Bí Ẩn Đôi Long Phượng

Lượt đọc: 12625 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14-1 Chương 14-2 Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21-1 Chương 21-2 Chương 22-1 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30-1 Chương 30-2 Chương 30-3 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 33-2 Chương 34 Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 39-2 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 50-2 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 53-2 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70-1 Chương 70-2 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149-1 Chương 149-2 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154-1 Chương 154-2 Chương 155-1 Chương 155-2 Chương 155-3 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 147
thói quen

❊ ❊ ❊

Edited by Bà Còm in Wattpad

Khấu Lẫm đang lên cầu thang bỗng nhiên có chút ngây ngốc, sao lại thế này, không phải đã nói là mặc kệ không dính vào hay sao?

Lần này đâu có ai khuyên hắn?

Vì sao hắn lại muốn xen vào?

Đi vào căn phòng Sở Tiêu đã đặt trước cho bọn họ, Khấu Lẫm vốn cho rằng Sở Dao sẽ trách hắn ham làm anh hùng bèn giải thích trước: “Dao Dao, Ngu Việt không có vấn đề, an toàn của mọi người đã được bảo đảm, ta chỉ muốn nhìn một chút bản lĩnh của Liễu Ngôn Bạch, sau này cũng có thể biết người biết ta...”

Chợt thấy Sở Dao bắt đầu cởi xiêm y, hắn lập tức dừng lại lời nói.

Sở Dao cởi ra áo giáp tơ vàng trên người giao lại cho Khấu Lẫm. Đây là bảo bối gần như không rời thân Khấu Lẫm ngoại trừ lúc tắm gội, từ sau khi rời kinh đã được nàng mặc trong người.

Khấu Lẫm từ trong tay Sở Dao tiếp nhận áo giáp tơ vàng, thở phào một hơi: “Ta còn tưởng rằng nàng sẽ trách móc ta.”

“Chàng có lòng tin không?”

“Đương nhiên là có.”

“Vậy thiếp trách chàng làm gì?” Sở Dao vừa mỉm cười vừa giúp phu quân cởi y phục, “So sánh với hình tượng quyền gian luôn treo trên cửa miệng câu "người không vì mình, trời tru đất diệt", thiếp vẫn luôn thích một người hiệp sĩ khi thiếp bất lực hô một tiếng cứu mạng liền dừng lại bước chân tới cứu thiếp ngay.”

Hô hấp Khấu Lẫm ngưng trệ, không nói nên lời.

Chợt thần sắc Sở Dao lại ảm đạm: “Nhưng lòng thiếp thật sự lo lắng, chàng ngàn vạn lần phải bảo trọng bản thân, không cần cậy mạnh...”

Không đợi Sở Dao nói xong, Khấu Lẫm bỗng bế nàng lên đặt trên bàn, bốn mắt nhìn nhau.

Sở Dao đột nhiên thở nhẹ một tiếng, hai tay nắm chặt cánh tay Khấu Lẫm. Hắn bắt lấy tay nàng đặt trên vai mình, để hai cánh tay nàng vòng qua cổ mình. Còn chính mình thì đứng kẹp giữa hai chân nàng dán vào thật sát.

Trong chớp mắt Sở Dao mặt đỏ tai hồng.

Khấu Lẫm cười nói: “Nàng cứ dặn dò suông như vậy cũng không tránh khỏi quá mức không thành ý, ít nhất cũng phải có chút xíu thực tế gì chứ.”

Mặt Sở Dao càng thêm đỏ tươi ướt át, thẹn thùng tránh đi tầm mắt phu quân: “Vậy chàng muốn thực tế ra sao?”

Khấu Lẫm tiến đến bên tai: “Dĩ nhiên là cho ta chút cổ vũ yêu thương.”

Sở Dao cắn môi, chuẩn bị chủ động hôn môi phu quân thì lại nghe tiếp: “Cứ đưa cho ta nhiều nhiều kim phiếu là được, để ta dán trong quần áo bảo vệ vị trí yếu hại, như vậy võ công của ta ít nhất có thể tăng cao gấp vài lần, tuyệt đối sẽ không để bản thân bị súng kíp và nỏ tiễn bắn trúng.” 🙈

Lại bổ sung: "Phần ngực nhất định phải dán toàn thỏi vàng, ít nhất một vạn lượng. Đũng quần thì càng quan trọng khỏi cần phải nói, kim phiếu quá mỏng, phải dùng một quyển sổ sách thật dầy mới đủ.” 😂

BẠN CŨNG SẼ THÍCH

Nói xong bèn lui ra sau một bước, xòe tay ra đưa về phía nàng, bày ra vẻ mặt “Nàng không chịu đưa cho ta thì khi xông trận ta có khả năng chết nơi sa trường hoặc đoạn tử tuyệt tôn”.

Trong chớp mắt Sở Dao hoàn toàn ngây ngốc, hai má đỏ ửng dần dần tan đi, sắc mặt không còn chút máu trắng như tuyết.

Khấu Lẫm ở trong lòng đã dự đoán qua vài loại phản ứng của Sở Dao, đã chuẩn bị sẵn sàng gặp chiêu nào thì phá giải chiêu đó, nhưng chỉ thấy nàng cứng đờ bất động như bức tượng, đôi mắt bao phủ một tầng sương mù mênh mông nhìn chằm chằm vào hắn, nhìn đến mức hắn nổi da gà đầy người.

“Ta nói chính là lời thật.” Tuy là muốn thu lại "giang sơn đã mất" nên có khoa trương vài phần, nhưng kim phiếu thật sự là bùa hộ mệnh bảo vệ cho Khấu Lẫm tới tận hôm nay. Dán một tờ ở ngực có thể làm thân thủ của hắn nhanh nhẹn vượt qua mức bình thường, xưa nay hắn vẫn luôn làm như vậy, “Nàng cho rằng vì sao ta phải đem nhiều khế đất và kim phiếu đặt trong tráp binh khí, mỗi khi xa nhà cần thiết mang theo bên người, chính là mục đích như vậy. Mỗi lần gặp phải nguy nan, thân bị trọng thương, cho dù thể lực tiêu hao quá mức sắp đến cực hạn, ta vẫn có thể cố chống không ngã, bằng không một khi đôi mắt ta nhắm lại, tráp binh khí này mất đi, tổn thất đó ta chịu không nổi.”

Đôi môi mím chặt của Sở Dao rốt cuộc thoáng buông lỏng: “Chàng chủ động muốn xông vào trận kiềm chế Oa tặc, có phải chỉ vì mục đích này hay không?”

Khấu Lẫm vội nói: “Đương nhiên không phải.” Khi hắn quyết định thật sự không hề nghĩ tới chuyện này, chỉ vừa nẩy ra ý định mà thôi, “Thử sâu cạn của Liễu Ngôn Bạch là một phương diện, cũng vì bảo hộ Ngu gia... nhân tiện cứu những hài tử kia một mạng đi.”

Trước kia hắn rất sợ bị nói thành “Người tốt”, hiện tại lại tận lực chứng tỏ mình là người tốt, thê tử thích nhất là tính cách này.

Nhưng sắc mặt âm u của Sở Dao chẳng thấy chuyển biến tốt đẹp một xíu nào, Khấu Lẫm cảm giác coi bộ mình... tiêu rồi.

Sở Dao rốt cuộc mở miệng: “Cho thiếp xuống đất.”

Khấu Lẫm lập tức tiến đến phía trước một bước, một tay vòng qua eo nàng, vững vàng nhấc nàng lên đặt xuống đất.

Sở Dao duỗi tay cho vào áo choàng lấy ra toàn bộ kim phiếu ngân phiếu và khế đất, sau đó lôi sổ sách từ trong túi da đặt tất cả lên bàn.

Trong bầu không khí khủng bố như vậy, Khấu Lẫm ngược lại không dám cầm.

“Thiếp không hề biết kim phiếu lại vẫn có hiệu dụng như vậy đối với phu quân.” Đầu ngón tay Sở Dao nhẹ nhàng điểm điểm trên chồng kim phiếu, “Chàng cứ thu lại hết đi! Cho dù thiếp thích anh hùng, nhưng thiếp là một người què thật vất vả lắm mới gả đi được, không nghĩ phải sớm thủ tiết.”

Nghe lời nói hờn mát này, coi bộ nàng thật bị hắn làm cho tức giận. Khấu Lẫm thầm nghĩ vấn đề bộ nghiêm trọng đến như vậy sao, trên mặt nổi lên nụ cười lấy lòng: “Ta biết nàng bực cái gì, đừng giận, nàng ở trong lòng ta quan trọng hơn vàng bạc nhiều! Lúc trước khi ở Hoài Hưng ta cũng muốn nói cho nàng biết, khi ấy ta cho rằng nàng xảy ra chuyện, tim ta thật sự giống như bị đao cắt...”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14-1 Chương 14-2 Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21-1 Chương 21-2 Chương 22-1 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30-1 Chương 30-2 Chương 30-3 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 33-2 Chương 34 Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 39-2 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 50-2 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 53-2 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70-1 Chương 70-2 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149-1 Chương 149-2 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154-1 Chương 154-2 Chương 155-1 Chương 155-2 Chương 155-3 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »