Bí Ẩn Đôi Long Phượng

Lượt đọc: 12717 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14-1 Chương 14-2 Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21-1 Chương 21-2 Chương 22-1 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30-1 Chương 30-2 Chương 30-3 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 33-2 Chương 34 Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 39-2 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 50-2 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 53-2 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70-1 Chương 70-2 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149-1 Chương 149-2 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154-1 Chương 154-2 Chương 155-1 Chương 155-2 Chương 155-3 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 144
ngu việt (2)

❊ ❊ ❊

Edited by Bà Còm in Wattpad

“Ngu Thanh có bốn đệ đệ, nhỏ nhất còn chưa đến mười tuổi, Ngu Ngũ năm nay mười ba, Ngu Tứ và Ngu Tam hơn kém nhau nửa tuổi.” Sở Dao liệt kê cho Khấu Lẫm.

“Vậy đứa này chắc là Ngu Tam hoặc Ngu Tứ?” Khấu Lẫm nhíu mày.

“Hẳn vậy.” Sở Dao gật đầu. Tuy Ngu Khang An cũng có huynh đệ, nhưng chất nhi tuổi không khớp.

Trên thành lâu, Ngu Việt tiếp nhận súng kíp do thủ hạ đưa sang, nhắm ngay đầu Khấu Lẫm, giọng điệu lạnh lẽo cực độ: “Nói, các ngươi từ đâu đến? Vì sao giả mạo quân nhân Ngu gia?”

Khấu Lẫm không còn cách nào khác, thu lại lệnh bài của Ngu Thanh, lấy ra thẻ bài ngà của chính mình: “Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ, Khấu Lẫm.”

Binh sĩ trên thành lâu giống như không nghe rõ, trong lúc này tất cả đều ngẩn người không có bất kỳ phản ứng gì.

Cẩm Y Vệ không thiết lập Bách hộ sở ở Kim Trúc, bọn họ cũng chưa bao giờ giao tiếp với Cẩm Y Vệ, nhưng chỉ cần là con dân Đại Lương thì không có ai lại không biết và không sợ Cẩm Y Vệ, huống chi lại còn là Chỉ Huy Sứ. Chúng binh sĩ đồng loạt hướng ánh mắt về phía Ngu Tam thiếu và Thiên hộ quan.

Vị Thiên hộ quan mở to hai mắt, hoảng sợ nói với Ngu Việt: “Mạt tướng đích xác có nghe nói Khấu Chỉ Huy Sứ rời kinh, hiện giờ đang ở bên ngoài tuần tra!”

Ngu Việt khẽ nhíu mày, nhìn về phía Sở Dao đang ngồi chung một con ngựa với Khấu Lẫm.

“Khấu Chỉ Huy Sứ xin chờ một lát!” Thiên hộ quan liền muốn đích thân đi xuống mở cửa thành đón chào.

“Chờ một chút!” Ngu Việt ngăn lại, dò hỏi Khấu Lẫm, “Tin tức giặc Oa lên bờ phân ba đường xâm lấn là do ngươi truyền ra?”

“Không sai.” Thấy chúng binh sĩ trên thành lâu ngoài ba mươi quân của Ngu gia đã bắt đầu buông lỏng binh khí, Khấu Lẫm thu hồi thẻ bài ngà, lại ghìm cương ngựa quay lại đối diện với cửa thành.

“Ngươi từ đâu có được tin tức?” Ngu Việt chất vấn.

Khấu Lẫm nhẫn nại giải thích: “Với thân phận của bản quan, biết được tin tức trước tiên chẳng lẽ không bình thường?”

Sở dĩ Khấu Lẫm rất kiên nhẫn hỏi gì đáp nấy vì hắn cũng từ quân doanh mà ra, minh bạch đây là kiểm tra hợp lý.

Ngu Việt hỏi lại: “Ngươi làm thế nào có thể chứng minh ngươi là Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ?”

Khấu Lẫm nhướng mày nhìn hắn: “Sao hả, thẻ bài ngà còn chưa đủ? Hay ngươi muốn bản quan thỉnh Thánh Thượng tới làm chứng?”

Ngu Việt cười lạnh: “Lúc nãy ngươi còn cầm lệnh bài của Nhị ca đi khắp nơi giả mạo Ngu gia quân, ai biết thẻ bài ngà Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ này là từ ngõ ngách nào kiếm tới? Giặc Oa xảo trá, chiêu thức vặn vẹo nào cũng không làm khó được bọn chúng...”

Bộ dáng "ai cũng không thể tin được" của Ngu Việt chọc cho đáy mắt Khấu Lẫm tối sầm lại: “Muốn bản quan chứng minh?”

Cánh tay Khấu Lẫm hơi nhấc lên muốn bắn ra tụ tiễn xuyên qua búi tóc của tên nhãi ranh kia để dạy hắn một bài học. Tuy nhiên Khấu Lẫm lại sợ binh sĩ trên thành lâu có người bị kinh hách cướp cò, hỏa khí sẽ khiến Sở Dao bị thương. Vì thế Khấu Lẫm nâng tay lên tay chỉ gom lại mái tóc rối sang một bên, mỉm cười nói: “Mấy tháng trước, bản quan chặn được mấy rương tiền bẩn từ Phúc Kiến đưa đến kinh thành, chắc Ngu Tướng quân cũng biết trong rương chứa thứ gì...”

(Tụ tiễn: một loại nỏ nhỏ giấu trong tay áo. Khi khởi động cơ quan thì mũi tên nhỏ hoặc kim châm tẩm độc sẽ bắn ra, là một loại ám khí)

BẠN CŨNG SẼ THÍCH

Sắc măt Ngu Việt nháy mắt thay đổi.

“Phu quân...” Sở Dao lên tiếng nhắc nhở Khấu Lẫm đừng nói nữa, bận tâm cho danh tiếng của Ngu Thanh.

Khấu Lẫm vốn cũng không tính nói ra, bèn chuyển đề tài: “Ngu Tướng quân, ngươi phái người đi một chuyến đến khách điếm tên Hỉ Tương Phùng trong thành, hỏi Mạnh tiểu thư một câu liền biết bản quan có phải thật sự là Chỉ Huy Sứ hay không.”

“Biểu tỷ ở trong thành?” Ngu Việt hơi ngẩn ngơ, vội phân phó thủ hạ đi tìm.

Hai bên đều không nói chuyện nữa.

Sau đó, thủ hạ trở về ghé tai nói vài câu.

Sau khi Ngu Việt nghe xong, ánh mắt nhìn về phía Khấu Lẫm càng thêm tràn ngập tìm tòi nghiên cứu và quan sát kỹ, trầm mặc thật lâu. Thiên hộ quan ở bên cạnh lòng nóng như lửa đốt: “Thế nào?”

Ngu Việt giơ tay ra hiệu, Ngu gia quân đồng loạt thu hồi hỏa khí: “Ngô Tướng quân, mở cửa thành đi.”

Ngô Thiên hộ hốt hoảng chạy xuống thành lâu: “Mở cửa thành! Mau mở cửa thành!”

Cửa thành trong ngoài liên tiếp mở ra, Ngô Thiên hộ tự mình mang theo thủ hạ đi nhặt bàn chông sắt ngoài cửa, dọn sạch một con đường: “Khấu Chỉ Huy Sứ...”

Khấu Lẫm mang theo Sở Dao giục ngựa đi qua, cắt ngang lời Ngô Thiên hộ: “Ngậm cho chặt cái miệng của ngươi và thủ hạ ngươi, không được phép lộ ra thân phận của bản quan.”

Ngô Thiên hộ gật đầu như giã tỏi: “Vâng, vâng!”

Sau khi Khấu Lẫm vào thành, chông sắt lại một lần nữa rải ra, cửa thành lại một lần nữa khép lại.

Ngu Việt cũng đã xuống thành lâu, ngồi trên lưng ngựa bên trong cửa thành chờ Khấu Lẫm, ôm quyền nói: “Khấu Chỉ Huy Sứ, mạt tướng cũng chỉ kiểm tra theo lệ thường, nếu có chỗ nào đắc tội mong rằng bao dung.”

Khấu Lẫm quan sát hắn: “Ngu gia Tam thiếu?”

Ngu Việt ôm quyền cúi đầu, chưa từng phủ nhận.

Các bá tánh vùng duyên hải theo thói quen xưng hô Ngu Khang An là Đại lão gia, các huynh đệ Ngu gia dĩ nhiên đều được xưng hô là thiếu gia, nhưng “Ngu Thiếu soái” thì chỉ có một, đó chính là Ngu Thanh.

Khấu Lẫm hơi cong môi, không hề để ý tới Ngu Việt, tìm theo dấu hiệu do ám vệ lưu lại đi về hướng khách điếm.

Trời gần tối, mặt trời còn chưa lặn hẳn, trong thành một mảnh tiêu điều, trên đường không thấy bóng người, từng nhà đều đóng chặt cửa. Nghe bên ngoài có tiếng vó ngựa, mấy nhà hé cửa sổ ra một chút lén quan sát xung quanh. Khấu Lẫm theo dấu hiệu quẹo vào một ngõ nhỏ, họ có thể nghe được tiếng nói chuyện văng vẳng của huyện dân trong nhà.

“Đại lão gia bị trọng thương, giặc Oa thật sự sẽ đến sao?”

“Đừng sợ, chúng ta có Kim Trì Vệ Thiên hộ sở đóng quân ở đây.”

“Kim Trì Vệ Thiên hộ sở thì có ích lợi gì, năm đó chỉ có sáu mươi giặc Oa lên bờ, bốn ngàn binh của Kim Trì Vệ đuổi theo mấy chục dặm cũng bắt không được, không ít huyện thành và thôn trấn bị cướp.”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14-1 Chương 14-2 Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21-1 Chương 21-2 Chương 22-1 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30-1 Chương 30-2 Chương 30-3 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 33-2 Chương 34 Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 39-2 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 50-2 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 53-2 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70-1 Chương 70-2 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149-1 Chương 149-2 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154-1 Chương 154-2 Chương 155-1 Chương 155-2 Chương 155-3 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »