Bí Ẩn Đôi Long Phượng

Lượt đọc: 12725 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14-1 Chương 14-2 Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21-1 Chương 21-2 Chương 22-1 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30-1 Chương 30-2 Chương 30-3 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 33-2 Chương 34 Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 39-2 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 50-2 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 53-2 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70-1 Chương 70-2 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149-1 Chương 149-2 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154-1 Chương 154-2 Chương 155-1 Chương 155-2 Chương 155-3 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 142
giang sơn

❊ ❊ ❊

Edited by Bà Còm in Wattpad

Khấu Lẫm bị giao ra tài sản một cách mơ màng hồ đồ.

Ủa, mới đầu không phải là Sở Dao cảm thấy nàng lãng phí tiền tài rồi hắn kịp thời khuyên nhủ, sau đó Sở Dao vốn nên khiêm tốn nhận sai rồi mọi chuyện sẽ kết thúc hay sao? Vì lý do gì cuối cùng biến thành như vậy?

Hắn từ chỗ mất đi gần một ngàn lượng vàng tuột dốc thẳng đến mức độ không một xu dính túi hai bàn tay trắng???

Khấu Lẫm rất nhiều năm chưa từng thử qua cảm giác như vậy, đầu óc tựa hồ bị rỉ sét, không thể nào vận động.

Hình như hắn cảm thấy nàng đang cố ý hay sao đấy?

Sở Dao đương nhiên là cố ý.

Nhưng nàng nói mình đã xài vàng của phu quân mà không chút nào đau lòng lại là lời nói thiệt tình. Đối với sự lãng phí của mình, nàng cũng không có nhiều đau đớn lĩnh ngộ, chỉ thấy rõ bản thân mình suy nghĩ không thấu đáo, sau này cần lưu ý nhiều hơn là được.

Vấn đề làm nàng băn khoăn hơn cả là vì nàng nghĩ tới, sở dĩ nàng không đau lòng khi xài tiền của phu quân thật ra là một sự biểu hiện của người ngoài cuộc, không phải là biểu hiện của phu thê đồng tâm.

Nàng hình dung tình cảm của bọn họ như là trăng soi bóng nước bởi vì Khấu Lẫm chưa hề có tình yêu với nàng, hai người chiếm danh phận phu thê nhưng lại chưa thật sự là phu thê. Cho đến thời điểm này, Sở Dao nhận thấy bản thân như một con chim hoàng yến được Khấu Lẫm nuôi dưỡng trong nhà.

Mới đầu nàng còn chưa thể hiểu rõ tính tình phu quân, vì thế trong cuộc sống phu thê nàng lựa chọn thu liễm mũi nhọn, tìm cách gãi đúng chỗ ngứa, tạm thời dùng "nước ấm nấu ếch xanh" rồi cứ từ từ mà tính. Nhưng trải qua một trận phong ba về vụ Hạ Lan phu nhân, Sở Dao đã nhận thức rõ ràng -- một con người khôn khéo xảo trá như Khấu Lẫm nhưng đối với người chàng để tâm thì biến thành lỗ tai mềm muốn mệnh, vì tình cảm mà vứt bỏ lý trí xa tám trăm con phố.

Nàng bắt đầu yên lặng thầm cân nhắc trong lòng, xem phu quân có bao nhiêu phần để tâm tới nàng?

Lúc trước nàng tính kế phu quân, tuy rất buồn bực nhưng chàng đều nuốt tất cả xuống đáy lòng. Kỳ này nàng rải vàng của chàng, phu quân cũng chưa từng chỉ trích một câu, nghẹn đến mức nội thương mà vẻ mặt trước sau vẫn ôn hoà.

Sở Dao mơ hồ thấy được một chút manh mối, suy nghĩ kỹ càng bèn quyết định nhân việc này "được một tấc lại muốn tiến một thước", để Khấu Lẫm có thể mau chóng đặt nàng trong tim.

Biện pháp dùng nhu tình để sưởi ấm quả tim chàng cũng rất hữu hiệu, nhưng quá trình để đạt được kết quả tương đối dài lâu. Muốn cho chàng lãng tử Khấu Lẫm hồi đầu, cần phải nhanh chóng để Khấu Lẫm coi nàng là “Thân nhân” rồi đặt nàng trong tim của chàng, thôi thì hãy bắt đầu bằng cách khống chế tài sản của phu quân.

Được edit bởi Bà Còm ở Wattpad

Khấu Lẫm hy vọng Sở Dao chỉ là nhất thời hứng khởi, nhưng thực mau hắn liền lâm vào tuyệt vọng.

BẠN CŨNG SẼ THÍCH

Từ Hoài Hưng đến Kim Trúc, gần chín mươi dặm đường, trèo đèo lội suối lầy lội khó đi, xe ngựa chạy rề rề quả thực so với đi bộ còn chậm hơn, đi mãi hai ngày vẫn còn chưa đến.

Bất luận là trên xe ngựa hay tá túc trong thôn trại, Sở Dao đều nghiêm túc nghiên cứu sổ sách của phu quân. Đông một mảng Tây một mảng, tài sản của Khấu Lẫm lộn xộn và phân tán rải rác khắp nơi, nhưng thắng ở một điểm là được ghi chép rất cẩn thận.

Trải qua này hai ngày chải vuốt, trong lòng Sở Dao đại khái đã nắm được kha khá, tiền Khấu Lẫm lưu trữ để tiêu dùng hằng ngày có một trăm vạn lượng bạc. Ngoài ra thông qua việc kinh doanh khắp nơi: mua đồng ruộng, cho thuê cửa hàng, tiền lãi nhập cổ phần từ các thương hội,... mỗi năm tiền lời thu được khoảng từ hai trăm vạn đến hai trăm năm mươi vạn lượng bạc. Nói cách khác, nếu hiện giờ Khấu Lẫm chỉ cần ngồi không ở trong nhà, mỗi năm đều thu vào một lượng tiền lời kếch xù.

Dựa trên giá cả hiện tại và chiết khấu tất cả các tài sản đứng tên Khấu Lẫm, Sở Dao cuối cùng tính ra, ước lượng giá trị tài sản Khấu Lẫm sở hữu trước mắt khoảng hơn ba ngàn bảy trăm vạn lượng bạc trắng.

Sở Dao nhìn chằm chằm con số mình vừa tính ra, chỉ biết đấy là một con số cực kỳ khổng lồ. Cho đến khi dò hỏi Khấu Lẫm, biết được trong vòng năm năm gần đây, toàn bộ tài chính của Đại Lương thu vào mỗi năm ước chừng một ngàn hai trăm vạn lượng bạc, rốt cuộc nàng hít một hơi khí lạnh thật sâu, vuốt ve chìa khóa vàng đeo trên cổ hồi lâu.

Trên xe ngựa, Khấu Lẫm vốn đang ủ rũ như trái cà héo dựa vào vách xe ngủ gà ngủ gật, thấy Sở Dao hai mắt dại ra hồi lâu vẫn chưa hồi thần, hắn bỗng dưng có chút vui vẻ, dào dạt đắc ý nói: “Thế nào, phu quân của nàng nếu không phải ở triều làm quan mà ra dân gian làm kinh thương, ít nhất cũng có thể trở thành minh chủ của thương hội liên minh Bắc Lục Tỉnh và Nam Thất tỉnh rồi đấy.”

Sở Dao lại trầm ngâm nửa ngày: “Hiện giờ thiếp càng nghĩ không thông, chàng có biện pháp kiếm nhiều tiền như vậy, tội gì còn phải đi khắp nơi lừa bịp tống tiền?”

Ngốc à, ai sẽ ngại bản thân nhiều tiền? Khấu Lẫm mắng thầm trong lòng, ngẩng đầu, đuôi lông mày hơi nhướng lên: “Tống tiền là kinh doanh không cần vốn.” 😂

“Nhưng đây là tiền tài bất nghĩa.” Đối với hành vi dùng quyền thế để moi tiền người khác, nàng trước nay đều không tán đồng.

“Ta moi hơn phân nửa là tiền tài bất nghĩa.” Khấu Lẫm chẳng có một xíu nào chột dạ, đáp lại rất thản nhiên, “Hơn nữa, đây cũng coi như là vì dân trừ hại.”

Sở Dao vẫn không cho là đúng: “Thiếp biết chàng không hề tham tiền mồ hôi nước mắt của bá tánh, nhưng chàng có nghĩ tới điểm này hay không, bọn tham quan thân hào bị chàng moi tiền sẽ quay ngược trở lại cướp lấy trầm trọng hơn từ trong tay bá tánh. Tựa như phu quân tổn thất tiền tài thì sẽ nghĩ cách vớt trở lại từ nơi khác.”+

Khấu Lẫm nao nao.

Sở Dao do dự nói: “Phu quân có biết điển cổ ‘Ta không giết Bá Nhân, Bá Nhân lại vì ta mà chết’ hay không?”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14-1 Chương 14-2 Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21-1 Chương 21-2 Chương 22-1 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30-1 Chương 30-2 Chương 30-3 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 33-2 Chương 34 Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 39-2 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 50-2 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 53-2 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70-1 Chương 70-2 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149-1 Chương 149-2 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154-1 Chương 154-2 Chương 155-1 Chương 155-2 Chương 155-3 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »