Kim Trấm hơi trầm mặc, chỉ trả lời một vấn đề cuối cùng: “Đã chết một người, cảm ứng rốt cuộc cắt đứt.”

Nói kiểu này thì đâu khác gì bảo là cảm ứng song sinh đến chết cũng chưa chữa khỏi, Sở Dao không khỏi thất vọng. Nàng còn muốn dò hỏi nhiều hơn, Kim Trấm rõ ràng không muốn nói: “Các ngươi khi còn nhỏ không bị như thế, vậy bắt đầu từ khi nào?”

“Tám tuổi.” Việc đã đến nước này, "Sở Dao" cũng không hề giấu giếm, nói ra tình trạng sau khi hai người té lầu, Sở Tiêu nhìn thấy muội muội chảy rất nhiều máu nên đã chịu kích thích gây ra chứng vựng huyết.

Nàng chỉ lướt qua vụ té lầu, không hề nói ra vụ phụ thân đã lựa chọn cứu ai giữa hai huynh muội, “Khi còn nhỏ ca ca thông tuệ hơn người có lẽ ngài đã biết được, nhưng năm sáu tuổi không hiểu vì sao lại chán ghét học hành, hơn nữa chơi thân thiết với Ngu Thanh nên bị ảnh hưởng chỉ muốn đi tòng quân. Đến tám tuổi thì bị chứng vựng huyết, không còn hy vọng tòng quân nên càng thêm tự sa ngã, không chịu đọc sách, cả ngày chỉ lông bông vui chơi.”

Khi "Sở Dao" nói chuyện ngẩng đầu nhìn Kim Trấm vài lần, mỗi lần đều thấy một gương mặt không biểu lộ cảm xúc, nhìn không ra đang suy nghĩ gì, vì thế "nàng" chỉ chuyên tâm thuật lại: “Không bao lâu, giữa hai chúng ta xuất hiện loại phản ứng này. Ca ca liền để tiểu nữ thay thế đi học, không cho phép tiểu nữ nói thật cho phụ thân biết. Tiên đế bởi vì si mê tu đạo khiến cho quốc gia rung chuyển, sau khi đương kim Hoàng đế thượng vị, không chấp nhận được quái lực loạn thần, chúng ta đều rất sợ...”

Kim Trấm bỗng nhiên đứng bật lên nhìn xuống "Sở Dao": “Chuyện dị thường rõ ràng như vậy, các ngươi không nói nên phụ thân các ngươi qua mấy năm mới biết được?”

Sở Dao đáp: “Khi đó phụ thân vào Đông Cung dạy dỗ Thái Tử...”

“Hài tử của chính mình thì mặc kệ, đi nhọc lòng hài tử người khác.” Kim Trấm cười khẩy.

Tiếng cười khiến Sở Dao nghe được sống lưng lạnh buốt.

Kim Trấm lại hỏi: “Ca ca cô nương khi thấy máu nhất định sẽ vựng?”

“Không phải.” "Sở Dao" lắc đầu, “Năm trước phụ thân bị tập kích, ca ca trốn một bên chứng kiến nhưng lại không vựng. Phu quân có nói hẳn là năm tám tuổi bị kích thích nặng đã để lại bóng ma tâm lý...”

Kim Trấm lại hỏi thêm mấy vấn đề, nghe xong hàm dưới bạnh ra, trầm mặc hồi lâu.

"Sở Dao" đoán không ra ông ta suy nghĩ cái gì: “Kim gia, xin ngài cho tiểu nữ uống chút rượu, ca ca có thể sớm tỉnh lại.”

“Được.” Kim Trấm lấy lại tinh thần, lập tức sai người đi lấy rượu.

Sở Dao bỗng cảm thấy vô cùng nghi hoặc, Kim Trấm hình như không hề cảm thấy kỳ quái với vụ này một chút nào? Hay là cặp song sinh nhi tử ông ta quen biết trước kia cũng nhờ uống rượu mà thanh tỉnh nhanh hơn?

Kim Trấm ra khỏi biệt viện, đứng lặng một hồi lâu, đáy mắt ẩn ẩn xẹt qua một màn khói mù: “Tìm Xung nhi tới đây.”

“Vâng ạ.”

“Khoan đã, Khấu Lẫm xông vào cửa nào?”

“Cửa Bắc ạ.”

“Tăng cường phòng thủ ở cửa Bắc mạnh nhất, ít nhất vây hắn bảy ngày mới thả hắn ra.”

“Vâng!”

Sau khi Sở Tiêu tỉnh lại, Kim Trấm đã rời đi. Hắn được hộ vệ mang lên núi, vào ở trong viện của Kim Trấm. Lúc gặp lại Sở Dao nghe nàng nói Kim Trấm đã biết bí mật của bọn họ, Sở Tiêu ngược lại thở phào nhẹ nhõm, thật may quá không cần phải làm bộ làm tịch.

Giờ Tý Kim Trấm về lại trên núi, tán chuyện một chút với Sở Tiêu, đơn giản là kể lại mấy chuyện linh tinh kiểu như muội muội khi còn nhỏ đáng yêu đến độ nào, còn Sở Tiêu khi còn nhỏ thông tuệ bao nhiêu. Trong vô thức khoảng cách giữa hai người đã được kéo gần hơn.+

Sáng sớm ngày thứ hai, Kim Trấm mang theo Sở Tiêu xuống núi đi dạo, đi ngang qua bãi săn bắn trên sườn núi, Sở Tiêu quay đầu nhìn với vẻ hứng thú.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14-1 Chương 14-2 Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21-1 Chương 21-2 Chương 22-1 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30-1 Chương 30-2 Chương 30-3 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 33-2 Chương 34 Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 39-2 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 50-2 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 53-2 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70-1 Chương 70-2 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149-1 Chương 149-2 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154-1 Chương 154-2 Chương 155-1 Chương 155-2 Chương 155-3 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »