Bí Ẩn Đôi Long Phượng

Lượt đọc: 12670 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14-1 Chương 14-2 Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21-1 Chương 21-2 Chương 22-1 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30-1 Chương 30-2 Chương 30-3 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 33-2 Chương 34 Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 39-2 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 50-2 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 53-2 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70-1 Chương 70-2 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149-1 Chương 149-2 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154-1 Chương 154-2 Chương 155-1 Chương 155-2 Chương 155-3 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 157
tồn tại

❊ ❊ ❊

Khấu Lẫm cảm thấy vô cùng đáng tiếc trên người mình còn có quan chức cột giữ, hắn là Chỉ Huy Sứ thân quân của Thiên Tử, không có khả năng dập đầu với Kim Trấm.

Khấu Lẫm tiếp tục đi dọc theo con đường rải sỏi, lại ngắm nhìn Kim Trấm ăn mặc hoa hòe loè loẹt phía trước, hoàn toàn không còn cảm giác đây là nhà giàu mới nổi, chỉ còn lại sự sùng bái và kính ngưỡng.

Đầu óc của hắn đều chứa đầy câu nói của Kim Trấm “Người đi tiên phong luôn vượt qua người nối gót, dù cho đối mặt với ngàn vạn người cũng sẽ dũng cảm bước tới”, thật sự là một tư tưởng quá sức tân tiến về cách nắm giữ hải dương để làm giàu và cách kinh doanh táo bạo.

Khấu Lẫm trong lòng nhận định rõ ràng, Kim Trấm biết được Khấu Lẫm hắn đây rất tự đắc với bản lĩnh kinh doanh nên chỉ thuận miệng giải thích vài câu, mượn chuyện này để chèn ép khí thế của hắn. Nhưng hắn hoàn toàn không có cảm giác bị đánh bại, bởi vì chỉ khi hai đối thủ có thế lực ngang ngửa thì lúc thắng thua mới có thể sinh ra cảm giác thành công hay thất bại. Còn trong trường hợp này, mặc dù Kim Trấm chỉ thoáng nhắc tới, Khấu Lẫm hắn cũng chỉ cái hiểu cái không, nhưng trong ý thức của hắn ngay từ đầu đã mơ hồ cảm giác được, đã nhận ra bản thân mình căn bản không thể nào đứng cùng một tầm cỡ so với Kim Trấm.

Mà “Tầm cỡ” này không chỉ cách xa về tài phú, mà còn bỏ xa cả về trí tuệ khí phách cùng tầm nhìn dài ngắn.

Kim Trấm đi phía trước dẫn đường, chỉ cảm thấy ánh mắt Khấu Lẫm chiếu vào sau lưng nóng rát, làm lưng mình như bị kim chích.

Quả thật đúng như những gì Khấu Lẫm suy nghĩ, ông không phải ăn no rửng mỡ lôi bản đồ thương nghiệp ra khoe khoang với Khấu Lẫm, ông chỉ muốn giải thích tiền tài của mình không dơ, lại cùng “Đấu phú” để đả kích hắn một chút mà thôi.

Nhưng xem bộ dáng của Khấu Lẫm, coi bộ kế hoạch đả kích của mình đã bị thất bại hoàn toàn?

Kim Trấm cũng không khỏi có chút nghi hoặc: Hay là hắn nghe hiểu? Lại còn đồng ý?

Anh chàng này cũng khá thú vị!

Truyện do bà còm edit, đăng tại wattpad

Cảm xúc hỗn loạn của Khấu Lẫm mãi cho đến khi tiến vào noãn các nhìn thấy Sở Dao mới kết thúc.

Kim Trấm chỉ nói ý thức Sở Dao đang bị chi phối vì bảo hộ Sở Tiêu, nhưng chưa nói hiện tại bộ dáng nàng tệ đến nông nỗi này. Nàng ôm mắt cá chân nằm cuộn tròn trên giường, mồ hôi và nước mắt đan xen, tóc dài rối tung gần như ướt đẫm.

Khấu Lẫm cởi xuống tráp binh khí ném đại trên bàn, cuống quít đi đến mép giường ngồi xuống, duỗi tay xem xét trán của nàng: “Dao Dao?”

Hắn liên tiếp hô vài tiếng, hai mắt nàng vẫn nhắm chặt dường như không nghe được.

Kim Trấm chỉ đứng ở cửa mà không tiến vào: “Ý thức của A Dao không tỉnh táo nhưng chắc hẳn có thể nghe được, ngươi hãy trò chuyện với A Dao nhiều hơn để phân tán lực chú ý, khiến A Dao không còn chuyên chú nắm chặt lấy A Tiêu không buông.”

Khấu Lẫm thắc mắc: “Bản quan phải nói gì?”

“Kỳ lạ, thân là trượng phu mà sao ngươi thất bại thế?” Kim Trấm nói thẳng không cố kỵ, không sợ đả thương lòng tự trọng của hắn một chút nào, “Thông thường loại cảm ứng song sinh này tuổi càng lớn thì số lần phát sinh càng ít, đặc biệt là sau khi có người yêu thì cảm ứng sẽ càng ngày càng yếu. Hiện giờ xem ra, coi bộ ngươi và A Dao vẫn chưa hề có tâm ý tương thông; giữa ngươi và A Tiêu, A Dao rõ ràng coi A Tiêu mới là một nửa kia của chính mình."

Song sinh huynh muội, trước nay Khấu Lẫm chưa từng ăn dấm của Sở Tiêu, một phen nói móc của Kim Trấm đột nhiên khiến trong lòng hắn dâng tràn một cỗ cảm giác chua xót nồng đậm, bèn căng da đầu biện giải, “Chúng ta mới thành thân không lâu, nàng và Sở Tiêu đã ở chung hai mươi năm, không so được với nhau chẳng phải quá bình thường?”

Kim Trấm mím môi: “Vậy ngươi hãy nói chút lời ngon tiếng ngọt, làm A Dao minh bạch nửa đời sau người làm bạn nàng chiếu cố nàng chính là ngươi. A Dao và A Tiêu sau khi rời khỏi cơ thể mẫu thân đã là hai con người độc lập, phu thê hai người mới là nhất thể, hiểu hay không?”

Trải qua một phen nghiêm túc suy tư, Khấu Lẫm hình như đã hiểu: “Vậy Đại cữu tử của ta làm sao bây giờ?”

Kim Trấm sớm có đối sách: “Đương nhiên cũng phải khiến cho hắn cũng minh bạch đạo lý này, thân phận của hắn không chỉ để làm huynh trưởng của người khác.”

Khấu Lẫm hỏi: “Kim lão bản tính làm thế nào?”

“Ngươi quản tốt A Dao là được.” Kim Trấm không muốn nhiều lời, xoay người rời khỏi noãn các.

Khấu Lẫm cứ theo thói quen hoài nghi rồi phân tích ngôn hành cử chỉ của Kim Trấm, chưa nắm được vì sao ông ta lại hiểu biết rõ đến thế về loại song sinh phản ứng này, nhưng phân tích tới phân tích lui cũng không tìm ra giải thích hợp lý. Với tình trạng trước mắt, Khấu Lẫm cho rằng cứ dựa theo ông ta dặn dò mà làm là lựa chọn chính xác nhất.

Tuy nhiên, bốn chữ “Lời ngon tiếng ngọt” thật đúng là làm khó Khấu Lẫm.

Hắn bế Sở Dao đã cong thành con tôm vào lòng, ấp nàng vào trong ngực ngữ khí bất mãn: “Nàng còn quở trách ta xem trọng tiền tài hơn nàng, vậy chẳng phải nàng cũng đặt ca ca lỗ mãng kia lên vị trí thứ nhất hay sao? Nàng và hắn song sinh nhất thể tâm ý tương thông, vậy ta đây tính là cái gì?”

Sau khi oán giận xong, hắn lại dùng sức ôm chặt Sở Dao, nửa bên sườn mặt dán vào vầng trán đẫm mồ hôi của nàng, khe khẽ thở dài, “Nhưng nếu ta không thể khiến nàng toàn tâm toàn ý tin cậy ta, tóm lại là ta sai. Hai người sống chung với nhau thật sự không dễ dàng như vậy, cũng may chúng ta còn rất nhiều thời gian, nàng hãy mau khỏe lại, cắt đứt cảm ứng giữa nàng và ca ca, vậy là chúng ta có thể thành phu thê chân chính, sinh ra mấy hài tử, rốt cuộc ta cũng gần ba mươi...”

Nói tới đây hắn chựng lại, vội sửa miệng, “Chậc, thôi thì sinh một đứa là được, tốn tiền lắm!” 😂

Trầm mặc một lát lại nói, “Không, vài năm nữa vẫn đừng nên sinh đứa nào thì tốt hơn. Hài tử đấy à, sinh ra còn phải dưỡng, không chỉ tốn tiền mà còn phải tốn tâm tư. Dạo này ta chứng kiến quá nhiều bi kịch mà hài tử phải gánh chịu, càng thêm cảm giác việc nuôi dưỡng hài tử cũng không phải là một chuyện dễ dàng. Ngay cả làm phu quân người khác mà ta còn chưa học được, chỉ sợ càng không biết làm cha như thế nào. Sự tình vẫn còn chưa nắm chắc, không cần nóng lòng quá đâu.”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14-1 Chương 14-2 Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21-1 Chương 21-2 Chương 22-1 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30-1 Chương 30-2 Chương 30-3 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 33-2 Chương 34 Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 39-2 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 50-2 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 53-2 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70-1 Chương 70-2 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149-1 Chương 149-2 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154-1 Chương 154-2 Chương 155-1 Chương 155-2 Chương 155-3 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »